1,956 từ
Bầu trời thành phố S từ chiều đã chuyển sang màu chì âm u, những đám mây nặng trĩu sà xuống thấp như muốn nuốt chửng những tòa cao ốc chọc trời. Không khí vốn đã se lạnh nay lại càng thêm phần ẩm ướt, báo hiệu một đợt mưa lớn sẽ đổ bộ vào lúc tan tầm. Minh An đứng bên cửa sổ lớp học, nhìn những tia chớp yếu ớt lóe lên ở phía chân trời xa xăm. Cậu khẽ thở dài, trong lòng thầm hy vọng cơn mưa sẽ đến muộn một chút để cậu kịp về nhà trước khi những con đường lát đá bị ngập lụt trong nước mưa.
Khi tiếng chuông cuối cùng vang lên, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi, lúc đầu chỉ là những hạt li ti như sương muối, nhưng chỉ trong chốc lát đã chuyển thành một màn mưa phùn dày đặc, giăng mắc khắp không gian. Minh An thu dọn sách vở vào cặp, bước ra đến sảnh chính của trường thì thấy hàng dài học sinh đang đứng chen chúc nhau dưới mái hiên, người thì chờ xe buýt, người thì đợi người nhà đến đón. Cậu lục lọi trong ngăn ngoài của ba lô và chợt nhận ra mình đã để quên chiếc ô ở nhà sau chuyến đi dạo cùng Giang Liễm cuối tuần trước.
Minh An đứng tần ngần nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt. Khoảng cách từ cổng trường ra đến trạm tàu điện ngầm tuy không quá xa nhưng với mật độ mưa thế này, chắc chắn cậu sẽ bị ướt sũng trước khi đến nơi. Đang lúc cậu định liều mình chạy vào màn mưa thì một bóng người cao lớn từ phía sau bước tới, đứng sững lại ngay bên cạnh. Một mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc trộn lẫn với mùi đất ẩm của cơn mưa xộc vào mũi cậu.
"Sao còn chưa về? Đứng đây ngắm mưa à?"
Giọng nói của Giang Liễm vẫn mang theo vẻ lạnh nhạt thường lệ, nhưng lần này Minh An nhận ra một chút ý tứ quan tâm giấu kín. Hắn đang cầm trên tay một chiếc ô lớn màu đen tuyền, dáng vẻ ung dung như thể cơn mưa chẳng hề ảnh hưởng đến tâm trạng của hắn.
"Tôi quên mang ô. Đang định chờ mưa ngớt một chút rồi ra trạm tàu điện."
Minh An lí nhí đáp, đôi mắt vẫn không rời khỏi màn mưa dày đặc bên ngoài. Giang Liễm không nói không rằng, hắn bật chiếc ô ra, tiếng vải dù căng lên nghe rõ mồn một giữa tiếng mưa rơi rào rạt.
"Đi thôi, tôi đưa cậu ra trạm. Xe nhà hôm nay ba bảo tài xế đưa mẹ cậu đi có việc rồi, tôi cũng phải bắt tàu về."
Minh An thoáng ngẩn người. Cậu biết Giang Liễm thường có thói quen đi xe máy hoặc bắt taxi nếu xe nhà bận, việc hắn chọn đi tàu điện ngầm cùng cậu là một điều hết sức lạ lùng. Nhưng sự bối rối không cho phép cậu suy nghĩ quá lâu, Minh An khẽ gật đầu rồi bước vào dưới tán ô của Giang Liễm.
Chiếc ô lớn là thế, nhưng khi hai chàng trai cao lớn cùng đứng dưới đó, không gian bỗng trở nên chật chội lạ thường. Để không bị ướt vai, Minh An phải đứng sát vào người Giang Liễm. Cậu có thể cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ cánh tay rắn chắc của hắn đang giữ chặt cán ô. Mỗi bước chân của họ trên sân trường đầy nước đều nhịp nhàng một cách kỳ lạ. Giang Liễm cố tình nghiêng hẳn chiếc ô về phía Minh An, khiến một bên vai của hắn bắt đầu bị nước mưa thấm ướt.
"Anh nghiêng ô quá rồi, vai anh ướt hết kìa."
