2,086 từ
Khi bảng kết quả kỳ thi giữa kỳ được dán lên bảng thông báo ở sảnh chính của trường Trung học số 1, bầu không khí dường như đặc quánh lại bởi sự hồi hộp của hàng trăm học sinh. Minh An đứng nép mình ở một góc, đôi mắt lướt nhanh qua danh sách dài dằng dặc. Và rồi, cái tên của cậu hiện lên rõ ràng ở vị trí thứ ba toàn khối. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, nhưng điều khiến cậu quan tâm hơn cả là tìm kiếm một cái tên khác. Ở danh sách khối trên, Giang Liễm đứng thứ bốn mươi lăm. Hắn không chỉ đạt được mục tiêu mà còn vượt xa mong đợi của chính mình.
Niềm vui sướng khiến Minh An muốn chạy ngay đi tìm Giang Liễm, nhưng sự rụt rè cố hữu và những ánh mắt soi mói của bạn bè xung quanh đã giữ chân cậu lại. Cậu lẳng lặng quay về lớp học, lòng thầm nghĩ về chuyến đi leo núi tại Thanh Sơn mà cả hai đã hẹn ước. Thế nhưng, khi vừa bước vào lớp, Minh An chợt nhận thấy có điều gì đó không ổn. Những người bạn cùng lớp vốn dĩ hay mỉa mai cậu hôm nay lại nhìn cậu với ánh mắt đầy vẻ ngờ vực và thầm kín.
Khi Minh An ngồi xuống chỗ của mình, cậu phát hiện trong ngăn bàn có một phong bì màu trắng không ghi tên người gửi. Cậu chần chừ một lát rồi mở ra. Bên trong không phải là một bức thư tình hay lời đe dọa thường thấy, mà là một vài tấm ảnh chụp lén cảnh cậu và Giang Liễm đi cùng nhau dưới chiếc ô đen tối hôm mưa phùn, và cả cảnh Giang Liễm xoa đầu cậu dưới gốc cây ngân hạnh. Kèm theo đó là một dòng chữ cắt ra từ báo chí: "Người một nhà hay là trò chơi tình ái?".
Trái tim Minh An như rơi rụng xuống hố sâu. Cậu run rẩy cất những tấm hình vào cặp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể nhưng bàn tay đã sớm lạnh ngắt. Cậu hiểu rằng sự thay đổi thái độ của Giang Liễm đối với mình đã lọt vào tầm mắt của những kẻ ác ý. Ở ngôi trường danh giá nhưng đầy rẫy sự ganh đua này, một thông tin như vậy có thể trở thành vũ khí hủy diệt danh dự của cả hai, nhất là khi họ đang mang danh nghĩa anh em kế.
Suốt cả buổi sáng, Minh An ngồi như trên đống lửa. Cậu lo cho chính mình thì ít, mà lo cho Giang Liễm thì nhiều. Giang Liễm vốn là người kiêu ngạo, nếu những tấm hình này bị phát tán, danh tiếng của hắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, và mối quan hệ giữa hắn với ông Giang Trình chắc chắn sẽ rơi vào khủng hoảng.
Trong giờ ra chơi, Minh An không đến thư viện như mọi khi mà đi vòng ra phía sau khu nhà thể chất, nơi có những dãy hành lang vắng người. Cậu cần sự tĩnh lặng để suy nghĩ. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi áo rung lên. Là tin nhắn từ Anh Trai Mưa.
"Kết quả thi thế nào rồi em? Anh vừa xem dự báo thời tiết, cuối tuần này ở Thanh Sơn nắng rất đẹp, rất thích hợp để đi leo núi đấy."
Đọc những dòng chữ tràn đầy hy vọng ấy, nước mắt Minh An bỗng trào ra. Cậu gõ những dòng chữ đầy nghẹn ngào.
"Anh ơi, em làm tốt lắm, nhưng có lẽ chuyến đi sẽ không thành hiện thực được đâu. Có người đã phát hiện ra chúng em đi cùng nhau. Họ chụp ảnh và để vào ngăn bàn em. Em sợ lắm, em không muốn làm ảnh hưởng đến anh ấy. Em là kẻ mang lại rắc rối phải không anh?"
Tại phòng hội đồng học sinh, Giang Liễm đang ngồi gác chân lên bàn, trên tay là chiếc điện thoại. Khi đọc được tin nhắn của Minh An, gương mặt hắn vốn đang rạng rỡ bỗng chốc trở nên xám xịt. Đôi lông mày kiếm nhíu chặt lại, tỏa ra một luồng sát khí khiến những thành viên khác trong phòng không ai dám lại gần. Hắn lập tức đứng dậy, không nói một lời nào mà lao thẳng về phía dãy phòng học khối dưới.
