MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCHUNG MỘT MÁI NHÀChương 11: Ranh giới của sự thật

CHUNG MỘT MÁI NHÀ

Chương 11: Ranh giới của sự thật

2,266 từ

Sau chuyến đi Thanh Sơn, bầu không khí giữa Minh An và Giang Liễm đã chuyển biến sang một trạng thái mà ngay cả người làm trong nhà cũng có thể cảm nhận được. Sự lạnh lẽo và những lời mỉa mai gay gắt đã biến mất, thay vào đó là những khoảng lặng mang theo sự quan tâm thầm kín. Tuy nhiên, sự yên bình đó dường như chỉ là khoảng lặng trước một cơn bão lớn. Trường Trung học số 1 bước vào tuần lễ hội văn hóa, một sự kiện lớn nhất trong năm học mà mọi học sinh đều dồn hết tâm trí để chuẩn bị. Đây cũng là lúc những mối quan hệ chồng chéo và những bí mật bắt đầu rục rịch lộ diện dưới ánh sáng mặt trời.

Một buổi sáng thứ hai, Minh An đang ngồi trong phòng mỹ thuật để hoàn thành bức tranh cho buổi triển lãm của câu lạc bộ. Cậu chọn chủ đề là một rừng lá đỏ dưới ánh hoàng hôn, chính là khung cảnh mà cậu đã được chiêm ngưỡng trên đỉnh núi cùng Giang Liễm. Từng nét vẽ của Minh An tràn đầy cảm xúc, sống động đến mức như thể người xem có thể nghe thấy tiếng gió rít qua những tán lá. Khi cậu đang mải mê pha màu, một tiếng động lớn vang lên ở phía cửa khiến cậu giật mình. Một nhóm nam sinh cùng khối với Giang Liễm đi vào, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ không mấy thiện cảm.

"Này, nghe nói cậu chính là người mà Giang thiếu gia công khai bảo vệ trên loa phát thanh sao?"

Kẻ đứng đầu, một nam sinh tên là Trình Hạo, vốn là đối thủ cạnh tranh vị trí đội trưởng đội bóng rổ với Giang Liễm, tiến lại gần bàn vẽ của Minh An. Hắn lướt mắt qua bức tranh rồi nhếch môi cười nhạt.

"Vẽ cũng đẹp đấy, hèn gì khiến Giang Liễm mê mẩn đến mức quên cả danh dự gia đình. Cậu có biết người ta đang nói gì về hai người không? Anh em kế sao? Nghe nực cười thật đấy."

Minh An đặt cây cọ xuống, cố giữ cho đôi bàn tay không run rẩy. Cậu nhìn thẳng vào mắt Trình Hạo, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định.

"Anh ấy là anh trai tôi. Chuyện gia đình tôi không cần người ngoài phải bận tâm."

Trình Hạo cười rộ lên, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. Hắn đột nhiên cúi xuống, ghé sát tai Minh An và nói nhỏ.

"Vậy sao? Thế cậu có biết anh trai yêu quý của cậu thực chất là loại người thế nào không? Hắn ta lừa dối tất cả mọi người, kể cả cậu đấy. Cậu có bao giờ thắc mắc tại sao hắn lại biết rõ tâm tư của cậu đến thế không?"

Lời nói của Trình Hạo như một tia sét đánh ngang tai Minh An. Tim cậu đập thình thịch, một cảm giác bất an dâng trào trong lòng. Trình Hạo thấy mục tiêu đã đạt được, hắn vứt lại một nụ cười đắc thắng rồi cùng đám bạn rời đi, để lại Minh An đứng lặng giữa căn phòng ngập tràn mùi màu vẽ. Những hoài nghi vốn dĩ đã nhen nhóm từ chuyến đi Thanh Sơn giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tại sao Anh Trai Mưa lại luôn nhắn tin đúng lúc cậu gặp chuyện? Tại sao Giang Liễm lại biết cậu thích bộ cọ vẽ đó? Những sự trùng hợp ấy bắt đầu kết nối lại thành một sợi dây khiến Minh An thấy nghẹt thở.

