MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCHUNG MỘT MÁI NHÀChương 4: Sự dịu dàng không báo trước

CHUNG MỘT MÁI NHÀ

Chương 4: Sự dịu dàng không báo trước

2,300 từ

Cơn mưa đêm qua đã gột rửa sạch sẽ những bụi bặm trên các phiến lá ngân hạnh, để lại một bầu không khí se lạnh và ẩm ướt bao trùm lấy thành phố S. Sáng sớm, sương mù lãng đãng trôi ngoài cửa sổ, bám vào mặt kính thành những giọt nước li ti. Minh An tỉnh dậy với đôi mắt hơi sưng húp, hậu quả của trận khóc nức nở đêm qua. Cậu ngồi thẫn thờ trên giường một lúc, cố gắng nhớ lại những dòng tin nhắn an ủi của Anh Trai Mưa để lấy lại tinh thần. Đối với cậu, thế giới ảo đó giống như một thánh đường bình yên, nơi cậu có thể trú ngụ sau những giông bão của thực tại.

Bước xuống lầu, Minh An ngạc nhiên khi thấy không gian yên tĩnh lạ thường. Bà Lâm Nhã đã ra ngoài đi chợ sớm cùng người làm, ông Giang Trình có lẽ cũng đã đến công ty. Cậu chậm rãi đi vào bếp, định tự pha cho mình một ly ngũ cốc thì bước chân khựng lại. Giang Liễm đang đứng đó, dựa lưng vào bệ bếp đá hoa cương, tay cầm một tờ báo tài chính nhưng ánh mắt lại dán chặt vào khoảng không vô định. Hắn dường như không nhận ra sự hiện diện của cậu, cho đến khi tiếng đế dép chạm trên sàn gỗ vang lên khe khẽ.

Minh An mím môi, định xoay người rời đi để tránh một cuộc đối đầu không đáng có, nhưng giọng nói của Giang Liễm đã vang lên, lần này không còn sự gắt gỏng thường thấy.

“Dì Lâm có để cháo trong nồi điện, cậu ăn đi rồi hãy đi học.”

Minh An ngẩn người, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ kinh ngạc nhìn về phía bóng lưng cao lớn ấy. Cậu tự hỏi liệu có phải mình đang nghe nhầm không. Đây là lần đầu tiên kể từ khi bước vào ngôi nhà này, Giang Liễm chủ động nhắc cậu chuyện ăn uống một cách bình thường, không kèm theo những lời mỉa mai cay nghiệt.

“Cảm ơn anh... tôi sẽ ăn sau.”

Cậu lí nhí đáp rồi vội vã lấy một miếng bánh mì khô, định bụng sẽ lên phòng chuẩn bị sách vở ngay lập tức. Thế nhưng, Giang Liễm lại tiến tới, bàn tay hắn to lớn và hơi thô ráp nắm lấy cổ tay cậu, ngăn lại. Cảm giác ấm nóng từ lòng bàn tay hắn truyền qua lớp áo mỏng khiến Minh An khẽ run lên.

“Ăn cháo đi. Cậu gầy như thế, ra ngoài gió thổi bay mất thì người ta lại bảo nhà họ Giang bạc đãi.”

Hắn buông tay ra ngay lập tức, vẻ mặt vẫn duy trì sự lãnh đạm nhưng hành động gắp bát đĩa lại vô cùng dứt khoát. Minh An lặng lẽ ngồi xuống bàn ăn, cúi đầu nhìn bát cháo nóng hổi tỏa khói nghi ngút. Trong thâm tâm cậu dấy lên một nỗi hoài nghi cực lớn. Chuyện gì đã xảy ra sau bữa tiệc tối qua? Tại sao thái độ của Giang Liễm lại thay đổi đột ngột như vậy? Cậu không hề hay biết rằng, người đứng trước mặt cậu lúc này đang phải trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý dữ dội khi nhìn thấy sự trùng khớp hoàn hảo giữa người em trai đáng ghét và người bạn nhỏ mà hắn trân quý.

Suốt cả buổi sáng ở trường, Minh An vẫn không thể tập trung vào bài giảng của giáo viên. Tâm trí cậu cứ quẩn quanh bóng dáng của Giang Liễm trong bếp. Ở lớp, Giang Liễm vẫn như cũ, hắn ngồi ở dãy bàn cuối, vây quanh là đám nam sinh chuyên quậy phá, thỉnh thoảng lại phát ra những tràng cười sảng khoái. Minh An ngồi ở dãy đầu, thỉnh thoảng lại lén lút đưa mắt nhìn về phía sau, nhưng lần nào cũng bắt gặp ánh mắt của Giang Liễm đang nhìn về phía mình. Mỗi khi hai ánh mắt chạm nhau, Giang Liễm lại là người quay đi trước, vẻ mặt đầy sự bối rối mà hắn cố che đậy bằng vẻ bất cần.

Giờ giải lao, Minh An nhận được tin nhắn từ Anh Trai Mưa.

“Em đã ăn sáng chưa? Hôm nay tâm trạng có khá hơn chút nào không?”

Minh An mỉm cười, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.

