MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCHUNG MỘT MÁI NHÀChương 2: Những rạn nứt trong màn đêm

CHUNG MỘT MÁI NHÀ

Chương 2: Những rạn nứt trong màn đêm

2,652 từ

Thành phố S khi màn đêm buông xuống khoác lên mình một chiếc áo choàng lộng lẫy dệt bằng hàng triệu ánh đèn neon đủ màu sắc. Từ cửa sổ tầng hai của biệt thự họ Giang, Minh An có thể nhìn thấy dòng xe cộ hối hả như những dải lụa ánh sáng kéo dài vô tận về phía chân trời. Đã hơn một tuần kể từ ngày cậu bước chân vào ngôi nhà này, nhưng cảm giác lạc lõng vẫn không hề vơi bớt. Mỗi góc hành lang, mỗi món đồ trang trí đắt tiền đều như đang thầm nhắc nhở rằng cậu chỉ là một vị khách không mời mà đến.

Minh An ngồi bên bàn học, trước mặt là cuốn sách vật lý nâng cao nhưng tâm trí cậu lại đặt cả vào chiếc điện thoại đang đặt bên cạnh. Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ mông lung. Bà Lâm Nhã bước vào với một ly sữa ấm trên tay, gương mặt bà lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt nhìn con trai vẫn tràn đầy sự hiền hậu.

“Con vẫn chưa ngủ sao? Đừng thức khuya quá, ngày mai còn phải lên lớp sớm.”

Minh An mỉm cười, đón lấy ly sữa từ tay mẹ, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay.

“Con gần xong rồi mẹ. Mẹ cũng nghỉ sớm đi, trông mẹ có vẻ mệt.”

Bà Lâm Nhã ngồi xuống cạnh giường, thở dài một tiếng nhỏ. Bà hiểu con trai mình đang phải chịu đựng những gì. Sự ghẻ lạnh của Giang Liễm không chỉ nhắm vào Minh An mà còn là một áp lực vô hình đè nặng lên vai bà.

“An An, nếu ở đây khiến con cảm thấy không thoải mái... thì cứ nói với mẹ nhé. Chú Giang rất tốt, nhưng chú ấy cũng rất bận rộn, không thể bao quát hết mọi chuyện trong nhà.”

Minh An lắc đầu, bàn tay cậu siết nhẹ lấy tay mẹ.

“Con không sao đâu mẹ. Anh Giang Liễm chỉ là... chưa quen với sự hiện diện của chúng ta thôi. Mọi chuyện rồi sẽ ổn mà.”

Cậu nói những lời ấy để an ủi mẹ, nhưng chính cậu cũng không biết khi nào cái gọi là “ổn” mới thực sự đến. Sau khi bà Lâm Nhã rời khỏi phòng, Minh An thở dài, đặt ly sữa sang một bên. Cậu mở ứng dụng trò chuyện lên, thấy tài khoản Anh Trai Mưa vẫn đang sáng đèn. Một sự thúc đẩy vô hình khiến cậu gõ một dòng tin nhắn.

“Anh ơi, đôi khi em tự hỏi, liệu có phải sự tồn tại của mình đã vô tình làm tổn thương người khác không? Em không muốn làm ai khó chịu, nhưng dường như sự xuất hiện của em là một lỗi lầm.”

Phía bên kia dường như cũng đang chờ đợi, tin nhắn phản hồi đến gần như ngay lập tức.

“Đừng bao giờ nghĩ mình là một lỗi lầm. Thế giới này đủ rộng lớn để chứa đựng tất cả mọi người. Nếu ai đó cảm thấy khó chịu vì sự có mặt của em, đó là vấn đề của họ, không phải của em. Em là một món quà, ít nhất là đối với những người thực sự trân trọng em.”

Minh An nhìn vào dòng chữ đó, cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. Một người lạ qua mạng chưa từng gặp mặt lại có thể cho cậu những lời khích lệ ấm lòng đến thế, trong khi người anh trai ở phòng đối diện lại chỉ dành cho cậu những cái nhìn khinh khỉnh và những lời nói sắc mỏng như dao.

