MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCHUNG MỘT MÁI NHÀChương 5: Những khoảng lặng bình yên

CHUNG MỘT MÁI NHÀ

Chương 5: Những khoảng lặng bình yên

2,079 từ

Sáng thứ bảy, thành phố S đón chào bằng một màn sương mỏng tang phủ lên những tòa nhà cao tầng, tạo nên một vẻ đẹp hư ảo và tĩnh mịch. Trong ngôi biệt thự họ Giang, nhịp sống dường như chậm lại khi ông Giang Trình có chuyến công tác ngắn ngày đến một thành phố phía Nam, còn bà Lâm Nhã cũng bận rộn với buổi họp mặt hội phụ nữ từ sớm. Minh An tỉnh dậy trong không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng chim sẻ ríu rít trên những cành cây ngân hạnh ngoài ban công. Cậu ngồi dậy, vươn vai đón lấy tia nắng nhạt màu xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, lòng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.

Bộ cọ vẽ mà Giang Liễm tặng tối qua vẫn được đặt ngay ngắn trên bàn học, như một minh chứng cho sự thay đổi khó hiểu nhưng đầy ấm áp của anh trai kế. Minh An khẽ chạm tay vào những sợi lông cọ mềm mại, trong đầu hiện lên hình ảnh đôi bàn tay to lớn của Giang Liễm lúc gạt tóc cho mình. Cậu khẽ lắc đầu để xua đi những suy nghĩ vẩn vơ, rồi nhanh chóng vệ sinh cá nhân và xuống lầu.

Dưới phòng khách, Giang Liễm đang ngồi trên bộ sofa da bò đắt tiền, trên bàn là một chiếc laptop đang mở và vài xấp tài liệu ôn thi. Hắn không còn vẻ ngạo mạn, bất cần như mọi khi mà trông vô cùng nghiêm túc. Nghe thấy tiếng bước chân, Giang Liễm ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt còn hơi ngái ngủ của Minh An một giây rồi lại quay về màn hình.

“Trong bếp có bánh bao và sữa đậu nành, dì Lâm làm trước khi đi đấy. Mau ăn đi rồi qua đây.”

Minh An ngẩn người, chân bước đi có chút ngập ngừng.

“Qua đó làm gì vậy anh?”

Giang Liễm không ngẩng đầu, giọng nói bình thản.

“Chẳng phải sắp tới kỳ thi giữa kỳ sao? Nghe nói cậu học giỏi toán, tôi lại lười mấy cái công thức tích phân đó. Qua đây kèm tôi, xem như trả ơn bộ cọ vẽ.”

Minh An nghe vậy thì thở phào, hóa ra là có lý do trao đổi công bằng. Cậu nhanh chóng vào bếp dùng bữa sáng, lòng thầm nghĩ Giang Liễm hóa ra cũng có lúc biết lo lắng cho việc học hành. Khi cậu quay trở ra với cuốn sổ tay và cây bút, Giang Liễm đã dọn dẹp bớt tài liệu, chừa lại một khoảng trống rộng rãi trên bàn cho cậu.

Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần. Minh An có thể ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ sữa tắm của Giang Liễm, một mùi hương trầm mặc và nam tính. Cậu bắt đầu giảng giải cho hắn về những định lý phức tạp, giọng nói nhẹ nhàng và rành mạch vang vọng trong không gian tĩnh lặng của phòng khách. Giang Liễm thỉnh thoảng lại gật đầu, đôi khi hắn cố tình hỏi những câu hỏi ngây ngô để kéo dài thời gian giảng bài, chỉ để được nghe giọng nói của cậu lâu hơn một chút.

Trong lúc Minh An đang mải mê viết các bước giải toán lên giấy, Giang Liễm lại lén lút quan sát cậu. Hắn nhận ra hàng mi của Minh An rất dài, mỗi khi cậu tập trung, chúng lại khẽ rung động như cánh bướm. Hắn nhớ lại những lời tâm sự trên mạng của Minh An về việc cậu cảm thấy mình là người thừa trong ngôi nhà này, và lòng hắn lại nhói lên một nỗi xót xa. Hắn muốn nói điều gì đó để phá vỡ bầu không khí học thuật khô khan này, để nói rằng hắn đã biết hết sự thật, nhưng lý trí đã kịp ngăn hắn lại.

“Anh hiểu chỗ này chưa? Nếu chưa tôi sẽ nói lại lần nữa.”

Minh An ngước lên, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Giang Liễm đang dán chặt vào mình. Cậu bối rối lùi lại một chút, đôi má ửng hồng. Giang Liễm giật mình, vội vàng hắng giọng để che giấu sự thất thần.