Đúng lúc đó, Giang Liễm đi vào. Hắn mang theo một hộp cơm nhỏ mà bà Lâm Nhã đã nhờ hắn đưa cho Minh An vì cậu quên mang theo sáng nay. Thấy sắc mặt Minh An trắng bệch, Giang Liễm vội vàng đặt hộp cơm xuống, tiến lại gần nắm lấy bả vai cậu.

"Minh An, cậu sao thế? Lại có kẻ nào làm phiền cậu à?"

Minh An ngước lên nhìn hắn, đôi mắt chứa đựng sự hoang mang tột độ. Cậu đột ngột hỏi, giọng nói hơi lạc đi.

"Giang Liễm, anh có giấu tôi chuyện gì không? Một chuyện rất quan trọng ấy?"

Giang Liễm khựng lại, bàn tay đang đặt trên vai Minh An khẽ run lên một chút. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cậu, cảm thấy một sự tội lỗi đang dày vò tâm trí. Hắn đã định sẽ nói ra sự thật vào một lúc nào đó thích hợp hơn, nhưng dường như ông trời không muốn cho hắn thêm thời gian. Hắn hắng giọng, cố tỏ ra bình tĩnh.

"Cậu nói gì vậy? Tôi thì có gì để giấu cậu chứ. Mau ăn cơm đi cho nóng."

Hành động lảng tránh của Giang Liễm càng khiến Minh An chắc chắn hơn về nghi ngờ của mình. Cậu không ăn cơm, mà thay vào đó, cậu rút điện thoại ra. Trước mặt Giang Liễm, Minh An gõ một dòng tin nhắn gửi cho Anh Trai Mưa.

"Nếu anh thực sự ở gần đây, hãy xuất hiện đi."

Tiếng thông báo tin nhắn vang lên rõ mồn một từ trong túi quần của Giang Liễm. Không gian trong phòng mỹ thuật bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Minh An nhìn chăm chằm vào túi quần của Giang Liễm, nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên má. Cậu cảm thấy mình như một kẻ ngốc bị xoay vần trong một trò chơi cảm xúc mà Giang Liễm đã bày ra.

"Là anh... đúng không? Tất cả những tin nhắn đó, sự quan tâm đó... đều là anh sao?"

Giang Liễm đứng sững như trời trồng. Hắn không thể trốn chạy được nữa. Hắn chậm rãi lấy chiếc điện thoại ra khỏi túi, màn hình vẫn còn sáng dòng tin nhắn vừa rồi của Minh An. Hắn thở dài, ánh mắt đầy vẻ đau khổ và hối lỗi.

"Minh An, nghe tôi giải thích. Ban đầu tôi chỉ định trêu chọc cậu thôi, nhưng sau đó tôi nhận ra mình thực sự muốn quan tâm cậu. Tôi không biết phải đối diện với cậu ngoài đời như thế nào sau những gì tôi đã làm, nên tôi mới chọn cách đó."

"Anh có biết tôi đã tin tưởng người đó đến mức nào không?"

Minh An hét lên, giọng nói đầy sự nghẹn ngào.

"Tôi đã kể hết mọi bí mật, mọi nỗi đau cho anh nghe, trong khi ngoài đời anh lại nhục mạ tôi, nhục mạ mẹ tôi. Anh xem tôi là một món đồ chơi để giải trí sao?"

"Không phải! Tôi chưa bao giờ xem cậu là món đồ chơi."

Giang Liễm bước tới định giữ lấy tay Minh An nhưng cậu đã lùi lại, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy sự thất vọng và bị tổn thương.

"Đừng chạm vào tôi. Tôi không muốn nhìn thấy anh lúc này."

Minh An vơ lấy ba lô, chạy vụt ra khỏi phòng mỹ thuật, bỏ lại Giang Liễm đứng đó với sự dằn vặt khôn nguôi. Cậu chạy mãi, chạy ra khỏi cổng trường, chạy về hướng công viên trung tâm nơi vắng vẻ nhất. Cậu cảm thấy trái tim mình như bị xé nát. Người duy nhất cậu tin tưởng lại chính là người đã từng gây ra cho cậu nhiều đau khổ nhất. Sự dịu dàng của Anh Trai Mưa và sự bá đạo của Giang Liễm hòa quyện vào nhau tạo thành một thứ cảm xúc hỗn độn khiến cậu không biết phải đối mặt thế nào.

Trong khi đó, