1,993 từ
Thành phố S vào mùa này thường đón những đợt không khí lạnh đột ngột từ phương Bắc tràn về, khiến những hàng cây ngô đồng bên đường rung rinh trong gió. Buổi sáng sớm, khi sương mù còn chưa kịp tan hết trên những mái ngói của khu phố cũ, Minh An đã thức dậy để chuẩn bị cho một tuần học mới đầy bận rộn. Cậu đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng tinh khôi, trong lòng vẫn còn vương vấn cảm giác ấm áp từ chuyến đi dạo phố cuối tuần cùng Giang Liễm. Mọi thứ dường như đang thay đổi theo một chiều hướng mà cậu chưa từng dám mơ tới, nhưng sự thay đổi ấy cũng khiến cậu cảm thấy lo âu vô hình.
Tại bàn ăn sáng, không khí hôm nay có chút khác biệt. Ông Giang Trình đã trở về sau chuyến công tác, ông vừa nhâm nhi tách cà phê vừa lật xem xấp báo cáo tài chính. Bà Lâm Nhã ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Minh An với ánh mắt đầy khích lệ. Khi Giang Liễm bước vào phòng ăn, không còn vẻ cau có hay những lời nói mỉa mai thường lệ, hắn chỉ lẳng lặng ngồi xuống vị trí đối diện Minh An.
“Hôm nay hai đứa đi chung xe tài xế đưa đi nhé. Ba có việc cần dùng chiếc xe phân khối lớn của con rồi đấy, Giang Liễm.”
Ông Giang Trình lên tiếng mà không ngẩng đầu lên. Giang Liễm chỉ khẽ ừ một tiếng, không phản đối như mọi khi. Minh An hơi ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì, chỉ cúi đầu ăn phần cháo của mình. Việc phải ngồi chung trong không gian chật hẹp của chiếc xe sedan khiến cậu cảm thấy tim mình đập nhanh hơn thường lệ.
Trên đường đến trường, cả hai đều giữ im lặng. Giang Liễm tựa đầu vào ghế, đôi mắt nhắm hờ như đang ngủ, nhưng thực chất hắn đang lắng nghe nhịp thở của người ngồi bên cạnh. Minh An thì dán mắt vào khung cảnh phố xá qua cửa sổ, cố gắng xua đi sự bối rối đang lan tỏa trong lòng. Khi xe dừng lại trước cổng trường trung học số 1, Giang Liễm đột ngột mở mắt, hắn nhìn Minh An một cái rồi nói bằng giọng trầm thấp.
“Cứ vào lớp trước đi, tôi có chút việc ở câu lạc bộ.”
Minh An gật đầu, vội vàng bước xuống xe. Cậu không hề hay biết rằng, ngay khi bóng dáng cậu khuất sau cánh cửa lớp học, Giang Liễm đã rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình để gửi một tin nhắn cho tài khoản nhỏ của mình.
“Chúc em một ngày học tập tốt lành. Đừng để những lời bàn tán xung quanh làm phiền lòng nhé.”
Tiếng thông báo tin nhắn vang lên trong túi áo Minh An khi cậu vừa ổn định chỗ ngồi. Đọc được những lời quan tâm từ Anh Trai Mưa, Minh An cảm thấy như có một luồng điện ấm áp chạy qua cơ thể. Cậu mỉm cười, đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết, nhanh chóng gõ phím phản hồi.
“Em cảm ơn anh. Hôm nay em cũng thấy rất ổn. Hình như mọi thứ xung quanh đang dần trở nên tốt đẹp hơn rồi.”
Tuy nhiên, sự bình yên ấy không kéo dài được lâu. Trong giờ ra chơi, khi Minh An đang ngồi ở một góc hành lang để ôn lại bài vở, cậu vô tình nghe thấy những lời xì xào từ phía sau một bức tường hoa.
“Nhìn xem, đó chẳng phải là cậu em kế của Giang Liễm sao? Nghe nói dạo này Giang thiếu gia hay đi cùng cậu ta lắm. Chắc lại dùng chiêu trò gì để lấy lòng rồi.”
“Đúng là loại người biết nhìn thời thế. Mẹ cậu ta bước chân vào nhà họ Giang đã là một sự sỉ nhục, giờ lại đến lượt đứa con trai này bám đuôi. Không biết Giang Liễm nghĩ gì mà lại để loại người này đi cùng nữa.”