Minh An khẽ lên tiếng, bàn tay cậu vô thức đưa lên định đẩy cán ô về phía hắn. Giang Liễm gạt nhẹ tay cậu ra, giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai.
"Cậu lo cho mình đi. Người nhỏ như cái kẹo, dính mưa một chút lại lăn đùng ra ốm thì tôi lại bị ba mắng vì không biết chăm sóc em trai."
Minh An im lặng, nhưng trái tim trong lồng ngực lại đập loạn nhịp. "Em trai" - từ này phát ra từ miệng Giang Liễm sao mà nghe xa lạ nhưng cũng thật êm tai. Cậu cúi đầu nhìn những giọt mưa bắn lên từ mũi giày của cả hai, cảm thấy buổi tối mưa phùn này bỗng nhiên trở nên dịu dàng đến lạ kỳ.
Trên đường ra trạm tàu, gió thổi mạnh hơn khiến những hạt mưa bắt đầu bay xiên vẹo. Giang Liễm đột ngột đưa tay vòng qua vai Minh An, kéo cậu sát lại gần mình hơn để tránh những tia nước tạt vào. Hành động đột ngột này khiến Minh An cứng đờ cả người, hơi thở của cậu thoáng chốc đình trệ. Cậu có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của Giang Liễm qua lớp áo khoác mỏng, và dường như nhịp tim ấy cũng đang nhanh hơn bình thường.
"Sát vào đây một chút, gió to lắm."
Giang Liễm nói, bàn tay hắn giữ chặt lấy vai cậu, không cho phép sự phản kháng nào. Trong khoảnh khắc ấy, Minh An cảm thấy mình như được bao bọc trong một thế giới nhỏ bé chỉ có hai người, nơi màn mưa ngoài kia chỉ là phông nền cho những cảm xúc đang âm thầm nảy nở.
Khi đến được trạm tàu điện ngầm, cả hai đều đã thấm mệt. Giang Liễm thu ô lại, những giọt nước mưa đọng trên tán dù đen bóng chảy xuống sàn đá hoa cương. Hắn nhìn vào vai áo Minh An, thấy cậu vẫn khô ráo thì khẽ thở phào, rồi lại nhìn xuống vai mình đã ướt một mảng lớn.
"Vào trong đi, sắp có chuyến tàu cuối rồi."
Bên trong toa tàu lúc này khá vắng vẻ. Họ chọn một góc ghế trống ở cuối toa. Minh An ngồi xuống, cảm giác mệt mỏi sau một ngày dài bắt đầu ập đến. Cậu nhìn sang Giang Liễm, thấy hắn đang nhắm mắt tựa đầu vào thành ghế, những giọt nước mưa vẫn còn vương trên hàng lông mi dài và sống mũi cao thẳng. Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh của toa tàu, vẻ đẹp của Giang Liễm mang một chút gì đó phong trần và đầy mê hoặc.
Minh An lấy trong túi xách ra một chiếc khăn giấy, chần chừ một lát rồi đưa lên thấm nhẹ những giọt nước trên mặt hắn. Giang Liễm mở mắt, ánh mắt hắn chạm thẳng vào đôi mắt trong veo của Minh An ở khoảng cách cực gần. Không gian dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng xình xịch của đoàn tàu lao đi trong đường hầm tối om.
"Tôi... tôi chỉ muốn lau nước cho anh thôi."
Minh An bối rối định rụt tay lại, nhưng Giang Liễm đã nhanh hơn, hắn nắm lấy cổ tay cậu, đôi mắt sâu thẳm nhìn cậu không rời.
"Minh An, cậu có bao giờ ghét tôi đến mức không muốn nhìn thấy mặt tôi nữa không?"
Câu hỏi của Giang Liễm khiến Minh An sững sờ. Cậu lắc đầu thật chậm, giọng nói chân thành.
"Lúc đầu tôi thực sự rất sợ, vì anh luôn tỏ ra ghét bỏ mẹ con tôi. Nhưng bây giờ tôi biết anh không phải người xấu. Tôi không ghét anh, thực sự không hề ghét."
Giang Liễm buông tay cậu ra, một nụ cười nhạt xuất hiện nơi khóe môi. Hắn lại nhắm mắt lại, nhưng lần này tâm trạng dường như đã nhẹ nhõm hơn nhiều.
