MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCHUNG MỘT MÁI NHÀChương 1: Người lạ dưới một mái nhà

CHUNG MỘT MÁI NHÀ

Chương 1: Người lạ dưới một mái nhà

2,797 từ

Ánh nắng chiều tà ở thành phố S mang một sắc vàng ảm đạm, hắt qua khung cửa kính của chiếc xe sedan màu đen sang trọng đang chậm rãi lăn bánh vào khu biệt thự cao cấp nằm ở ngoại ô. Bên trong xe, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nhịp thở đều đều của người lái xe và sự im lặng ngột ngạt giữa hai người ngồi ở hàng ghế sau. Minh An tựa đầu vào cửa sổ, đôi mắt cậu mông lung nhìn những hàng cây ngô đồng lùi dần về phía sau. Cậu chỉ vừa mới tròn mười tám tuổi, độ tuổi lẽ ra phải tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân, nhưng đôi mắt ấy lại mang một vẻ trầm mặc, xa xăm như mặt hồ mùa thu không gợn sóng.

Bên cạnh cậu, mẹ cậu là bà Lâm Nhã đang nắm chặt lấy tay con trai, đôi bàn tay bà hơi run rẩy vì lo lắng. Hôm nay là ngày bà đưa Minh An về sống chung tại nhà họ Giang sau khi chính thức đăng ký kết hôn với ông Giang Trình. Đây là một bước ngoặt lớn, một sự thay đổi mà Minh An chưa bao giờ nghĩ tới trong cuộc đời mình. Cậu vốn dĩ đã quen với cuộc sống thanh đạm, chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau trong một căn hộ nhỏ ở phố cũ, nay lại phải bước chân vào một hào môn thế gia với những quy tắc và con người xa lạ.

Chiếc xe dừng lại trước một cổng sắt lớn được chạm khắc hoa văn tinh xảo. Quản gia nhà họ Giang đã đứng đợi sẵn, cung kính mở cửa xe. Khi bước xuống, Minh An không khỏi choáng ngợp trước sự bề thế của dinh thự trước mặt. Kiến trúc mang đậm phong cách hiện đại xen lẫn nét cổ điển của Trung Hoa, với những khoảng sân vườn rộng lớn và hồ cá koi trong vắt. Nhưng sự lộng lẫy này không làm Minh An cảm thấy hào hứng, ngược lại, nó khiến cậu thấy bản thân mình nhỏ bé và lạc lõng vô cùng.

Ông Giang Trình bước ra từ sảnh chính, gương mặt hiền hậu nở nụ cười chào đón hai mẹ con. Ông là một doanh nhân thành đạt, điềm đạm và rất mực yêu thương bà Lâm Nhã. Ông tiến đến vỗ vai Minh An, giọng nói ấm áp vang lên.

Cháu cứ tự nhiên như ở nhà mình nhé Minh An. Từ nay chúng ta là người một nhà rồi.

Minh An khẽ cúi đầu, đáp lại bằng một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lễ phép.

Cháu cảm ơn chú Giang.

Tuy nhiên, bầu không khí ấm áp ấy ngay lập tức bị phá vỡ bởi tiếng động lớn phát ra từ phía cầu thang gỗ mun giữa phòng khách. Một chàng trai cao lớn, khoác trên mình bộ đồng phục trường trung học số 1 nhưng được mặc một cách tùy tiện, cà vạt nới lỏng, tay đút túi quần, chậm rãi bước xuống. Đó chính là Giang Liễm, con trai duy nhất của ông Giang Trình.

Giang Liễm sở hữu một gương mặt góc cạnh, đôi lông mày kiếm sắc sảo và ánh mắt luôn toát lên vẻ ngạo mạn, bất cần đời. Hắn dừng lại ở bậc thang cuối cùng, đưa mắt nhìn lướt qua Minh An từ đầu đến chân bằng một cái nhìn đầy vẻ mỉa mai. Sự xuất hiện của hắn giống như một luồng không khí lạnh tràn vào căn phòng, khiến Minh An vô thức siết chặt quai túi xách.

Giang Trình cau mày, giọng nói có chút nghiêm khắc hơn.

Giang Liễm, sao lại xuống muộn thế? Mau lại đây chào hỏi dì Lâm và em Minh An đi.

Giang Liễm nhếch môi cười nhạt, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn không hề có ý định bước tới gần, chỉ đứng từ xa buông một câu hờ hững.

