Sau Thỏa Thuận Không Tên, sự căng thẳng trong căn phòng tư vấn đã chuyển hóa thành một luồng nhiệt mạnh mẽ, không thể kìm nén.
Lâm Vĩnh Nghi bế Thanh Dao đi xuyên qua căn phòng, những bước chân dứt khoát nhưng lặng lẽ. Anh đặt cô xuống chiếc ghế sofa da rộng rãi, nơi cô thường ngồi để nghe anh phân tích tâm lý. Giờ đây, chiếc ghế đó trở thành nơi chứng kiến sự sụp đổ của mọi rào cản.
Nụ hôn của họ trở nên sâu hơn, gấp gáp hơn, như thể cả hai đang cố gắng bù đắp cho những tháng ngày kìm nén. Thanh Dao không còn là người bệnh rụt rè nữa. Cô đã được đánh thức, và cô khao khát sự xác nhận từ anh, khao khát được anh chiếm hữu hoàn toàn.
Vĩnh Nghi cởi bỏ chiếc áo thun của mình, để lộ cơ thể săn chắc và những đường nét mạnh mẽ. Ánh đèn mờ ảo của căn phòng tư vấn hắt lên làn da anh, tạo nên một vẻ đẹp vừa tri thức vừa hoang dã.
"Nhìn tôi," anh ra lệnh nhẹ nhàng, nhưng đầy quyền lực. "Không được nhắm mắt. Cô cần cảm nhận rõ ràng những gì đang xảy ra."
Thanh Dao tuân theo. Cô chưa từng nhìn ai với sự tập trung và chân thật đến thế. Cô nhìn thấy sự giằng xé trong đôi mắt anh, sự tội lỗi bị đè nén dưới lớp vỏ ham muốn.
Vĩnh Nghi đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, giọng nói trở nên trầm khàn, như đang tiến hành một buổi trị liệu tâm lý sâu sắc nhất: "Bây giờ, hãy miêu tả cho tôi. Cô cảm thấy gì khi ranh giới này bị phá vỡ? Cô sợ hãi? Hay cô khao khát?"
"Tôi khao khát," Thanh Dao thì thầm, hơi thở cô gấp gáp. "Tôi khao khát sự kiểm soát của anh. Tôi khao khát được thuộc về khoảnh khắc này, để tôi biết mình vẫn còn sống."
Sự thành thật đó như một đòn bẩy, làm bùng nổ ngọn lửa trong Vĩnh Nghi. Anh không còn tự kiềm chế nữa.
Anh cúi xuống, hôn lên cổ cô, sau đó là xương quai xanh. Hành động của anh vừa chuyên nghiệp, vừa mãnh liệt.
"Cảm nhận sự nhạy cảm của làn da cô, Thanh Dao," anh nói, giọng anh như một lời thì thầm thôi miên, "Cảm nhận sự rung động khi tôi chạm vào. Đây là phản ứng sinh học thuần túy, và cô phải thừa nhận nó."
Anh di chuyển tay mình, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết cởi bỏ trang phục của cô. Thanh Dao run rẩy, nhưng không kháng cự. Cô hoàn toàn tin tưởng vào quyền lực mà anh đang nắm giữ, không phải quyền lực của bác sĩ, mà là quyền lực của người đánh thức cô.
Khi cơ thể trần trụi của cô hiện ra dưới ánh đèn mờ, Vĩnh Nghi dừng lại một chút, như thể anh đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật phức tạp.
"Đẹp," anh khẽ nói, ánh mắt dừng lại ở những đường cong của cô, "Không phải là sự xinh đẹp thông thường. Mà là sự mong manh và sống động mà tôi vừa khai quật."
Anh bế cô lên, mang cô đến chiếc ghế rộng hơn và ấm áp hơn. Anh phủ người lên cô, sự tiếp xúc da thịt ấm nóng làm Thanh Dao cảm thấy như được giải thoát khỏi lớp băng giá bao phủ bao năm.
"Thanh Dao," anh thì thầm, đặt nụ hôn cuối cùng lên trán cô, một hành động vừa tôn kính vừa chiếm hữu, "Hãy tận hưởng quá trình chữa lành này. Cô đã chấp nhận sự lầm lạc này, và tôi sẽ không để cô thất vọng."
Sự trao đổi thể xác sau đó không chỉ là ham muốn bản năng. Nó là một sự chinh phục và đầu hàng lẫn nhau, nơi Vĩnh Nghi dùng sự mạnh mẽ, quyền lực để hướng dẫn cô cảm nhận lại từng tế bào trong cơ thể, và Thanh Dao dùng sự yếu đuối của mình để thống trị lý trí của anh.
Căn phòng tư vấn vốn tĩnh lặng, giờ đây vang lên tiếng thở dốc và những lời thì thầm đầy tội lỗi. Mối quan hệ của họ được định hình bằng sự cấm kỵ, và chính sự cấm kỵ đó đã khiến mọi khoảnh khắc trở nên cuồng nhiệt không thể tả.