2,488 từ
Thành phố S bước vào những ngày giao mùa, không khí bắt đầu mang theo cái se lạnh đặc trưng của những cơn gió phương Bắc thổi về. Những tán cây ngân hạnh dọc hai bên đường từ biệt thự họ Giang đến trường trung học số 1 đã bắt đầu chuyển sang sắc vàng rực rỡ, rụng đầy trên vỉa hè như một tấm thảm nhung êm ái. Đối với Minh An, đây là khoảng thời gian đẹp nhất nhưng cũng là lúc cậu cảm thấy lòng mình chông chênh nhất. Sự im lặng trong ngôi nhà rộng lớn vẫn kéo dài, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng cãi vã gắt gỏng của Giang Liễm với cha mình hoặc tiếng thở dài thườn thượt của mẹ cậu trong căn bếp vắng người.
Kể từ sau sự cố vết thương đêm đó, mối quan hệ giữa Minh An và Giang Liễm dường như đã bước vào một trạng thái đình chiến kỳ lạ. Hắn không còn trực tiếp buông lời nhục mạ cậu mỗi khi chạm mặt ở hành lang, nhưng sự lạnh lùng thì vẫn vẹn nguyên như một tảng băng không thể tan chảy. Giang Liễm thường xuyên đi sớm về muộn, hoặc nếu có ở nhà, hắn cũng giam mình trong phòng với tiếng nhạc rock chói tai phát ra từ dàn loa đắt tiền.
Một buổi chiều thứ sáu, khi tiếng chuông tan học vừa dứt, Minh An nán lại phòng mỹ thuật để hoàn thành bức tranh phong cảnh còn dang dở. Cậu yêu thích cảm giác được đắm mình trong thế giới của những sắc màu, nơi cậu có thể tự do vẽ nên những gì mình mơ ước mà không sợ bị ai phán xét. Khi ánh hoàng hôn đỏ rực như máu hắt qua khung cửa sổ lớn của phòng vẽ, Minh An đặt cây cọ xuống, khẽ vươn vai một cái thật dài. Đang định thu dọn đồ đạc, cậu chợt nghe thấy tiếng đập bóng dồn dập dưới sân trường.
Từ vị trí của mình, Minh An có thể nhìn thấy sân bóng rổ ngoài trời. Giang Liễm đang một mình tập luyện. Hắn không có đồng đội, cũng không có đối thủ, chỉ đơn độc một bóng hình cao lớn dưới rổ bóng. Những cú ném của hắn mang theo một sự giận dữ vô hình, bóng đập vào vành rổ phát ra những tiếng kêu khô khốc. Minh An đứng lặng bên cửa sổ, dõi theo từng chuyển động của hắn. Cậu nhận thấy vết thương ở bụng của Giang Liễm dường như đã lành hẳn, vì những bước chạy của hắn đã lấy lại được sự linh hoạt và dứt khoát thường ngày.
Đúng lúc đó, Giang Liễm đột ngột dừng lại. Hắn đứng giữa sân, mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt, rồi bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn thẳng về phía phòng mỹ thuật. Minh An giật mình, theo bản năng vội vàng lùi lại phía sau bức rèm che, tim đập thình thịch như đánh trống. Cậu tự trách mình sao lại đứng đó nhìn lén, rồi lại tự hỏi liệu hắn có nhìn thấy cậu không. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu dường như thấy ánh mắt của Giang Liễm không còn sự sắc lẹm thường ngày mà mang một vẻ gì đó cô độc, giống hệt như cảm giác của cậu lúc này.
Cậu nhanh chóng đeo ba lô lên vai và rời khỏi trường. Trên đường về, chiếc điện thoại trong túi áo khoác rung lên nhẹ nhàng. Là tin nhắn từ Anh Trai Mưa.
“Hôm nay em có về muộn không? Anh vừa thấy một cây ngô đồng rụng lá rất đẹp, bỗng nhiên lại nhớ đến em.”
Minh An mỉm cười, đôi má ửng hồng vì cơn gió lạnh hay vì dòng tin nhắn ngọt ngào kia, chính cậu cũng không rõ.