“Em ăn rồi. Hôm nay có một chuyện rất lạ anh ạ. Người anh trai kia bỗng nhiên bảo em ăn sáng, thậm chí còn không mắng em nữa. Em thấy sợ hơn là vui, liệu có phải anh ta đang bày trò gì để bắt nạt em không?”

Tại sân sau của trường, nơi vắng vẻ không có người qua lại, Giang Liễm tựa người vào bức tường gạch đỏ, đọc tin nhắn mà cảm thấy đắng chát trong lòng. Hóa ra, chỉ một chút tử tế nhỏ nhoi của hắn cũng khiến cậu sợ hãi đến thế. Hắn nhận ra mình đã gieo rắc bao nhiêu tổn thương cho Minh An trong suốt thời gian qua.

“Đừng sợ. Có lẽ anh ta đã nhận ra mình sai rồi. Ai cũng cần có cơ hội để thay đổi mà, phải không? Em cứ thử quan sát thêm xem sao.”

Minh An thở phào, sự động viên của người bạn mạng luôn là liều thuốc an thần tốt nhất dành cho cậu. Cậu cất điện thoại, đi về phía phòng thư viện để trả sách. Khi đi ngang qua hành lang tối, cậu vô tình va phải một nhóm nam sinh lớp trên, những kẻ vốn nổi tiếng là hay bắt nạt những học sinh mới.

“Ơ kìa, đây không phải là thiếu gia mới của nhà họ Giang sao? Nghe nói mẹ cậu giỏi lắm mới trèo cao được như thế, chắc cậu cũng học được vài chiêu chứ nhỉ?”

Tên cầm đầu cao lớn chặn đường Minh An, bàn tay hắn vỗ vỗ lên vai cậu với vẻ cợt nhả. Minh An lùi lại, đôi mắt hiện rõ vẻ lo lắng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Làm ơn tránh đường, tôi còn phải vào lớp.”

“Tránh đường? Bọn tao còn chưa hỏi chuyện xong mà. Hay là đưa ít tiền tiêu vặt đây, coi như học phí để bọn tao bảo kê cho ở cái trường này.”

Đám nam sinh xung quanh bắt đầu cười rộ lên, ép Minh An vào góc tường. Đúng lúc tình thế đang căng thẳng, một giọng nói trầm thấp và đầy uy lực vang lên từ phía sau.

“Bảo kê? Từ khi nào mà người của nhà họ Giang lại cần đến lũ giẻ rách các người bảo kê vậy?”

Tất cả quay lại. Giang Liễm đứng đó, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm, hai tay đút túi quần, dáng vẻ hiên ngang như một con báo đang săn mồi. Đám nam sinh kia lập tức tái mặt. Ở cái trường này, ai cũng biết Giang Liễm là người không thể đụng vào, không chỉ vì gia thế mà còn vì hắn rất giỏi võ và cực kỳ liều lĩnh.

Tên cầm đầu ấp úng.

“Giang đại ca... bọn em chỉ là đùa chút thôi mà. Không biết đây là người của anh.”

“Người của tôi hay không thì cũng không đến lượt các người chạm vào. Biến ngay trước khi tôi đổi ý.”

Đám nam sinh nọ như được đại xá, vội vàng giải tán trong tích tắc. Hành lang chỉ còn lại Minh An và Giang Liễm. Sự im lặng bao trùm lấy không gian. Minh An đứng dựa lưng vào tường, hơi thở vẫn còn chút dồn dập vì sợ hãi. Cậu nhìn Giang Liễm, định nói lời cảm ơn nhưng lời chưa kịp thốt ra thì Giang Liễm đã tiến lại gần. Hắn đưa tay lên, Minh An vô thức nhắm mắt lại vì tưởng hắn sẽ đánh mình. Nhưng không, một bàn tay to lớn, ấm áp nhẹ nhàng gạt đi vài sợi tóc mái lòa xòa trên trán cậu.

“Lần sau thấy bọn chúng thì cứ tránh xa ra. Cậu không có miệng để kêu cứu à?”

Giọng nói của hắn vẫn cộc lốc, nhưng hành động gạt tóc lại vô cùng dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến Minh An sững sờ. Cậu mở to mắt nhìn hắn, thấy trong đôi mắt sâu thẳm ấy dường như không còn sự chán ghét nữa, mà thay vào đó là một thứ cảm xúc gì đó rất phức tạp, giống như sự hối lỗi trộn lẫn với sự bảo bọc.

Giang Liễm nhanh chóng thu tay về như bị bỏng, hắn quay mặt đi, lầm bầm trong miệng.

“Đi về lớp đi, sắp vào giờ rồi.”

Hắn bỏ đi trước, bước chân có chút vội vã. Minh An đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay khẽ chạm lên trán, nơi vẫn còn vương lại hơi ấm từ tay hắn. Trái tim cậu bỗng nhiên đập chệch một nhịp. Một cảm giác lạ lẫm nhen nhóm trong lòng, một thứ gì đó khác hẳn với sự căm ghét bấy lâu nay.