Giang Liễm đi dọc hành lang, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng gương mặt học sinh. Hắn không tìm thấy Minh An trong lớp, liền rẽ sang khu nhà thể chất. Từ xa, hắn thấy dáng nhỏ bé của Minh An đang ngồi thu mình trên bậc thềm đá, vai khẽ run lên. Giang Liễm hít một hơi thật sâu để nén cơn giận, hắn chậm rãi tiến lại gần và ngồi xuống bên cạnh cậu.
"Minh An."
Minh An giật mình, vội vàng lau nước mắt và quay mặt đi chỗ khác.
"Sao anh lại ở đây? Anh về lớp đi, người ta thấy bây giờ."
Giang Liễm không nghe theo, hắn đưa tay nắm lấy vai cậu, xoay người cậu lại đối diện với mình.
"Đưa tôi xem."
"Xem cái gì cơ?"
"Thứ trong ngăn bàn của cậu. Đừng giấu tôi."
Giọng nói của Giang Liễm không còn sự lười nhác mà thay vào đó là một sự kiên định không thể chối từ. Minh An run rẩy mở cặp, lấy phong bì trắng đưa cho hắn. Giang Liễm lướt qua những tấm ảnh, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Hắn vò nát phong bì rồi nhét vào túi quần.
"Chỉ có thế này mà cậu đã khóc sao? Minh An, cậu nhìn tôi này."
Minh An ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn hắn.
"Tôi không quan tâm kẻ nào làm chuyện này, và cậu cũng không cần phải quan tâm. Chúng ta đi cùng nhau thì sao? Tôi đưa em trai mình đi học, che ô cho em trai mình thì có gì sai? Kẻ chụp những tấm hình này mới là kẻ hèn nhát."
"Nhưng người ta sẽ nói ra nói vào, rồi chú Giang sẽ biết..."
Minh An lo lắng nói. Giang Liễm siết nhẹ vai cậu, giọng nói trở nên trầm ấm hơn.
"Ba tôi không phải kẻ ngốc đến mức tin vào những lời đồn thổi vô căn cứ. Còn về những kẻ ở trường này, tôi sẽ có cách khiến chúng phải ngậm miệng lại. Nghe này, lời hẹn ước ở Thanh Sơn vẫn không thay đổi. Thứ bảy này, đúng tám giờ sáng, tôi sẽ chờ cậu ở cổng."
Sự cứng rắn của Giang Liễm giống như một liều thuốc an thần, giúp Minh An lấy lại chút bình tĩnh. Cậu nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự bảo bọc của hắn, cảm thấy bao nhiêu sợ hãi dường như tan biến hết.
Buổi chiều hôm đó, khi tan học, Giang Liễm không đưa Minh An về nhà ngay. Hắn dẫn cậu vào phòng phát thanh của trường. Dưới sự ngỡ ngàng của Minh An, Giang Liễm cầm lấy micro, bật loa toàn trường.
"Thông báo một chút. Tôi là Giang Liễm lớp mười hai A một. Dạo gần đây có một vài kẻ rảnh rỗi thích đi chụp ảnh lén và tung tin đồn nhảm về tôi và em trai tôi – Minh An. Tôi chỉ muốn nói một lần duy nhất: Minh An là người nhà họ Giang, là em trai tôi. Bất cứ ai có ý định làm phiền hay xúc phạm cậu ấy, tức là đang công khai thách thức tôi. Nếu giỏi thì cứ ra mặt, đừng có làm trò tiểu nhân sau lưng. Hết."
Toàn bộ ngôi trường sững sờ trước lời tuyên bố đanh thép của đại thiếu gia nhà họ Giang. Minh An đứng bên cạnh, tim đập liên hồi. Cậu không ngờ Giang Liễm lại chọn cách đối đầu trực diện và công khai bảo vệ cậu một cách ngạo nghễ như vậy. Danh nghĩa "em trai" một lần nữa được khẳng định, nhưng lần này nó không còn là sự ghét bỏ mà là một tấm khiên vững chắc.
Trên đường về nhà, không khí giữa hai người có chút ngượng ngùng. Minh An cúi đầu, bàn tay nắm chặt quai cặp.
"Anh không cần phải làm đến mức đó đâu. Như vậy anh sẽ bị nhiều người chú ý hơn."