Nhà mình từ khi nào lại trở thành trung tâm bảo trợ trẻ em vậy ba? Con không nhớ mình có em trai.

Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tất cả mọi người. Bà Lâm Nhã sững sờ, sắc mặt trở nên trắng bệch, còn ông Giang Trình thì nổi giận đập tay xuống bàn.

Con nói cái gì đó? Đây là phép lịch sự tối thiểu mà ta dạy con sao?

Giang Liễm không hề sợ hãi, hắn nhún vai một cái rồi quay lưng đi thẳng hướng ra cửa chính, bỏ lại một câu nói đầy gai góc.

Phép lịch sự chỉ dành cho những người xứng đáng. Con có hẹn với đám bạn rồi, tối không về ăn cơm đâu.

Tiếng cửa lớn đóng sầm lại khiến trái tim Minh An khẽ run lên. Cậu đứng đó, chứng kiến cơn thịnh nộ của ông Giang Trình và sự lúng túng của mẹ mình. Cậu hiểu rằng, cuộc sống sắp tới tại đây sẽ không hề bình yên như những gì ông Giang hứa hẹn. Sự bài xích của Giang Liễm dành cho cậu rõ ràng đến mức không cần phải che đậy. Trong mắt của vị thiếu gia ấy, mẹ con cậu chẳng khác nào những kẻ xâm nhập trái phép vào không gian riêng tư của hắn.

Buổi tối hôm đó, bữa cơm gia đình đầu tiên diễn ra trong sự im lặng nặng nề. Dù ông Giang Trình liên tục gắp thức ăn cho Minh An và hỏi han về chuyện trường lớp, nhưng sự thiếu vắng của Giang Liễm giống như một lỗ hổng lớn không thể lấp đầy. Minh An chỉ cúi đầu ăn phần cơm của mình, cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn để mẹ không phải lo lắng.

Sau bữa tối, quản gia đưa Minh An lên phòng của cậu. Căn phòng rất rộng, được trang bị đầy đủ tiện nghi, từ giường lớn êm ái đến bàn học gỗ sồi cao cấp. Cửa sổ phòng cậu nhìn ra phía vườn sau, nơi có những rặng tre xanh mướt đu đưa trong gió đêm. Minh An đóng cửa lại, thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng có được một không gian cho riêng mình. Cậu đặt chiếc ba lô xuống, lấy ra một chiếc điện thoại đã hơi cũ nhưng được giữ gìn rất cẩn thận.

Trên màn hình điện thoại, một ứng dụng trò chuyện ẩn danh đang nhấp nháy thông báo. Minh An khẽ mỉm cười, vẻ mặt u sầu ban nãy chợt biến mất, thay vào đó là nét dịu dàng hiếm hoi. Cậu nhấn vào biểu tượng có tên tài khoản là Anh Trai Mưa. Đây là người bạn mạng mà cậu đã quen biết gần một năm nay. Họ chưa bao giờ gọi video hay gửi ảnh cho nhau, tất cả chỉ dừng lại ở những dòng tin nhắn chia sẻ về cuộc sống, về những áp lực học hành và cả những tâm tư thầm kín nhất.

Anh ơi, hôm nay em đã chuyển đến nhà mới rồi.

Chỉ vài giây sau, tin nhắn phản hồi đã hiện lên.

Chúc mừng em nhé. Nhà mới thế nào? Mọi người có đối xử tốt với em không?

Minh An thở dài, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.

Nhà rất đẹp, ba dượng cũng rất tốt. Nhưng con trai của ông ấy dường như rất ghét em. Anh ta rất đáng sợ, ánh mắt lúc nào cũng như muốn đuổi em đi ngay lập tức.

Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi gửi đến một dòng an ủi.

Đừng buồn. Có lẽ anh ta chỉ chưa quen với việc chia sẻ không gian sống thôi. Cứ sống thật tốt phần của mình, thời gian sẽ chứng minh tất cả. Nếu mệt mỏi quá thì cứ nhắn tin cho anh, anh luôn ở đây nghe em nói.

Đọc được những lời này, Minh An cảm thấy lòng mình ấm áp hơn hẳn. Cậu không hề biết rằng, ở căn phòng đối diện bên kia hành lang, Giang Liễm đang nằm dài trên chiếc giường rộng lớn, đôi mắt chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại. Ánh sáng từ điện thoại hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của hắn một vẻ dịu dàng kỳ lạ mà không ai trong nhà họ Giang từng thấy.