Buổi chiều hôm đó, khi tan học, Minh An không thấy Giang Liễm đâu. Cậu lững thững đi bộ về nhà dưới những tán cây ngân hạnh đang rải thảm vàng. Khi đi ngang qua một cửa hàng văn phòng phẩm, cậu nhìn thấy một bộ cọ vẽ chuyên nghiệp mà mình đã ao ước từ lâu nhưng chưa dám mua vì giá khá đắt. Cậu đứng nhìn qua cửa kính một lúc lâu rồi thở dài bỏ đi.

Tối đến, khi Minh An đang ngồi làm bài tập, tiếng gõ cửa vang lên. Cậu ra mở cửa và thấy Giang Liễm đứng đó, trên tay cầm một cái túi giấy lớn. Hắn không nhìn cậu, chỉ chìa cái túi ra.

“Cầm lấy đi. Lúc nãy đi ngang qua thấy người ta giảm giá, mua đại thôi.”

Minh An nhận lấy cái túi, bên trong chính là bộ cọ vẽ mà cậu vừa nhìn thấy ban chiều. Cậu ngước lên nhìn hắn, đầy vẻ không tin nổi.

“Anh... sao anh biết tôi thích cái này?”

Giang Liễm khựng lại, hắn suýt chút nữa thì lỡ lời bảo rằng vì “Anh Trai Mưa” biết em thích vẽ. Hắn hắng giọng, cố tìm một lý do hợp lý.

“Thì thấy cậu suốt ngày ở phòng mỹ thuật, đoán vậy thôi. Không thích thì vứt đi.”

Nói rồi hắn quay lưng đi thẳng về phòng mình. Minh An ôm lấy bộ cọ vào lòng, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Cậu chạy lại bàn học, lấy điện thoại ra nhắn tin ngay cho Anh Trai Mưa.

“Anh ơi! Chuyện này thật sự không thể tin được. Anh ta vừa tặng quà cho em, đúng thứ em thích nhất. Có phải là phép màu không anh? Hay là anh ta bị ai đó nhập xác rồi?”

Giang Liễm nằm trên giường, nhìn tin nhắn của Minh An mà bật cười thành tiếng. Nỗi hận thù và định kiến bấy lâu nay dường như đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một niềm vui sướng âm thầm khi được nhìn thấy cậu hạnh phúc. Hắn gõ phím, trong lòng tràn ngập sự ngọt ngào.

“Có lẽ không phải phép màu đâu, mà là vì em xứng đáng được nhận những điều tốt đẹp nhất. Hãy cứ tận hưởng nó đi, người bạn nhỏ của anh.”

Đêm đó, cả ngôi nhà họ Giang dường như trở nên ấm áp hơn. Minh An cầm cây cọ mới, vẽ những nét đầu tiên lên mặt giấy trắng. Cậu vẽ một cây ngân hạnh vàng rực dưới ánh nắng, và bên cạnh đó là bóng dáng của một người con trai đang đứng bảo vệ một người nhỏ bé hơn. Trong lòng cậu, hình ảnh của Giang Liễm và Anh Trai Mưa bắt đầu có sự chồng lấp kỳ lạ. Cậu bắt đầu cảm thấy ngôi nhà này không còn quá rộng lớn và lạnh lẽo nữa, vì dường như ở một góc nào đó, đã có một ngọn lửa nhỏ được thắp lên.

Giang Liễm cũng không ngủ được. Hắn đứng ngoài ban công, nhìn sang phòng Minh An vẫn còn sáng đèn. Hắn biết mình đang đi trên một con đường đầy rẫy khó khăn. Làm sao để đối diện với cha, làm sao để xóa bỏ những lỗi lầm quá khứ, và quan trọng nhất, làm sao để Minh An có thể chấp nhận sự thật rằng kẻ đã từng làm cậu tổn thương nhất lại chính là người cậu tin tưởng nhất?

Những rung động không báo trước này giống như những cơn sóng ngầm, tuy êm đềm nhưng lại chứa đựng sức mạnh có thể làm thay đổi cả một dòng chảy. Tình yêu, dưới sự dẫn dắt của định mệnh, đang dần hé lộ những chương mới, nơi mà sự dịu dàng sẽ là vũ khí mạnh nhất để hàn gắn những trái tim đã từng đầy rẫy những vết xước. Và trong bóng tối của đêm khuya, hai tâm hồn đang xích lại gần nhau hơn bao giờ hết, dẫu cho họ vẫn chưa thực sự biết mặt nhau dưới ánh sáng của sự thật.

Tình cảm giữa hai người con trai ấy, giữa thực và ảo, giữa ghét và thương, đang dệt nên một bức tranh thanh xuân rực rỡ và đầy xúc cảm. Những thử thách phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều, định kiến xã hội và rào cản gia đình vẫn còn đó, nhưng khi trái tim đã bắt đầu đập cùng một nhịp, có lẽ không gì là không thể vượt qua. Minh An thiếp đi với bộ cọ trong tay, còn Giang Liễm vẫn đứng đó, dưới ánh trăng thành phố S, thầm hứa sẽ bảo vệ nụ cười của cậu bằng mọi giá.