1,822 từ
Tiết trời thành phố S sau những ngày mưa phùn đã bắt đầu chuyển mình sang một giai đoạn mới của mùa thu, khi những cơn gió hanh hao làm khô khốc mặt đường nhưng lại khiến bầu trời cao xanh đến lạ lùng. Không gian trong trường trung học số 1 những ngày này tràn ngập bầu không khí khẩn trương, bởi kỳ thi giữa kỳ đầy áp lực đang đến gần. Những hành lang vốn dĩ ồn ào giờ đây chỉ còn tiếng lật giấy sột soạt và tiếng thảo luận bài vở khe khẽ của các nhóm học sinh. Đối với Minh An, kỳ thi này không chỉ là thước đo năng lực học tập mà còn là cơ hội để cậu chứng minh giá trị của mình trong gia đình họ Giang, một cách để cậu đứng vững bằng chính đôi chân mình như đã từng tuyên bố trên bàn tiệc.
Kể từ buổi tối cùng đi chung chiếc ô đen ấy, sự tương tác giữa Minh An và Giang Liễm đã trở nên tự nhiên hơn rất nhiều. Dù trước mặt bạn bè ở trường, Giang Liễm vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách, nhưng mỗi khi chỉ có hai người trong khuôn viên nhà hay lúc cùng nhau ngồi trên xe, hắn đã bắt đầu mở lòng hơn. Những buổi học kèm toán tại phòng khách trở thành một thói quen bất thành văn. Minh An kiên nhẫn giảng giải, còn Giang Liễm dù đôi khi vẫn tỏ ra lười biếng nhưng thực chất lại ghi nhớ rất kỹ từng lời cậu nói.
Một buổi chiều muộn tại thư viện trường, khi nắng hoàng hôn hắt những vệt dài qua các kệ sách cao ngất, Minh An đang vùi đầu vào đống tài liệu lịch sử. Cậu quá tập trung đến nỗi không nhận ra có người đã ngồi xuống ghế đối diện mình từ lúc nào. Đến khi một lon trà đào mát lạnh được đặt nhẹ lên trang sách, Minh An mới giật mình ngẩng đầu lên.
"Học vừa thôi, coi chừng tẩu hỏa nhập ma đấy."
Giang Liễm đang tựa lưng vào ghế, một tay xoay xoay cây bút chì, ánh mắt mang theo vẻ lười nhác nhưng sâu thẳm lại là sự quan tâm. Minh An thở phào, đóng cuốn sách lại và nhận lấy lon trà.
"Anh cũng đi ôn bài sao? Tôi tưởng anh đã nắm vững hết phần tích phân rồi chứ?"
Giang Liễm nhếch môi, nụ cười thoáng qua mang theo chút ngạo nghễ thường lệ.
"Cái đó thì xong rồi. Tôi đến đây vì nghe nói có người học đến quên cả ăn cơm tối. Ba và dì Lâm đang đợi ở nhà đấy, cậu định ngủ lại thư viện luôn à?"
Minh An nhìn đồng hồ, lúc này đã gần bảy giờ tối. Cậu vội vàng thu dọn đồ đạc vào ba lô, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối.
"Chết rồi, tôi không để ý thời gian. Chúng ta về thôi."
Hai người cùng nhau bước ra khỏi thư viện vắng lặng. Gió đêm thổi qua khiến Minh An khẽ rùng mình. Giang Liễm thấy vậy liền nới lỏng chiếc khăn quàng cổ của mình, rồi chẳng đợi cậu đồng ý, hắn đã quàng nó lên cổ Minh An một cách vụng về nhưng đầy che chở.
"Đừng để bị ốm trước kỳ thi, tôi không muốn phải mang tiếng là người giám sát lỏng lẻo đâu."
Hơi ấm từ chiếc khăn và mùi hương bạc hà thanh mát bao bọc lấy Minh An, khiến trái tim cậu lại một lần nữa đập trật nhịp. Cậu cúi đầu, bàn tay khẽ chạm vào lớp vải len mềm mại.
