Sự cuồng nhiệt vừa lắng xuống. Ánh đèn mờ ảo trong căn phòng tư vấn vẫn còn nguyên đó, nhưng không khí đã thay đổi hoàn toàn.
Thanh Dao nằm trên ghế sofa, đầu gối lên cánh tay Vĩnh Nghi. Cảm giác ấm áp, thư giãn lan tỏa khắp cơ thể cô – một cảm giác mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ trải qua. Cô đã thực sự được "chữa lành" khỏi sự vô cảm.
"Tôi... cảm thấy," Thanh Dao thì thầm, giọng nói vẫn còn hơi khàn, "Tôi cảm thấy như mình vừa quay về từ cõi chết."
Vĩnh Nghi không trả lời ngay. Anh nhìn lên trần nhà, ánh mắt xa xăm. Sự điềm tĩnh của anh đã quay trở lại một phần, nhưng sự mệt mỏi và nặng trĩu cũng rõ ràng.
Anh chậm rãi đứng dậy. Hành động đột ngột này khiến Thanh Dao cảm thấy như một gáo nước lạnh.
"Đã hết giờ," Vĩnh Nghi nói, giọng anh trầm xuống, hoàn toàn không còn sự mềm mỏng của người tình nữa, mà là sự lạnh lùng của chuyên gia.
Thanh Dao ngồi bật dậy, vội vã che chắn cơ thể. Cô nhận ra sự thay đổi nhanh chóng của anh.
"Ý anh là gì?"
Vĩnh Nghi cúi xuống nhặt quần áo của mình, hành động của anh gọn gàng, dứt khoát.
"Ý tôi là Quy tắc Một. Mọi thứ chỉ xảy ra trong thời gian và không gian này, Thanh Dao," anh nói, không nhìn thẳng vào cô, "Chúng ta đã hoàn thành bài tập. Đây là đỉnh điểm của việc cô được đánh thức về mặt thể xác và cảm xúc. Bây giờ, cô phải xử lý thông tin này. Về mặt chuyên môn, cô đã có tiến triển vượt bậc."
Sự lạnh lùng của anh như một nhát dao cứa vào trái tim vừa được làm ấm của cô. Cô cảm thấy bị lợi dụng, bị đẩy ra một cách tàn nhẫn sau khoảnh khắc thân mật nhất.
"Anh... anh đang biến khoảnh khắc đó thành một dữ liệu phân tích sao?" Giọng Thanh Dao đầy sự tổn thương và phẫn nộ.
Vĩnh Nghi mặc chiếc áo thun vào, che đi cơ thể quyến rũ vừa rồi. Anh đứng thẳng, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.
"Tôi đang bảo vệ cô. Và tôi đang bảo vệ chính tôi," anh nhấn mạnh, "Thỏa thuận của chúng ta không phải là tình yêu. Nó là một sự trao đổi. Cô muốn cảm xúc, và tôi đã cung cấp cho cô một cảm xúc mạnh mẽ nhất – sự lầm lạc đầy khao khát. Giờ thì, cô phải học cách đối diện với hậu quả tâm lý của nó."
Anh đi đến bàn, bật máy tính lên, như thể anh đang chuẩn bị ghi chép một báo cáo lâm sàng nghiêm túc. Hành động này càng khiến cô cảm thấy bị xúc phạm.
"Nếu anh muốn tôi tin rằng anh vẫn là bác sĩ, thì ít nhất, hãy đừng hành động như một gã tồi!" Thanh Dao đứng dậy, lấy quần áo của mình.
"Gã tồi hay bác sĩ giỏi, tôi không quan tâm," Vĩnh Nghi quay lại nhìn cô, "Điều quan trọng là cô đã có cảm xúc. Giờ thì, cô phải học cách kiểm soát chúng. Việc này khó khăn hơn rất nhiều so với việc chỉ đơn giản là trải nghiệm chúng."
Anh đưa cho cô một chai nước lọc và một viên thuốc bổ đa vitamin.
"Đây là liệu trình hậu giao tiếp. Bổ sung năng lượng và trấn tĩnh tinh thần. Uống đi."
Thanh Dao nhận lấy viên thuốc, nhưng ánh mắt cô nhìn anh đầy giận dữ và thất vọng. Cô biết anh làm vậy vì cả hai, nhưng sự chuyển đổi quá nhanh khiến cô cảm thấy đau đớn.
"Hẹn gặp cô vào thứ Ba tuần sau, Thanh Dao. Buổi trị liệu lần sau sẽ là về việc xử lý cảm giác tội lỗi và ham muốn tiếp diễn," Vĩnh Nghi nói, giọng anh trở lại sự chuyên nghiệp hoàn hảo.
Thanh Dao gật đầu, cô không thể nói thêm lời nào. Cô thu dọn đồ đạc và bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng ánh sáng lạnh lẽo và người đàn ông phức tạp đã đánh thức cô.
Cánh cửa đóng lại. Thanh Dao đã có cảm xúc, nhưng cảm xúc đầu tiên sau nhiều năm không phải là tình yêu lãng mạn, mà là sự giằng xé giữa ham muốn tội lỗi và nỗi đau bị phủ nhận.
Vĩnh Nghi đứng im, nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng lại. Anh đưa tay lên che mặt, thở dài một cách nặng nề. Anh biết, anh vừa cứu vãn được vẻ ngoài của đạo đức nghề nghiệp, nhưng lại tự đẩy mình vào sự cô đơn và khao khát tột độ.