“À... hiểu rồi. Cậu giảng cũng khá đấy, hơn hẳn mấy ông thầy ở trường.”

Hắn vươn tay lấy chai nước trên bàn, vô tình chạm vào tay Minh An. Một luồng điện nhẹ dường như chạy qua cả hai, khiến họ đồng thời rụt tay lại. Minh An cúi thấp đầu, giả vờ xem lại bài tập, còn Giang Liễm thì quay mặt đi chỗ khác, trái tim đập nhanh hơn thường lệ.

Buổi chiều, khi nắng bắt đầu tắt hẳn, Giang Liễm bỗng nhiên đề nghị.

“Học cả ngày rồi, mỏi mắt quá. Đi dạo phố không? Tôi biết một quán sách cũ ở khu phố cổ phía Tây, nghe nói có nhiều tài liệu mỹ thuật hiếm lắm.”

Minh An mắt sáng lên khi nghe đến tài liệu mỹ thuật. Cậu không hề do dự mà gật đầu đồng ý. Cả hai cùng nhau ra khỏi nhà. Giang Liễm không lái xe hơi của gia đình mà dắt chiếc xe máy phân khối lớn ra khỏi gara. Hắn đưa cho Minh An một chiếc mũ bảo hiểm màu trắng sạch sẽ.

“Lên xe đi, đi xe này cho nhanh.”

Minh An hơi ngần ngại nhìn chiếc xe cao lớn, nhưng rồi cũng leo lên ngồi phía sau. Khi xe bắt đầu lăn bánh và tăng tốc, cậu vô thức nắm lấy vạt áo khoác của Giang Liễm. Hắn cảm nhận được sự tiếp xúc nhỏ nhoi đó, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn dưới lớp kính mũ bảo hiểm.

Thành phố S buổi chiều hoàng hôn mang một vẻ đẹp cổ kính và lãng mạn. Những con phố nhỏ ở khu phía Tây được lát đá xanh, hai bên đường là những cửa hàng mang đậm phong cách kiến trúc Trung Hoa truyền thống với lồng đèn đỏ treo cao. Giang Liễm dẫn Minh An vào một tiệm sách cũ nằm sâu trong ngõ nhỏ. Không gian bên trong ngập tràn mùi giấy thơm và sự yên bình.

Minh An như lạc vào thiên đường, cậu say sưa lật xem những tập tranh thủy mặc cổ và những cuốn sách về kỹ thuật pha màu hiện đại. Giang Liễm không hối thúc, hắn chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại lấy tay che chắn cho cậu khỏi những người khách khác đi qua lại trong không gian chật hẹp.

Khi bước ra khỏi tiệm sách, trên tay Minh An là hai cuốn sách quý mà cậu vừa tìm được. Gương mặt cậu rạng rỡ, nụ cười tươi tắn như nắng mai khiến Giang Liễm ngẩn ngơ.

“Cảm ơn anh rất nhiều, Giang Liễm. Nếu không có anh, tôi sẽ không bao giờ biết đến nơi này.”

Giang Liễm nhìn cậu, giọng nói trở nên trầm ấm lạ thường.

“Sau này muốn đi đâu, cứ nói với tôi một tiếng. Dù sao tôi cũng rảnh.”

Họ cùng nhau đi bộ dọc theo bờ sông hộ thành. Gió thổi qua làn tóc, mang theo hơi nước mát lạnh. Minh An cảm thấy đây là lần đầu tiên kể từ khi mẹ tái hôn, cậu mới thực sự thấy mình được hít thở thoải mái. Cậu lấy điện thoại ra, theo thói quen định nhắn tin cho Anh Trai Mưa để chia sẻ niềm vui, nhưng rồi chợt nhận ra người “anh trai” thực sự đang đứng ngay bên cạnh mình. Một cảm giác mâu thuẫn kỳ lạ trỗi dậy trong lòng Minh An. Cậu tự hỏi liệu mình có nên kể cho Anh Trai Mưa về sự thay đổi của Giang Liễm không.

Tối hôm đó, sau khi trở về nhà, Minh An nhận được tin nhắn từ Anh Trai Mưa.

“Hôm nay em đi đâu mà không thấy nhắn tin cho anh vậy? Có chuyện gì vui sao?”

Minh An nằm trên giường, nhìn vào màn hình và mỉm cười.

