MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCHUNG MỘT MÁI NHÀChương 10: Khi Giang Liễm biết ghen

CHUNG MỘT MÁI NHÀ

Chương 10: Khi Giang Liễm biết ghen

1,920 từ

Thành phố S lùi lại phía sau lưng họ, nhường chỗ cho những dải đồi trập trùng và không gian xanh mướt của vùng ngoại ô. Tiếng động cơ xe máy gầm vang đều đặn trên cung đường vắng, mang theo hai chàng trai trẻ tiến về phía đỉnh Thanh Sơn. Minh An ngồi phía sau, hai tay bám chặt vào vạt áo khoác của Giang Liễm, cảm nhận luồng gió lạnh luồn qua kẽ tóc nhưng lại thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Càng lên cao, không khí càng trở nên loãng và trong lành, mùi nhựa thông và hương cỏ dại ngập tràn trong lồng ngực.

Họ dừng chân tại chân núi khi nắng đã lên tới đỉnh đầu, nhuộm vàng cả một vùng rừng lá đỏ rực rỡ như những đốm lửa bập bùng giữa đại ngàn. Giang Liễm tháo mũ bảo hiểm, mái tóc hắn hơi rối bời vì gió nhưng vẻ mặt lại vô cùng sảng khoái. Hắn quay sang nhìn Minh An, thấy đôi má cậu ửng hồng vì lạnh và đôi mắt lấp lánh niềm vui, lòng hắn bỗng nhiên dịu lại.

“Cậu leo nổi không đó? Nếu mệt thì cứ nói, tôi không muốn phải vác một cái bao tải lên đỉnh núi đâu.”

Minh An khịt mũi một cái, kiêu ngạo đáp lại.

“Anh đừng có coi thường tôi. Tôi tuy không khỏe bằng anh nhưng dẻo dai lắm đấy.”

Hành trình leo núi bắt đầu bằng những bậc thang đá rêu phong. Minh An hào hứng đi trước, thỉnh thoảng lại dừng lại để chụp ảnh những khóm hoa lạ hay những tán lá đỏ rực rỡ. Giang Liễm lẳng lặng đi phía sau, đôi mắt hắn không rời khỏi bóng dáng nhỏ bé ấy một giây nào. Hắn nhận ra rằng, vẻ đẹp của Thanh Sơn thực sự không thể sánh bằng nụ cười rạng rỡ của Minh An lúc này. Tuy nhiên, buổi đi chơi yên bình ấy sớm bị gián đoạn bởi sự xuất hiện của một nhóm sinh viên trường khác cũng đến đây dã ngoại.

Trong nhóm đó, có một chàng trai trông khá thư sinh, đeo kính cận, đang loay hoay với chiếc máy ảnh cơ. Khi thấy Minh An đang đứng ngắm nhìn một thung lũng đầy lá đỏ, người kia dường như bị thu hút bởi vẻ thanh tú của cậu nên đã chủ động tiến lại gần.

“Chào cậu, tôi là sinh viên khoa nhiếp ảnh. Tôi thấy góc nghiêng của cậu dưới ánh nắng này rất đẹp, tôi có thể xin phép chụp một tấm ảnh không?”

Minh An hơi bất ngờ, cậu lúng túng nhìn người lạ rồi khẽ gật đầu.

“Dạ, nếu anh thấy đẹp thì cứ chụp ạ.”

Chàng sinh viên nọ hào hứng bắt đầu căn góc, thỉnh thoảng lại tiến tới gần để chỉnh lại hướng đứng cho Minh An.

“Cậu xê dịch sang trái một chút... đúng rồi, hơi ngước mặt lên. Tốt lắm! Cậu có gương mặt rất điện ảnh đấy. Cậu tên là gì? Chúng ta có thể kết bạn để tôi gửi ảnh cho cậu được không?”

Minh An chưa kịp trả lời thì một bàn tay to lớn đã đột ngột đặt lên vai cậu, kéo mạnh cậu lùi về phía sau. Giang Liễm xuất hiện với gương mặt đen sầm như mây trước cơn bão. Hắn nhìn chàng sinh viên kia bằng ánh mắt đầy sát khí, giọng nói lạnh thấu xương vang lên.

“Chụp xong rồi chứ? Xong rồi thì biến. Cậu ấy không có nhu cầu kết bạn với người lạ.”