“Em cũng vừa mới rời trường thôi. Hôm nay em có xem người ta chơi bóng rổ, nhìn họ có vẻ rất cô đơn, dù họ chơi rất giỏi.”
Ở phía sau Minh An một đoạn không xa, Giang Liễm đang chậm rãi dắt xe đạp đi bộ. Hắn nhìn vào màn hình điện thoại, bước chân khựng lại. Hắn vừa mới từ sân bóng rổ ra, và lời nhận xét về sự “cô đơn” của người bạn mạng khiến hắn giật mình. Hắn gõ phím, đôi lông mày nhíu lại.
“Sao em lại thấy người ta cô đơn? Chẳng phải chơi bóng rổ là để giải tỏa căng thẳng sao?”
Minh An trả lời ngay lập tức.
“Vì cách họ ném bóng giống như đang muốn trút bỏ một gánh nặng nào đó hơn là niềm vui chiến thắng. Anh ơi, có phải những người trông càng mạnh mẽ thì bên trong lại càng dễ vỡ không?”
Giang Liễm đứng sững lại giữa con đường đầy lá rụng. Câu hỏi của Minh An chạm đúng vào góc khuất nhất trong linh hồn hắn. Hắn luôn dùng sự ngạo mạn để che đậy nỗi đau mất mẹ, dùng sự nổi loạn để phản kháng lại sự áp đặt của cha. Hắn cứ ngỡ mình đã giấu rất kỹ, nhưng không ngờ lại bị một người chưa từng gặp mặt nhìn thấu qua những dòng tin nhắn không đầu không cuối.
“Có lẽ vậy. Nhưng em đừng quá bận tâm đến những người đó. Lo cho chính mình đi, trời lạnh rồi, nhớ quàng khăn ấm khi ra đường.”
Minh An cất điện thoại vào túi, lòng thấy ấm áp lạ kỳ. Cậu rẽ vào một cửa hàng tiện lợi nhỏ để mua ít bánh ngọt cho mẹ. Khi bước ra, cậu vô tình chạm mặt Giang Liễm. Hắn đang đứng dựa lưng vào cột điện, trên tay cầm một chai nước khoáng đã vơi một nửa. Sự xuất hiện đột ngột của đối phương khiến cả hai đều lúng túng.
Minh An định đi vòng qua, nhưng Giang Liễm lại bất ngờ lên tiếng, giọng nói khàn khàn vì vừa vận động mạnh.
“Này.”
Minh An dừng lại, hơi cúi đầu.
“Dạ?”
Giang Liễm nhìn vào chiếc khăn len mỏng trên cổ cậu, rồi lại nhìn xuống túi bánh ngọt trên tay cậu. Hắn hắng giọng, cố lấy lại vẻ lạnh lùng thường lệ.
“Hôm nay ông già nói tối nay có khách quan trọng đến nhà. Cậu liệu mà cư xử cho đúng mực, đừng có làm gì khiến nhà họ Giang bị mất mặt.”
Minh An khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định.
“Tôi biết rồi. Anh cũng nên về sớm để chuẩn bị.”
Giang Liễm hừ lạnh một tiếng, nhảy lên xe đạp rồi phóng vút đi, để lại một làn khói bụi mỏng. Minh An nhìn theo bóng lưng hắn, thầm thở dài. Rõ ràng là hắn cũng đang quan tâm đến buổi tiệc tối nay, nhưng cách hắn diễn đạt luôn khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Buổi tối tại biệt thự họ Giang diễn ra sang trọng và xa hoa hơn thường ngày. Khách mời là những đối tác làm ăn lớn của ông Giang Trình. Minh An mặc một bộ vest nhỏ màu xanh đậm, trông cậu thanh tú và lịch lãm như một chàng hoàng tử nhỏ. Bà Lâm Nhã đứng bên cạnh ông Giang, mỉm cười tiếp khách, nhưng đôi mắt bà thỉnh thoảng vẫn nhìn về phía cầu thang, nơi Giang Liễm vẫn chưa xuất hiện.