Đúng lúc đó, từ bên ngoài hành lang vang lên tiếng động lớn, tiếng bước chân nặng nề và tiếng va đập của đồ vật. Minh An giật mình, cậu vội vàng mở cửa nhìn ra ngoài. Giang Liễm đang loạng choạng bước đi, một tay ôm lấy bụng, khuôn mặt hắn tái nhợt dưới ánh đèn vàng của hành lang. Mùi cồn nồng nặc phả ra khiến Minh An nhíu mày.

Dù trong lòng vẫn còn sợ hãi những lời đe dọa trước đó của hắn, nhưng bản năng quan tâm của một người em vẫn khiến Minh An không thể đứng nhìn. Cậu chạy lại gần, định đỡ lấy tay hắn.

“Anh Giang Liễm, anh sao vậy? Anh có bị thương ở đâu không?”

Ngay khi tay Minh An chạm vào khuỷu tay hắn, Giang Liễm đột ngột hất mạnh ra. Hắn loạng choạng lùi lại một bước, đôi mắt đỏ ngầu vì men rượu và cơn giận dữ nhìn chằm chằm vào cậu.

“Đừng có chạm vào tôi! Cậu tưởng mình là ai mà dám quản chuyện của tôi?”

Minh An bị đẩy lùi lại, lưng đập vào bức tường lạnh lẽo, nhưng cậu không bỏ cuộc. Ánh mắt cậu lướt xuống và phát hiện ra chiếc áo sơ mi của Giang Liễm có những vết máu loang lổ.

“Anh bị thương rồi, để tôi gọi bác sĩ, hoặc ít nhất là nói với chú Giang...”

“Tôi nói là không cần!”

Giang Liễm gầm lên một tiếng nhỏ, âm thanh bị nén lại trong cổ họng để không làm kinh động đến người lớn ở tầng dưới. Hắn tiến lại gần Minh An, dồn cậu vào góc tường. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Minh An có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi và nồng đậm mùi rượu của hắn.

“Cậu nghe cho rõ đây, đứa con của kẻ đào mỏ. Đừng có tỏ ra thanh cao hay quan tâm giả tạo trước mặt tôi. Sự hiện diện của mẹ con cậu trong ngôi nhà này đã là một sự sỉ nhục đối với mẹ tôi rồi. Đừng để tôi phải nhìn thấy cái mặt đáng thương đó của cậu thêm một lần nào nữa, nếu không tôi không chắc mình sẽ làm gì đâu.”

Từng chữ, từng lời của Giang Liễm như những mũi kim đâm thẳng vào tim Minh An. Cậu đứng sững người, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Những lời nhục mạ về mẹ là điều mà cậu không thể chấp nhận được, nhưng trước một Giang Liễm đang mất kiểm soát và đầy tổn thương như thế này, mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.

Giang Liễm bỏ lại Minh An đứng đó, hắn loạng choạng đi về phòng mình và đóng sầm cửa lại. Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc như cắt đứt mọi sợi dây liên kết mỏng manh vừa mới nhen nhóm. Minh An đứng lặng giữa hành lang tối tăm, nước mắt không kìm được mà trào ra. Cậu không khóc vì sự thô lỗ của hắn, mà khóc vì sự bất lực của chính mình. Cậu muốn hòa nhập, muốn có một gia đình thực sự, nhưng dường như bức tường thành mà Giang Liễm dựng lên là quá cao, quá kiên cố để một người như cậu có thể vượt qua.

Cậu trở về phòng, cuộn tròn người trên giường. Chiếc điện thoại lại rung lên.

“Em sao thế? Sao tự nhiên lại im lặng vậy?”

Minh An nức nở, ngón tay run rẩy gõ lên màn hình.

“Anh ơi, em mệt quá. Tại sao cuộc đời lại có những người cứ thích dùng lời nói để làm đau người khác? Em đã cố gắng hết sức, nhưng dường như tất cả đều là vô ích.”

Ở căn phòng bên cạnh, Giang Liễm đang ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa vào cánh cửa gỗ. Hắn vừa tự tay xử lý vết thương ở bụng bằng cồn, cơn đau rát khiến hắn tỉnh táo hơn đôi chút. Hắn nhìn vào tin nhắn vừa nhận được, trái tim bỗng thắt lại một nhịp. Hắn không biết người bạn nhỏ của mình đang gặp phải chuyện gì, nhưng nỗi buồn trong lời nói của đối phương khiến hắn cảm thấy xót xa lạ thường.