Người thanh niên kia bị khí thế của Giang Liễm làm cho hoảng sợ, lắp bắp vài câu xin lỗi rồi vội vàng thu dọn máy ảnh chạy mất dạng. Minh An ngơ ngác nhìn theo, rồi quay sang nhìn Giang Liễm đang thở hừng hực vì giận dữ.

“Anh làm gì mà dữ dội vậy? Người ta chỉ muốn chụp ảnh thôi mà.”

Giang Liễm quay sang nhìn Minh An, giọng nói của hắn vẫn chưa hết bực bội.

“Ai cho phép cậu đồng ý để hắn chụp? Cậu có biết bây giờ kẻ xấu nhiều lắm không? Lỡ hắn lấy ảnh cậu làm chuyện bậy bạ thì sao? Sau này không được cười với người lạ như thế nữa.”

Minh An chớp mắt nhìn hắn, trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ khiến cậu buồn cười.

“Anh đang... ghen đấy à?”

Câu nói của Minh An khiến Giang Liễm khựng lại. Hắn như bị ai đó bắt thóp, gương mặt bỗng chốc đỏ bừng lên từ cổ đến tận mang tai. Hắn quay mặt đi chỗ khác, lắp bắp phủ nhận.

“Ghen... ghen cái gì chứ? Tôi chỉ đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ em trai mà ba giao phó thôi. Đừng có tưởng bở.”

Minh An bật cười thành tiếng. Đây là lần đầu tiên cậu thấy một Giang Liễm ngạo mạn lại có lúc bối rối và đáng yêu đến thế. Cậu chủ động tiến lại gần, khẽ kéo lấy tay áo hắn.

“Thôi mà, tôi biết rồi. Lần sau tôi sẽ cảnh giác hơn. Chúng ta mau lên đỉnh núi đi, kẻo trời tối mất.”

Dù vẫn còn hơi hậm hực, nhưng cái chạm nhẹ vào tay áo của Minh An đã làm cơn giận trong lòng Giang Liễm tan biến phân nửa. Hắn lầm bầm vài câu rồi tiếp tục dẫn đường, nhưng lần này hắn không đi phía sau nữa mà nắm chặt lấy tay Minh An, dắt cậu đi như thể sợ cậu sẽ bị ai đó bắt mất. Bàn tay của Giang Liễm to lớn, bao trùm lấy bàn tay nhỏ của Minh An, cảm giác an toàn và vững chãi lan tỏa khiến Minh An không muốn buông ra.

Khi họ lên đến đỉnh Thanh Sơn, mặt trời đã bắt đầu lặn xuống sau những dãy núi xa xôi, nhuộm hồng cả một vùng trời rộng lớn. Gió trên đỉnh núi thổi rất mạnh, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Giang Liễm vội vàng cởi áo khoác ngoài của mình choàng lên người Minh An.

“Ngồi xuống đây.”

Hắn chỉ vào một mỏm đá bằng phẳng nhìn ra thung lũng. Cả hai cùng ngồi xuống, im lặng ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ trước mắt. Sự ồn ào của phố thị, những lời đồn thổi ác ý ở trường học, và cả những nỗi lo âu về gia đình dường như đều bị bỏ lại phía dưới chân núi. Lúc này, chỉ còn lại tiếng gió rít qua vách đá và nhịp thở của hai người.

Minh An lấy điện thoại ra, theo thói quen định nhắn tin cho Anh Trai Mưa. Nhưng khi nhìn sang Giang Liễm đang ngồi bên cạnh, trong đầu cậu bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo. Cậu gõ tin nhắn.

“Anh ơi, em đang đứng trên đỉnh Thanh Sơn rồi. Cảnh đẹp lắm. Nhưng em bỗng nhiên nhận ra, người anh trai thực tế bên cạnh em đôi khi còn ấm áp hơn cả những dòng tin nhắn của anh nữa. Em có phải là người đứng núi này trông núi nọ không anh?”

Giang Liễm cảm nhận được điện thoại trong túi quần rung lên. Hắn không lấy ra xem ngay vì sợ Minh An phát hiện, nhưng hắn biết rõ người bạn nhỏ vừa nhắn gì. Hắn chờ đến lúc Minh An mải mê nhìn về phía chân trời, mới lén lút mở điện thoại ra. Đọc được những dòng chữ đó, tim Giang Liễm hẫng đi một nhịp. Một cảm giác vừa hạnh phúc vừa lo sợ đan xen. Hạnh phúc vì Minh An đã bắt đầu có tình cảm với con người thật của mình, nhưng lo sợ vì danh phận ảo này đang dần trở thành một rào cản.