Khi bữa tiệc bắt đầu được một nửa, Giang Liễm mới lững thững bước xuống. Hắn không mặc vest như yêu cầu của cha mà chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen nới lỏng hai cúc đầu, quần tây xám tro. Dù vậy, vẻ đẹp trai và khí chất ngạo nghễ của hắn vẫn thu hút mọi ánh nhìn của các quan khách. Ông Giang Trình tức giận nhưng vì có khách nên đành nén lòng, chỉ ra hiệu cho hắn ngồi vào bàn.
Trong suốt bữa tiệc, Minh An luôn giữ thái độ im lặng, cậu chỉ nói khi được hỏi và luôn giữ nụ cười lễ phép trên môi. Ngược lại, Giang Liễm ngồi đối diện, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn cậu với vẻ dò xét. Một vị khách trung niên nhìn thấy Minh An thì lên tiếng khen ngợi.
“Ông Giang thật khéo chọn con dâu, mà cậu con trai nhỏ này cũng thật khôi ngô. Nghe nói học lực cũng rất xuất sắc phải không?”
Bà Lâm Nhã mỉm cười khiêm tốn, nhưng Giang Liễm lại đột ngột lên tiếng, giọng nói mang theo sự mỉa mai rõ rệt.
“Học giỏi thì đã sao? Ở cái xã hội này, đôi khi chỉ cần biết chọn chỗ dựa là đủ để đổi đời rồi, không cần phải vất vả học hành làm gì cho mệt.”
Lời nói của hắn khiến bầu không khí trên bàn tiệc đông cứng lại. Ông Giang Trình đập mạnh chiếc nĩa xuống đĩa sứ, tiếng động vang lên chói tai.
“Giang Liễm! Con nói năng cái kiểu gì thế?”
Minh An thấy mẹ mình cúi gầm mặt, đôi vai bà khẽ run lên. Cậu cảm thấy một luồng điện xẹt qua lồng ngực. Cậu không thể để mẹ bị sỉ nhục thêm nữa. Minh An ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Giang Liễm, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức mạnh.
“Anh Giang Liễm nói đúng. Chọn chỗ dựa cũng là một loại năng lực. Nhưng để xứng đáng với chỗ dựa đó và giữ vững nó bằng chính đôi chân của mình thì lại cần nỗ lực gấp nhiều lần người khác. Tôi tin rằng mình đang làm tốt điều đó.”
Cả bàn tiệc lặng đi. Giang Liễm không ngờ đứa em trai hiền lành hằng ngày lại dám phản kháng lại mình một cách mạnh mẽ và sắc sảo như vậy. Ánh mắt hắn lóe lên một tia ngạc nhiên, rồi nhanh chóng bị lấp đầy bởi một cảm xúc phức tạp mà chính hắn cũng không gọi tên được. Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng rót đầy một ly rượu vang rồi uống cạn.
Sau khi bữa tiệc kết thúc và khách khứa đã ra về, Minh An giúp mẹ dọn dẹp một chút rồi xin phép lên phòng. Cậu cảm thấy kiệt sức, không phải vì lao động chân tay mà vì cuộc chiến tâm lý kéo dài. Vừa vào đến phòng, cậu nhận được một tin nhắn dài từ Anh Trai Mưa.
“Em biết không, đôi khi sự phản kháng tốt nhất chính là sự im lặng đầy kiêu hãnh. Nhưng nếu em đã chọn cách lên tiếng, thì hãy nhớ rằng anh luôn đứng phía sau ủng hộ em. Đừng để những lời cay nghiệt đó làm tổn thương trái tim thuần khiết của em.”
Minh An nằm vật xuống giường, nước mắt rơi lã chã trên gối. Tại sao người bạn này luôn biết chính xác lúc nào cậu cần sự an ủi nhất? Cậu cảm thấy Anh Trai Mưa giống như một người bảo hộ, một thiên thần hộ mệnh luôn dõi theo cậu từ một nơi xa xôi nào đó trong bóng tối.
“Anh ơi, giá như anh ở đây. Em thấy mệt mỏi quá. Ngôi nhà này rộng lớn quá, nhưng dường như không có chỗ cho em.”