Giang Liễm ném điện thoại sang một bên, tay gác lên trán. Hắn cảm thấy bực bội khi nghĩ về người "em trai" mới xuất hiện kia. Trong tâm trí hắn, việc ba mình tái hôn là một sự phản bội đối với người mẹ quá cố. Hắn trút hết mọi bực dọc lên Minh An, xem cậu như biểu tượng của sự xâm chiếm. Thế nhưng, khi trò chuyện với cậu bé ẩn danh trên mạng, hắn lại thấy mình có thể trút bỏ lớp vỏ bọc gai góc để trở thành một người anh trai tâm lý, biết quan tâm. Hắn yêu thích cảm giác được bảo vệ và lắng nghe những tâm sự ngây ngô của đối phương, một người mà hắn tưởng tượng là rất yếu đuối và cần được che chở.

Đêm đã về khuya, thành phố S chìm vào giấc ngủ dưới những ánh đèn đường lung linh. Trong ngôi biệt thự rộng lớn, có hai chàng trai trẻ nằm cách nhau chỉ một bức tường, nhưng tâm hồn họ lại đang kết nối với nhau qua những con sóng điện từ vô hình. Họ không hề hay biết rằng, người mà mình đang căm ghét ngoài đời thực lại chính là người mà mình đang trân trọng nhất trong thế giới ảo.

Sáng hôm sau, Minh An dậy sớm để chuẩn bị cho buổi học đầu tiên tại trường mới. Đây là một ngôi trường tư thục danh giá nhất vùng, nơi tập trung của con cái những gia đình giàu có. Cậu mặc bộ đồng phục mới tinh, nhìn mình trong gương rồi tự khích lệ bản thân. Khi cậu đi xuống lầu, Giang Liễm đã ngồi ở bàn ăn, nhâm nhi ly cà phê đen. Hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như hôm qua, thậm chí không buồn ngẩng lên khi thấy cậu.

Minh An khẽ nói.

Chào anh, tôi đi học đây.

Giang Liễm không đáp lại, chỉ đến khi Minh An bước ra đến cửa, hắn mới buông một câu lạnh nhạt.

Đừng có làm loạn ở trường, cũng đừng nói với ai tôi là anh trai cậu. Tôi không muốn bị mất mặt.

Bước chân của Minh An khựng lại một chút, cậu nắm chặt quai cặp, hít một hơi thật sâu rồi bước tiếp. Cậu tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải cố gắng học tập để không phụ lòng mẹ. Thế giới của cậu vốn dĩ đã đầy rẫy những vết xước, thêm một vài lời mỉa mai của Giang Liễm cũng chẳng sao cả.

Tại trường học, Minh An nhanh chóng nhận ra rằng cuộc sống ở đây cũng không hề dễ dàng. Với tư cách là học sinh chuyển trường giữa kỳ, lại còn là con riêng của nhà họ Giang, cậu trở thành tâm điểm của những lời bàn tán xì xào. Những ánh mắt tò mò, những nụ cười ẩn ý bám theo cậu suốt từ hành lang đến lớp học.

Trong giờ ra chơi, khi Minh An đang ngồi trong thư viện để tra cứu tài liệu, một nhóm nữ sinh đi ngang qua và cố tình nói lớn.

Nghe nói cậu ta là con trai của người phụ nữ vừa mới gả vào nhà họ Giang đấy. Đúng là một bước lên mây mà.

Nhìn cái vẻ nghèo nàn kia kìa, chắc là bám lấy danh tiếng của Giang gia để được vào đây học thôi. Không biết Giang thiếu gia sẽ xử lý cậu ta thế nào nhỉ? Chắc chắn là không để yên đâu.

Minh An cúi thấp đầu, vùi mặt vào trang sách. Cậu đã quen với việc bị coi thường, nhưng khi nghe những lời này nhắm vào mẹ mình, lòng cậu lại đau thắt lại. Đúng lúc đó, một bóng dáng cao lớn che khuất ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào bàn của cậu. Minh An ngước lên, tim bỗng đập nhanh một nhịp khi thấy Giang Liễm đang đứng đó.

Hắn không nhìn cậu, mà nhìn thẳng vào nhóm nữ sinh kia, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực.

Ồ, thư viện là nơi để các cô buôn chuyện về gia đình người khác sao? Nếu rảnh rỗi quá thì đi giải mấy bài toán tích phân đi, đừng để bộ não đóng rêu xanh.