Hắn quên đi cơn đau của chính mình, quên đi sự hận thù đang sục sôi trong lòng, chỉ muốn làm gì đó để che chở cho linh hồn mỏng manh kia.

“Đừng khóc. Nếu thế giới ngoài kia đối xử tệ với em, thì cứ trốn vào đây, anh sẽ che chở cho em. Nghe này, những kẻ dùng lời nói để làm đau em, thực chất họ cũng là những người đang mang trong mình những vết thương sâu hoắm. Họ không biết cách chữa lành cho chính mình nên mới chọn cách làm tổn thương người khác. Đừng để sự cay nghiệt của họ biến em thành một người giống như họ. Em vẫn là Minh An của anh, một người lương thiện và tốt đẹp nhất.”

Giang Liễm gõ xong những dòng đó, hơi thở của hắn dần ổn định lại. Hắn không hề nhận ra mình vừa viết ra cái tên của chính người em kế mà hắn vừa nhục mạ. Trong cơn say và sự hỗn loạn của cảm xúc, hắn chỉ đơn giản là đang an ủi một người mà hắn yêu quý trên mạng.

Minh An đọc được tin nhắn, đôi mắt cậu mở to. Anh ấy gọi cậu là Minh An? Nhưng rồi cậu tự trấn an mình, chắc đó chỉ là một sự trùng hợp, hoặc là anh ấy đã nhớ tên cậu từ những lần trò chuyện trước đó mà cậu vô tình nhắc tới. Sự an ủi này giống như một liều thuốc giảm đau tức thời, giúp cậu bình tâm lại.

“Cảm ơn anh. Thật tốt khi có anh ở bên cạnh em lúc này.”

Đêm đó, cả hai đều không ngủ được. Một người trăn trở với những vết thương trên da thịt và sự thù ghét trong lòng, một người thao thức với những tổn thương tinh thần và sự cô độc đến tận cùng. Họ chỉ cách nhau một bức tường, cùng chung một mái nhà, cùng chia sẻ những tâm tư sâu kín nhất qua màn hình điện thoại, nhưng khi đối diện trực tiếp, họ lại là những kẻ xa lạ mang đầy thù hận.

Sáng hôm sau, bầu không khí trong nhà họ Giang còn trở nên căng thẳng hơn. Vết thương của Giang Liễm khiến hắn đi lại khó khăn, nhưng hắn vẫn cố tỏ ra bình thường trước mặt cha mình. Ông Giang Trình dường như không nhận ra sự khác lạ, ông vẫn mải mê với những bản kế hoạch kinh doanh và những cuộc điện thoại liên miên.

Minh An ngồi ở bàn ăn, cậu nhìn thấy những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Giang Liễm. Cậu biết vết thương của hắn không hề nhẹ. Dù bị hắn nhục mạ đêm qua, nhưng lòng tốt vốn có không cho phép Minh An dửng dưng. Cậu lặng lẽ vào bếp, pha một ly nước mật ong ấm và chuẩn bị một ít băng gạc y tế bỏ vào túi xách của mình.

Khi ra đến cổng trường, Minh An thấy Giang Liễm đang đứng tựa vào một gốc cây ngân hạnh, khuôn mặt hắn trắng bệch. Cậu lấy hết can đảm tiến lại gần, không nói một lời, chỉ chìa ly nước mật ong ra trước mặt hắn.

Giang Liễm ngước mắt nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và chán ghét.

“Lại là cậu? Tôi đã nói gì đêm qua rồi mà?”

Minh An không lùi bước, cậu hạ thấp giọng để không ai nghe thấy.

“Anh uống cái này đi, nó sẽ giúp anh tỉnh táo hơn. Và... trong cặp tôi có băng gạc mới. Vết thương của anh cần được thay băng, nếu không sẽ bị nhiễm trùng.”

Giang Liễm sững sờ. Hắn không ngờ sau tất cả những gì hắn đã nói và làm, Minh An vẫn đối xử với hắn như vậy. Sự quan tâm chân thành trong đôi mắt trong veo của cậu khiến hắn cảm thấy lúng túng. Hắn định giật lấy ly nước rồi ném đi, nhưng đôi bàn tay hơi run rẩy của Minh An khiến hắn khựng lại.