"Vậy là tốt rồi."
Hành trình từ trường về nhà mất khoảng bốn mươi phút. Khi tàu dừng lại ở trạm gần nhà, cơn mưa phùn vẫn chưa dứt hẳn. Họ lại cùng nhau đi dưới chiếc ô đen ấy để về đến biệt thự. Khi bước vào sảnh chính, bà Lâm Nhã lo lắng chạy ra đón.
"Trời ơi, mưa to thế này mà hai đứa về bằng tàu sao? Liễm nhi, vai con ướt hết rồi này, mau lên lầu tắm nước nóng kẻo cảm lạnh."
Giang Liễm gật đầu chào dì Lâm rồi đi thẳng lên lầu, không quên liếc nhìn Minh An một cái đầy ý tứ. Minh An cũng nhanh chóng về phòng mình. Cậu cảm thấy cơ thể mình như đang bay bổng trên những tầng mây. Cậu lấy điện thoại ra, theo thói quen lại tìm đến cuộc trò chuyện với Anh Trai Mưa.
"Anh ơi, hôm nay em đã đi chung ô với người anh trai đó. Anh ấy đã nhường ô cho em nên bị ướt hết một bên vai. Lúc ở trên tàu, anh ấy hỏi em có ghét anh ấy không. Em cảm thấy giữa chúng em đang có một sợi dây liên kết nào đó rất khó giải thích bằng lời."
Giang Liễm lúc này vừa tắm xong, hắn ngồi bên giường với mái tóc còn ướt nước, đọc những dòng tin nhắn của Minh An mà tim đập rộn ràng. Hắn cảm thấy mình như một kẻ đánh cắp thời gian, vừa tận hưởng sự hiện diện của Minh An ngoài đời thực, vừa nhận được những tâm tư chân thật nhất của cậu qua màn hình.
"Có lẽ anh ta bắt đầu nhận ra sự quan trọng của em rồi đấy. Đi chung ô dưới mưa là một điều rất lãng mạn, em không thấy vậy sao? Đừng suy nghĩ quá nhiều, hãy cứ để trái tim mình dẫn lối."
Minh An đọc tin nhắn, gương mặt đỏ ửng. Cậu vùi đầu vào gối, lòng thầm nghĩ về sự trùng hợp kỳ lạ giữa hai người con trai trong cuộc đời mình. Một người dịu dàng qua từng con chữ, một người lạnh lùng nhưng lại che chắn cho cậu dưới cơn mưa. Cậu không hề biết rằng, thực chất cả hai chỉ là một.
Đêm đó, cơn mưa phùn vẫn rả rích ngoài hiên cửa sổ, nhưng bên trong căn phòng của hai chàng trai, hơi ấm của sự thấu hiểu và những rung động đầu đời đang lan tỏa. Minh An thiếp đi với giấc mơ về một chiếc ô đen lớn che chở cho cậu qua mọi giông bão của cuộc đời. Còn Giang Liễm, hắn đứng bên cửa sổ nhìn sang phòng đối diện, thầm hứa rằng dù có chuyện gì xảy ra, hắn cũng sẽ là người cầm ô che chắn cho Minh An, không chỉ dưới cơn mưa phùn này mà còn dưới tất cả những cơn mưa sau này của cuộc đời cậu.
Những vết xước trong lòng họ đang dần được hàn gắn bởi những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt nhất. Tình yêu, đôi khi không cần những lời thề non hẹn biển, chỉ cần một chiếc ô chung và một đôi vai đủ vững chãi để tựa vào trong một buổi tối mưa phùn là đủ. Cuộc hành trình từ oan gia thành người một nhà đang tiến triển theo một cách tự nhiên nhất, dẫu cho những thử thách lớn lao vẫn còn đang chờ đợi họ ở phía trước.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn mây âm u, Minh An thấy trên bàn học của mình có một hộp sữa nóng và một mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa của Giang Liễm: "Uống đi cho ấm người, đừng để bị cảm giống tôi." Cậu mỉm cười, cảm nhận vị ngọt ngào của sữa và cả sự ngọt ngào đang lan tỏa trong chính trái tim mình.