Những lời nói cay nghiệt như những mũi kim đâm vào trái tim Minh An. Cậu siết chặt cuốn sách trong tay, đôi môi mím lại cố ngăn những giọt nước mắt chực trào. Dù đã tự nhủ sẽ không bận tâm, nhưng sự thật vẫn luôn đau đớn như vậy. Cậu đứng dậy định rời đi thì bất ngờ đụng phải một người.
Là Giang Liễm. Hắn đứng đó từ lúc nào, gương mặt lạnh lùng như sương giá mùa đông. Hắn không nhìn Minh An mà nhìn thẳng về phía những người vừa nói xấu cậu. Đám nữ sinh kia vừa thấy Giang Liễm thì lập tức tái mặt, vội vàng cúi đầu rồi chạy biến như gặp phải thú dữ.
Giang Liễm quay sang nhìn Minh An, thấy đôi mắt cậu hơi đỏ hoe, lồng ngực hắn bỗng thắt lại. Hắn đưa tay định xoa đầu cậu nhưng rồi lại rụt lại giữa chừng, đổi thành một cái vỗ vai vụng về.
“Kẻ yếu mới đi nói xấu sau lưng người khác. Cậu quan tâm làm gì cho mệt.”
Minh An ngước lên nhìn hắn, giọng nói có chút run rẩy.
“Anh không thấy khó chịu sao? Người ta nói tôi bám đuôi anh, nói tôi làm mất mặt anh.”
Giang Liễm nhếch môi, nụ cười mang theo chút ngạo nghễ và cả sự thâm trầm.
“Tôi cho phép cậu bám đuôi, kẻ nào dám ý kiến? Từ giờ trở đi, ai nói gì cứ bảo là tôi bảo cậu làm thế. Hiểu chưa?”
Minh An sững sờ trước sự bá đạo của hắn. Đây là lần đầu tiên Giang Liễm công khai đứng về phía cậu trước mặt người khác. Một cảm giác lạ lẫm trỗi dậy trong lòng, khiến cậu quên đi nỗi buồn vừa rồi. Cậu khẽ gật đầu, một nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên môi.
“Cảm ơn anh.”
Suốt những tiết học sau đó, Minh An cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn hẳn. Cậu bắt đầu nhận ra rằng Giang Liễm không hề đáng sợ như vẻ bề ngoài của hắn. Đằng sau lớp vỏ bọc gai góc ấy là một người anh trai biết che chở và thấu hiểu. Tuy nhiên, sự mâu thuẫn trong lòng Minh An lại càng lớn hơn. Một bên là Anh Trai Mưa dịu dàng trên mạng, một bên là Giang Liễm thực tế đang dần thay đổi. Cậu cảm thấy mình đang đứng giữa hai ngã rẽ, mà ngã rẽ nào cũng mang lại cho cậu những rung động không tên.
Vào buổi chiều, khi tan học, Giang Liễm không cùng Minh An về nhà ngay. Hắn dẫn cậu đến một sân bóng rổ bỏ hoang nằm ở phía sau trường, nơi ít người qua lại.
“Này, có muốn thử ném bóng không?”
Giang Liễm tung quả bóng cam về phía Minh An. Cậu luống cuống đón lấy, lóng ngóng nhìn vành rổ cao ngất ngưởng.
“Tôi không biết chơi cái này đâu.”
“Không biết thì học. Tập trung vào cái đích mà cậu muốn đến, rồi dùng lực từ cánh tay tung ra. Đừng nghĩ ngợi nhiều, cứ để cơ thể tự do.”
Giang Liễm đứng phía sau, đôi bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay Minh An, hướng dẫn cậu cách cầm bóng và tư thế ném. Khoảng cách quá gần khiến Minh An có thể cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim mạnh mẽ của Giang Liễm. Cậu cảm thấy mặt mình nóng bừng, hơi thở trở nên dồn dập.
“Ném đi.”
Giang Liễm thì thầm bên tai cậu. Minh An tung bóng, quả bóng vẽ nên một đường cung đẹp mắt rồi rơi trúng vào rổ. Cậu nhảy cẫng lên vì vui sướng, quay lại nhìn Giang Liễm với ánh mắt rạng rỡ.
“Tôi làm được rồi! Anh thấy không? Tôi làm được rồi!”
Giang Liễm đứng lặng nhìn nụ cười thuần khiết của cậu, trong lòng hắn bỗng dâng lên một khát khao mãnh liệt là được bảo vệ nụ cười ấy mãi mãi. Hắn bỗng nhận ra, dù là trên mạng hay ngoài đời thực, người khiến hắn rung động chỉ có duy nhất một người.
Khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả sân bóng, họ cùng nhau ngồi trên bậc thềm đá. Giang Liễm lấy trong túi ra hai chai nước khoáng, đưa cho Minh An một chai.
“Minh An, cậu có bao giờ nghĩ rằng người mà cậu ghét nhất lại có thể trở thành người mà cậu tin tưởng nhất không?”
Câu hỏi đột ngột của Giang Liễm khiến Minh An khựng lại. Cậu nhìn vào dòng nước trong chai, suy nghĩ một lúc rồi đáp.
“Lúc đầu tôi thực sự rất sợ và cũng có chút ghét anh. Nhưng bây giờ... tôi thấy anh không giống như những gì tôi tưởng tượng. Anh tốt hơn tôi nghĩ rất nhiều.”
Giang Liễm im lặng không nói gì, hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang lặn dần. Hắn tự hỏi liệu khi Minh An biết hắn chính là Anh Trai Mưa, cậu sẽ cảm thấy thế nào. Là vui mừng hay là cảm giác bị lừa dối?
Tối hôm đó, khi trở về nhà và nằm trong căn phòng của mình, Minh An lại mở điện thoại ra.
“Anh ơi, hôm nay em đã học ném bóng rổ. Anh trai đó đã dạy em. Em thấy mình và anh ta dường như không còn là kẻ thù nữa rồi. Có phải như vậy là rất tốt không anh?”
Giang Liễm ở phòng bên cạnh, đọc tin nhắn mà lòng đầy phức tạp. Hắn muốn hét lên cho cậu biết sự thật, nhưng lý trí bảo hắn phải từ từ.
“Đúng vậy, rất tốt. Hãy cứ tin tưởng vào cảm giác của mình. Đôi khi kẻ thù và người thương chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh thôi.”
Minh An đặt điện thoại xuống ngực, nhìn lên trần nhà. Câu nói của Anh Trai Mưa cứ ám ảnh cậu mãi. Kẻ thù hay là người thương? Cậu đưa tay chạm lên môi mình, cảm giác ấm áp từ hơi thở của Giang Liễm trên sân bóng lúc chiều dường như vẫn còn vương vấn đâu đây. Cậu nhận ra rằng, dù mình có cố gắng phủ nhận thế nào, trái tim cậu đã bắt đầu có những nhịp đập lạ thường dành cho người anh trai kế này.
Mối quan hệ giữa hai người con trai ấy đang dần bước sang một trang mới, nơi những định kiến cũ kỹ bắt đầu sụp đổ để nhường chỗ cho những tình cảm chân thành. Nhưng liệu con đường phía trước có thực sự bằng phẳng? Khi sự thật về danh tính ẩn danh được phơi bày, khi rào cản từ phía gia đình ập đến, tình yêu của họ có đủ vững chãi để vượt qua?
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ như báo hiệu một cơn bão sắp đến. Nhưng lúc này, trong căn phòng nhỏ rực rỡ ánh đèn học, Minh An cảm thấy lòng mình bình yên hơn bao giờ hết. Cậu nhắm mắt lại, mơ về một tương lai nơi cậu và người ấy có thể cùng nhau đi dưới những hàng cây ngân hạnh mà không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì. Những bước chân của thanh xuân vẫn đang tiến về phía trước, và tình yêu, dù trong hình hài nào, cũng sẽ tìm được cách để nở hoa rực rỡ nhất.
Cả một đêm dài, ánh đèn từ hai căn phòng đối diện vẫn không tắt hẳn. Họ đều đang mải mê với những dòng suy nghĩ riêng, nhưng đích đến cuối cùng lại chỉ có một. Tình yêu là một hành trình đầy bất ngờ, và với Minh An cùng Giang Liễm, hành trình ấy chỉ vừa mới bắt đầu những cung bậc ngọt ngào nhất.