Hắn suy nghĩ rất lâu rồi mới trả lời.

“Không đâu. Đó là vì em đang bắt đầu nhìn thấy những điều tốt đẹp nhất của người bên cạnh mình. Hãy cứ trân trọng cảm giác hiện tại đi. Dù là người trên mạng hay người thực tế, mục đích cuối cùng của họ cũng chỉ là muốn em được hạnh phúc thôi.”

Minh An đọc được tin nhắn, lòng bỗng thấy bâng khuâng. Cậu quay sang nhìn nghiêng khuôn mặt của Giang Liễm dưới ánh hoàng hôn. Những đường nét góc cạnh bỗng trở nên mềm mại lạ thường.

“Giang Liễm này.”

“Hửm?”

“Cảm ơn anh vì ngày hôm nay. Thực sự, tôi rất vui.”

Giang Liễm nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chân thành của cậu, hắn bỗng nhiên cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má đỏ hồng vì lạnh của Minh An.

“Sau này, nếu cậu muốn đi đâu, chỉ cần nói với tôi một tiếng. Không cần phải chờ đến sau kỳ thi hay bất cứ lý do gì khác. Tôi sẽ luôn đưa cậu đi.”

Lời hứa của Giang Liễm trầm thấp nhưng chắc chắn như đá núi. Minh An cảm thấy sống mũi mình hơi cay. Một sự gắn kết kỳ lạ đang hình thành giữa hai người, một thứ tình cảm vượt xa danh nghĩa anh em hay oan gia.

Tối muộn, khi họ trở về nhà, cả ngôi biệt thự đã chìm vào giấc ngủ. Giang Liễm đưa Minh An về tận cửa phòng.

“Ngủ ngon nhé, nhóc con.”

Hắn xoa đầu cậu một cái thật mạnh rồi quay người về phòng mình. Minh An đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa, trái tim vẫn còn đập loạn nhịp. Cậu mở cuốn sổ tay ra, lấy chiếc lá đỏ mà mình đã lượm trên đỉnh núi, cẩn thận ép vào giữa những trang giấy. Bên cạnh đó, cậu ghi một dòng chữ nhỏ: “Ngày đẹp nhất ở Thanh Sơn.”

Ở căn phòng đối diện, Giang Liễm nằm vật xuống giường, tay vẫn còn cầm chiếc điện thoại. Hắn quyết định nhắn một tin nhắn cuối cùng trong ngày cho Minh An dưới danh nghĩa Anh Trai Mưa.

“Hôm nay em đã có một ngày tuyệt vời chứ? Đừng quên giữ ấm nhé, đêm nay trời sẽ lạnh lắm đấy. Chúc em ngủ ngon.”

Minh An nhìn tin nhắn hiện lên, rồi lại nhìn sang cánh cửa phòng đối diện qua lớp rèm mỏng. Cậu thầm nghĩ, sao cả hai người họ đều có những lời quan tâm giống nhau đến thế. Một sự nghi ngờ nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm trong lòng cậu, nhưng cậu nhanh chóng gạt đi vì nghĩ đó là điều không tưởng.

Ngày hôm ấy ở Thanh Sơn không chỉ mang lại cho họ những kỷ niệm đẹp, mà còn là cột mốc đánh dấu sự chuyển biến lớn trong tình cảm. Giang Liễm đã biết ghen, đã biết bảo bọc, còn Minh An đã biết tin tưởng và mở lòng. Những vết xước cũ dường như đã được chữa lành dưới ánh hoàng hôn rực rỡ. Tuy nhiên, hành trình phía trước vẫn còn dài, và bí mật về danh tính của Anh Trai Mưa vẫn là một quả bom nổ chậm có thể làm rung chuyển tất cả những gì họ vừa xây dựng.

Họ ngủ say trong những giấc mơ riêng mình, nhưng trong thực tế, hai trái tim đã xích lại gần nhau hơn bao giờ hết. Mùa thu ở thành phố S vẫn tiếp tục trôi đi, mang theo những rung động ngọt ngào của tuổi trẻ và những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, nơi họ không còn phải trốn chạy sau những chiếc mặt nạ hay những danh phận không mong muốn.