“Anh ơi, hôm nay em đi dạo phố với người anh trai đó. Anh ta đưa em đi mua sách mỹ thuật, còn chở em đi bằng xe máy nữa. Em cảm thấy anh ta không đáng ghét như em tưởng. Thậm chí... đôi khi em thấy anh ta rất giống anh, rất biết cách quan tâm thầm lặng.”

Giang Liễm ở phòng bên cạnh, đọc được những dòng này thì tim đập loạn nhịp. Hắn vừa vui vì Minh An đã bắt đầu mở lòng với mình ngoài đời thực, vừa lo sợ vì sự nhạy cảm của cậu. Hắn không muốn Minh An phát hiện ra sự thật quá sớm, hắn muốn dùng danh phận Giang Liễm để bù đắp cho cậu trước, để khi sự thật phơi bày, nỗi đau sẽ được giảm bớt bằng những tình cảm chân thành nhất.

“Vậy sao? Nghe có vẻ tốt đấy. Anh đã bảo rồi, đôi khi con người ta chỉ cần một chút thời gian để thấu hiểu nhau thôi. Nhưng em cũng đừng quá tin tưởng người ta nhé, lỡ anh ta lại đổi tính thì sao?”

Giang Liễm gõ những dòng chữ mang tính chất “tự dìm hàng” chính mình, lòng thầm cười khổ. Hắn muốn nhắc nhở Minh An phải cảnh giác, nhưng thực chất là muốn nhắc chính mình không được làm điều gì khiến cậu buồn nữa.

Minh An trả lời lại bằng một biểu tượng cảm xúc tươi cười.

“Em biết mà. Nhưng cảm ơn anh đã luôn ở đây lắng nghe em. Có anh và sự thay đổi của anh ta, em cảm thấy cuộc sống ở nhà họ Giang bắt đầu có màu sắc hơn rồi.”

Đêm đó, cả hai căn phòng đối diện nhau đều không tắt đèn cho đến tận khuya. Minh An miệt mài với những trang sách mới, còn Giang Liễm thì ngồi bên cửa sổ, nhìn lên bầu trời đầy sao của thành phố S. Hắn đang lên kế hoạch cho những ngày sắp tới, làm sao để bảo vệ Minh An khỏi những lời đàm tiếu của bạn bè và làm sao để đối mặt với sự phản đối chắc chắn sẽ xảy ra từ phía gia đình khi tình cảm này lớn dần lên.

Sự bình yên này, tuy mỏng manh nhưng lại vô cùng quý giá. Nó giống như một nốt lặng giữa bản giao hưởng đầy biến động của cuộc đời họ. Minh An bắt đầu nhận ra rằng, đằng sau lớp vỏ bọc gai góc của Giang Liễm là một trái tim cũng đầy rẫy những tổn thương và khao khát được yêu thương. Còn Giang Liễm, hắn đã hoàn toàn rơi vào lưới tình với sự thuần khiết của Minh An, dù là qua màn hình điện thoại hay trong cuộc sống đời thường.

Dòng chảy tình cảm cứ thế âm thầm len lỏi qua từng kẽ lá ngân hạnh, qua từng trang sách cũ và qua cả những dòng tin nhắn ẩn danh. Họ đang dần bước ra khỏi bóng tối của sự thù hận để cùng nhau đi về phía ánh sáng, nơi mà danh phận không còn là rào cản, chỉ còn lại hai trái tim chân thành dành cho nhau. Những khó khăn chắc chắn sẽ còn ở phía trước, nhưng với những khoảng lặng bình yên như thế này, họ đã có đủ sức mạnh để tiếp tục hành trình của mình.

Minh An thiếp đi với giấc mơ về một cánh đồng ngô đồng vàng rực, nơi có một người con trai nắm tay cậu đi về phía chân trời. Cậu không nhìn rõ mặt người đó, nhưng cảm giác ấm áp từ bàn tay ấy khiến cậu mỉm cười trong giấc ngủ. Còn ở bên kia bức tường, Giang Liễm vẫn thức, hắn khẽ nói thầm vào không trung một lời hứa chắc chắn sẽ thực hiện được.

“Anh sẽ không bao giờ để em phải tổn thương thêm một lần nào nữa, Minh An.”

Những ngày tiếp theo sẽ là những thử thách mới tại trường học và những chuyển biến mới trong gia đình, nhưng lúc này đây, sự tĩnh lặng của đêm khuya chính là món quà tuyệt vời nhất dành cho họ. Tình yêu, dù bắt đầu từ những oan gia ngõ hẹp, nhưng khi đã đủ chín muồi, nó sẽ trở nên rực rỡ và bền vững hơn bất cứ điều gì trên đời này.