"Giang Liễm này, sau kỳ thi... anh có kế hoạch gì không?"
Giang Liễm bước chậm lại, nhìn về phía những hàng cây ngân hạnh đang rập rờn dưới ánh đèn đường.
"Kế hoạch à? Chắc là đi leo núi ở ngoại ô, hoặc tìm chỗ nào đó yên tĩnh để hít thở không khí. Sao, cậu muốn đi cùng không?"
Minh An ngước lên, đôi mắt sáng rực dưới ánh đèn đường.
"Tôi nghe nói ở phía bắc thành phố có một ngọn núi tên là Thanh Sơn, mùa này lá đỏ đẹp lắm. Nếu cả hai chúng ta đều thi tốt, anh có thể dẫn tôi đi xem không?"
Giang Liễm nhìn vào đôi mắt chứa đựng đầy sự mong chờ ấy, cảm giác như mọi mệt mỏi của ngày dài đều tan biến. Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu cậu, hành động này giờ đây đã không còn khiến Minh An sợ hãi mà ngược lại mang đến cho cậu sự an tâm kỳ lạ.
"Được, xem như là lời hẹn ước. Nếu cậu lọt vào top 10 của khối, và tôi không bị rớt khỏi top 50, tôi sẽ đưa cậu đi. Không chỉ đi xem lá đỏ, mà còn cho cậu nếm thử món cá nướng nổi tiếng ở đó."
Minh An mỉm cười rạng rỡ, cái gật đầu dứt khoát của cậu như một lời cam kết thầm lặng. Đêm đó, khi trở về phòng và bắt đầu cuộc trò chuyện quen thuộc với Anh Trai Mưa, Minh An đã kể về lời hẹn này với tất cả sự hào hứng.
"Anh ơi, em vừa lập một lời hẹn ước với anh trai đó. Chúng em sẽ đi leo núi nếu thi tốt. Em cảm thấy mình có thêm rất nhiều động lực để học tập. Anh có nghĩ là em sẽ làm được không?"
Giang Liễm nằm trên giường, đọc những dòng chữ ngây ngô ấy mà lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Hắn thấy mình thật mâu thuẫn, vừa là người thực hiện lời hẹn ước đó, vừa là người lắng nghe nó qua mạng. Hắn tự hỏi, liệu sau chuyến đi leo núi ấy, khi tình cảm giữa hai người trở nên sâu đậm hơn, hắn có đủ can đảm để thừa nhận mình chính là người bạn mạng bấy lâu nay của cậu.
"Tất nhiên là em làm được rồi. Anh tin vào khả năng của em. Hãy cứ nỗ lực hết mình cho kỳ thi, phần thưởng sẽ vô cùng xứng đáng đấy. Mà này, leo núi mệt lắm, nhớ tập thể dục thêm nhé, đừng để mới leo được nửa chừng đã bắt người ta cõng."
Minh An đọc tin nhắn, bật cười một mình trong phòng. Cậu thầm nghĩ, nếu người cõng cậu là Giang Liễm, có lẽ cảm giác cũng không đến nỗi tệ. Những suy nghĩ bồng bềnh ấy đưa Minh An vào giấc ngủ sâu, nơi cậu thấy mình đang đứng trên đỉnh núi Thanh Sơn, giữa một rừng lá đỏ rực rỡ, và bên cạnh là một người con trai có bờ vai rộng lớn, luôn sẵn sàng che chắn cho cậu trước mọi cơn gió lạnh.
Kỳ thi giữa kỳ diễn ra trong ba ngày liên tiếp. Minh An dồn hết tâm sức vào từng trang giấy thi. Cậu làm bài với một sự điềm tĩnh lạ lùng, mỗi công thức tích phân hay mỗi sự kiện lịch sử đều hiện ra rõ màng như thể chúng đã in sâu vào tâm trí. Ở phòng thi khối trên, Giang Liễm cũng nghiêm túc hơn bao giờ hết. Hắn không còn nộp bài sớm để ra sân bóng rổ mà ngồi lại đến tận những phút cuối cùng để soát lại từng lỗi nhỏ.