Giang Liễm lái xe máy, giọng nói vang lên qua lớp mũ bảo hiểm.
"Chú ý thì sao? Tôi thích thế. Từ giờ cậu cứ ngẩng cao đầu mà đi, không ai dám động vào cậu nữa."
Tối hôm đó, khi Minh An nằm trên giường, cậu nhận được tin nhắn từ Anh Trai Mưa.
"Thấy chưa, anh đã bảo là mọi chuyện sẽ ổn mà. Người anh trai đó của em thực sự rất ngầu đấy. Anh bắt đầu thấy ghen tị với anh ta rồi."
Minh An mỉm cười, lòng tràn ngập hạnh phúc.
"Anh đừng ghen tị mà. Dù anh ta có ngầu thế nào thì anh vẫn là người duy nhất em có thể kể hết mọi bí mật. Mà anh này, em bỗng nhiên cảm thấy rất mong chờ chuyến đi Thanh Sơn. Em muốn vẽ một bức tranh thật đẹp về nơi đó để tặng anh."
Giang Liễm đọc tin nhắn, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động mãnh liệt. Hắn hận không thể ngay lập tức chạy sang phòng bên cạnh để ôm lấy Minh An và nói cho cậu biết sự thật. Nhưng hắn tự nhủ phải kiên nhẫn. Thanh Sơn sẽ là nơi hắn bắt đầu một hành trình mới, hành trình biến danh nghĩa "em trai" thành một thứ tình cảm thiêng liêng và sâu đậm hơn.
Đêm đó, dưới ánh đèn bàn học, Minh An lấy trong ngăn bàn ra những tấm ảnh chụp lén ban sáng. Cậu không còn thấy sợ hãi nữa. Cậu nhìn vào tấm ảnh hai người dưới chiếc ô đen, thấy ánh mắt Giang Liễm nhìn cậu lúc đó sao mà dịu dàng đến thế. Cậu cẩn thận cất những tấm ảnh vào một cuốn sổ tay nhỏ, xem đó như một kỷ niệm về sự khởi đầu của một mối quan hệ mới.
Những bí mật trong ngăn bàn không làm họ xa nhau, ngược lại còn là chất xúc tác khiến sự gắn kết trở nên bền chặt hơn. Giang Liễm đã chọn cách bảo vệ Minh An bằng sự mạnh mẽ của mình, còn Minh An đã chọn cách tin tưởng hoàn toàn vào người anh trai ấy.
Ở phía bên kia thành phố, trong một căn hộ sang trọng, một kẻ nào đó đang tức giận ném những tấm ảnh thừa thãi vào thùng rác. Kế hoạch chia rẽ của họ đã thất bại hoàn toàn trước sự bá đạo của Giang Liễm. Nhưng bão tố chưa hẳn đã qua đi, bởi rào cản từ phía gia đình mới là thử thách thực sự.
Sáng thứ bảy, thành phố S đón chào bằng một bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Minh An dậy thật sớm, chuẩn bị đồ đạc cho chuyến leo núi. Cậu mặc một chiếc áo khoác gió màu xanh nhạt, trông trẻ trung và tràn đầy sức sống. Đúng tám giờ, tiếng còi xe của Giang Liễm vang lên ngoài cổng. Minh An chạy xuống cầu thang, thấy mẹ đang mỉm cười nhìn mình.
"Đi chơi vui vẻ nhé hai đứa. Liễm nhi, chăm sóc em cẩn thận đấy."
Giang Liễm gật đầu, hắn nhìn Minh An từ đầu đến chân, ánh mắt hiện rõ sự hài lòng.
"Lên xe thôi. Thanh Sơn đang đợi chúng ta."
Chiếc xe máy lao vút đi trong nắng sớm, mang theo hai trái tim đang đập rộn ràng vì những điều mới mẻ phía trước. Lời hẹn ước sau kỳ thi đã chính thức bắt đầu, và trên đỉnh núi Thanh Sơn rực rỡ lá đỏ, có lẽ một bí mật khác to lớn hơn cũng đang chờ được hé lộ.
Tình yêu của họ, giống như những mầm non vươn lên từ kẽ đá, sau khi trải qua những va vấp đầu đời, giờ đây đang mạnh mẽ đón lấy ánh mặt trời. Những vết xước không làm họ tổn thương nhau, mà chỉ khiến họ hiểu rằng mình cần nhau đến nhường nào. Chuyến đi này không chỉ là leo núi, mà là leo qua những định kiến để tìm về với bản ngã chân thật nhất của trái tim.