Giang Liễm ở phòng bên cạnh, tay vẫn còn cầm ly rượu vang đỏ thẫm. Hắn đọc tin nhắn của Minh An, lòng đau như cắt. Hắn vừa mới nhục mạ cậu ở dưới lầu, và bây giờ hắn lại đang an ủi cậu trên mạng. Sự mâu thuẫn giữa hai con người trong hắn khiến hắn cảm thấy mình như một kẻ tâm thần phân liệt. Hắn ghét Minh An vì cậu đại diện cho người phụ nữ đã thay thế vị trí của mẹ mình, nhưng hắn lại yêu sự yếu đuối và kiên cường của cậu bé trên mạng.
Hắn bỗng nhiên muốn xác nhận một điều gì đó. Hắn gõ nhanh một dòng tin nhắn.
“Em đang ở đâu? Anh muốn gửi cho em một món quà nhỏ để cổ vũ tinh thần.”
Minh An giật mình trước lời đề nghị đột ngột này. Cậu lau nước mắt, suy nghĩ một lát rồi trả lời.
“Em đang ở trong căn phòng đầy bóng tối của mình thôi. Em không cần quà đâu, chỉ cần được trò chuyện với anh là đủ rồi.”
Giang Liễm nhìn vào dòng chữ “căn phòng đầy bóng tối”, rồi nhìn sang bức tường ngăn cách giữa hai phòng. Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu hắn. Hắn đặt ly rượu xuống, đi ra phía ban công. Ban công phòng hắn và phòng Minh An chỉ cách nhau một khoảng hở nhỏ, có thể dễ dàng bước qua nếu đủ can đảm.
Giang Liễm trèo qua lan can, bước nhẹ nhàng sang ban công phòng Minh An. Hắn nhìn qua lớp rèm mỏng, thấy một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi bó gối trên giường, ánh sáng từ điện thoại hắt lên khuôn mặt đẫm lệ của đối phương. Trái tim Giang Liễm như bị ai bóp nghẹt. Đó chính là Minh An.
Sự thật phũ phàng nhưng cũng đầy trớ trêu hiện ra trước mắt hắn. Người mà hắn yêu thương nhất, trân trọng nhất trên thế giới ảo, lại chính là người mà hắn luôn tìm cách xua đuổi ở đời thực. Giang Liễm đứng lặng dưới ánh trăng mờ ảo, đôi bàn tay hắn siết chặt vào lan can sắt lạnh giá. Hắn không dám bước vào, cũng không dám lên tiếng. Hắn sợ nếu mình xuất hiện lúc này, mọi thứ sẽ vỡ vụn như bong bóng xà phòng.
Hắn lặng lẽ trở về phòng mình, đổ sập xuống giường. Mọi định kiến, mọi thù hận bấy lâu nay dường như đang bị lung lay dữ dội. Hắn nhớ lại những lần mình đã làm tổn thương Minh An, nhớ lại ánh mắt kiên cường của cậu trên bàn tiệc lúc nãy, và nhớ cả sự chăm sóc thầm lặng của cậu khi hắn bị thương. Hóa ra, cậu vẫn luôn ở đó, vẫn luôn là người dịu dàng nhất, dù hắn có đối xử tệ bạc đến thế nào.
Đêm đó, thành phố S chìm trong một cơn mưa muộn. Tiếng mưa rơi trên mái tôn như tiếng lòng thổn thức của hai chàng trai trẻ. Minh An ngủ thiếp đi trong nước mắt, còn Giang Liễm thức trắng đêm với một phát hiện chấn động có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời hắn. Tình yêu vốn dĩ không có lỗi, lỗi chỉ ở chỗ chúng ta đã gặp nhau dưới những thân phận quá đỗi ngang trái. Nhưng liệu định mệnh có cho họ một cơ hội để sửa sai, hay sự thật này sẽ chỉ mang lại thêm những nỗi đau chồng chất? Những rung động âm thầm bắt đầu trỗi dậy, báo hiệu một chương mới đầy sóng gió nhưng cũng không kém phần ngọt ngào trong hành trình của họ.