Ngày thi cuối cùng kết thúc bằng một buổi chiều đầy nắng. Các học sinh ùa ra khỏi phòng thi với những tiếng hò reo nhẹ nhõm. Minh An đứng đợi Giang Liễm ở cổng trường như một thói quen mới hình thành. Khi thấy bóng dáng cao lớn của hắn xuất hiện, cậu vẫy tay thật mạnh.
"Làm bài thế nào?"
Giang Liễm bước tới, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng đôi mắt lại ánh lên sự tự tin.
"Cũng tạm ổn. Chắc là không làm cậu thất vọng đâu. Còn cậu thì sao, vị trí thủ khoa có nằm trong tầm tay không?"
Minh An cười khiêm tốn.
"Thủ khoa thì tôi không dám hứa, nhưng top 10 thì chắc chắn rồi."
Họ cùng nhau đi bộ về nhà thay vì bắt tàu điện như mọi khi. Con đường vắng lặng giúp họ có nhiều không gian để trò chuyện. Giang Liễm bất chợt hỏi.
"Minh An, tại sao cậu lại muốn đi leo núi với tôi đến vậy? Chẳng phải ở nhà vẽ tranh sẽ thoải mái hơn sao?"
Minh An dừng lại dưới một gốc cây ngân hạnh lớn, những chiếc lá vàng rụng xuống đậu trên vai cậu.
"Vì ở nhà hay ở trường, chúng ta đều bị bao quanh bởi những bức tường và những ánh mắt soi mói. Tôi muốn đến một nơi chỉ có mây trời và cỏ cây, nơi mà chúng ta không cần phải là người của nhà họ Giang, không cần phải là oan gia, mà chỉ đơn thuần là... là chính mình thôi."
Giọng nói của Minh An nhỏ dần ở cuối câu, nhưng Giang Liễm đã nghe thấy tất cả. Trái tim hắn run lên một nhịp. Hóa ra Minh An cũng khao khát sự tự do và chân thật giống như hắn. Hắn đưa tay lấy chiếc lá vàng trên vai cậu xuống, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Minh An, lần này không phải vì muốn kéo cậu đi, mà là một sự gắn kết đầy tình cảm.
"Được, chúng ta sẽ đi. Chỉ có hai chúng ta thôi."
Lời khẳng định của Giang Liễm như một lời thề thầm kín giữa không gian thanh bình của thành phố S. Họ tiếp tục bước đi, bàn tay vẫn nắm chặt không rời. Những rào cản về danh phận, những định kiến xã hội hay những vết thương từ gia đình dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu sâu sắc đang nảy nở.
Tối hôm đó, kết quả thi vẫn chưa có, nhưng trong lòng họ đều đã có kết quả cho riêng mình. Một kết quả vượt ra ngoài những con số, một sự gắn kết mà không có kỳ thi nào có thể đo lường được. Minh An mở cửa sổ phòng mình, nhìn sang phòng đối diện thấy ánh đèn vẫn sáng. Cậu không nhắn tin cho Anh Trai Mưa nữa, mà thay vào đó, cậu lấy cuốn sổ tay ra, bắt đầu vẽ phác thảo một ngọn núi rực rỡ lá đỏ với hai bóng hình đang dắt tay nhau lên đỉnh.
Hành trình từ oan gia đến người một nhà đang bước vào một chương mới rực rỡ hơn. Những khó khăn chắc chắn vẫn còn, nhưng với lời hẹn ước này, họ đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Tình yêu của tuổi trẻ chính là như vậy, đôi khi chỉ cần một lời hẹn, một cái nắm tay dưới gốc cây ngân hạnh là đủ để xua tan mọi bão tố trong lòng.