“Biến đi cho khuất mắt tôi!”

Hắn gằn giọng, nhưng lần này âm thanh không còn sự tàn nhẫn như đêm trước. Hắn giật lấy ly nước một cách thô bạo rồi đi thẳng vào trong trường, bỏ lại Minh An đứng một mình dưới tán cây ngân hạnh.

Minh An thở dài một tiếng, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cậu không mong cầu sự trả ơn, cậu chỉ muốn làm những gì trái tim mình mách bảo. Tình yêu thương, dù bị vùi lấp dưới lớp tuyết dày của sự hận thù, vẫn sẽ tìm cách để đâm chồi nảy lộc.

Những ngày sau đó, cuộc sống của họ cứ tiếp diễn như một vở kịch với hai mặt đối lập. Ở trường và ở nhà, họ là những kẻ đối đầu, không ai nhường ai. Giang Liễm vẫn duy trì vẻ ngoài ngạo mạn, đôi khi còn cố tình gây khó dễ cho Minh An trước mặt bạn bè. Nhưng trên không gian mạng, họ lại là những người bạn tri kỷ, cùng nhau chia sẻ về những bộ phim yêu thích, về những ước mơ cho tương lai và về cả nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với thực tại.

Giang Liễm bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn. Những lời tâm sự của Anh Trai Mưa bắt đầu có những điểm tương đồng kỳ lạ với những sự kiện diễn ra xung quanh Minh An. Nhưng hắn nhanh chóng gạt đi ý nghĩ đó. Làm sao một cậu bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện và dịu dàng như người bạn mạng của hắn lại có thể là đứa con trai của kẻ đào mỏ mà hắn ghét cay ghét đắng được? Sự định kiến đã làm mờ đi đôi mắt của hắn, khiến hắn không thể nhìn thấy sự thật ngay trước mặt.

Còn đối với Minh An, cậu chỉ biết rằng mỗi khi cậu cảm thấy bế tắc nhất, Anh Trai Mưa luôn là người cứu rỗi cậu. Cậu bắt đầu dựa dẫm vào những dòng tin nhắn ấy, xem đó là nguồn động lực duy nhất để cậu chịu đựng cuộc sống dưới mái nhà họ Giang. Cậu thầm hứa với lòng mình rằng, một ngày nào đó, khi đủ dũng cảm, cậu sẽ gặp mặt người anh trai này để nói lời cảm ơn trực tiếp.

Câu chuyện tình cảm giữa hai người con trai, một thực một ảo, cứ thế đan xen vào nhau, tạo nên một mạng lưới cảm xúc phức tạp. Những rạn nứt trong màn đêm vẫn còn đó, nhưng sâu thẳm trong bóng tối, một hạt mầm tình yêu đang âm thầm chờ đợi thời khắc để phá vỡ lớp vỏ bọc cứng nhắc của định kiến và thù hận. Một hành trình dài phía trước vẫn đang chờ đợi họ, nơi mà lòng bao dung và sự thấu hiểu sẽ là chìa khóa duy nhất để mở cánh cửa dẫn đến hạnh phúc vẹn tròn.

Cứ thế, dưới mái nhà họ Giang, hai tâm hồn cô đơn vẫn đang tìm kiếm nhau theo một cách đặc biệt nhất, dẫu cho thực tại có nghiệt ngã đến đâu đi chăng nữa. Ánh đèn phòng Minh An vẫn sáng muộn, và phòng đối diện, Giang Liễm cũng đang chìm trong những dòng suy tư về một người mà hắn chưa từng gặp, nhưng lại khiến trái tim hắn rung động hơn bao giờ hết.

Liệu sự thật khi phơi bày sẽ là một cú sốc khiến cả hai tan vỡ, hay sẽ là liều thuốc chữa lành mọi vết thương? Chỉ có thời gian mới có thể trả lời. Nhưng lúc này đây, trong không gian yên tĩnh của đêm khuya thành phố S, những dòng tin nhắn vẫn đều đặn hiện lên, mang theo hơi ấm và niềm hy vọng cho hai trái tim đang khao khát được yêu thương.