Nhóm nữ sinh kia tái mặt, vội vàng xin lỗi rồi giải tán ngay lập tức. Giang Liễm là người có tầm ảnh hưởng lớn ở trường này, không ai dám đắc tội với hắn. Minh An sững sờ, trong lòng nhen nhóm một chút hy vọng rằng có lẽ hắn không ghét cậu đến mức đó. Cậu mấp máy môi, định nói lời cảm ơn.

Anh...

Nhưng Giang Liễm đã nhanh chóng dập tắt tia hy vọng đó. Hắn cúi xuống, ghé sát tai cậu, hơi thở mang theo mùi bạc hà thanh mát nhưng lời nói thì lại lạnh thấu xương.

Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ không muốn người ta nhắc đến tên nhà họ Giang cùng với những chuyện tầm phào. Cậu tốt nhất nên thu mình lại một chút, đừng để tôi phải dọn dẹp rắc rối cho cậu thêm lần nào nữa.

Nói xong, hắn quay người rời đi, để lại Minh An với cảm giác hụt hẫng vô bờ. Cậu thở dài, lấy điện thoại ra, theo thói quen gửi một tin nhắn cho Anh Trai Mưa.

Anh ơi, hôm nay có người đã giúp em, nhưng cách họ làm khiến em thấy buồn hơn là vui. Em có phải là một kẻ phiền phức lắm không?

Ở phía cuối hành lang, Giang Liễm cảm nhận được điện thoại trong túi quần rung lên. Hắn lấy ra xem, đôi lông mày khẽ giãn ra. Hắn đứng lại dưới bóng râm của cây ngân hạnh, gõ những dòng chữ trả lời.

Em không bao giờ là kẻ phiền phức cả. Người làm em buồn chỉ là một kẻ ngốc không biết cách bày tỏ cảm xúc thôi. Đừng bận tâm đến họ, hãy cứ là chính mình. Chiều nay tan học, anh sẽ kể cho em nghe một câu chuyện cười, được không?

Minh An nhìn tin nhắn, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ nhàng. Giữa sự lạnh lẽo của thực tại, sự ấm áp từ người bạn ảo này là điểm tựa duy nhất để cậu tiếp tục đối mặt với những ngày tháng tiếp theo tại nơi xa lạ này. Cậu không biết rằng, bánh xe định mệnh đã bắt đầu quay, và những sợi dây liên kết giữa cậu và Giang Liễm đang thắt chặt lại theo một cách mà cả hai đều không thể lường trước được.

Mối quan hệ đầy kịch tính giữa hai người con trai dưới một mái nhà vừa mới bắt đầu. Những xung đột, những hiểu lầm và cả những rung động thầm kín sẽ dần dần được bóc tách qua từng ngày. Và trong sự đối đầu đầy gay gắt ấy, tình yêu vẫn âm thầm nảy nở như những mầm non vươn mình qua kẽ đá, chờ đợi ngày rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Buổi chiều, khi tiếng chuông tan học vang lên, Minh An chậm rãi thu dọn sách vở. Cậu không vội vã ra về vì biết rằng mình cũng chẳng có ai chờ đợi. Khi đi qua sân bóng rổ, cậu thấy Giang Liễm đang dẫn bóng điêu luyện giữa vòng vây của các đối thủ. Ánh nắng chiều chiếu lên mồ hôi trên trán hắn, tạo nên một vẻ đẹp đầy nam tính và mạnh mẽ. Minh An đứng lại nhìn một lúc rồi vội vàng quay đi, lòng thầm nghĩ, nếu như ở đời thực hắn cũng dịu dàng như người anh trên mạng thì tốt biết mấy. Nhưng cậu biết, đó là một điều không tưởng. Cậu và hắn, vĩnh viễn là hai đường thẳng song song trong ngôi nhà hào nhoáng ấy.

Trở về nhà, Minh An lại bắt đầu công việc học tập của mình. Cậu ngồi bên bàn học, thỉnh thoảng lại nhìn qua phía cửa sổ phòng Giang Liễm vẫn còn tối đèn. Cuộc sống mới của cậu chỉ mới trôi qua ngày đầu tiên, nhưng dường như nó đã chứa đựng quá nhiều cung bậc cảm xúc. Một khởi đầu không mấy suôn sẻ, nhưng Minh An tự nhủ, chỉ cần trái tim mình đủ kiên cường, mọi khó khăn rồi cũng sẽ qua đi. Tình yêu và sự chân thành, sớm muộn gì cũng sẽ tìm được lối đi cho riêng mình.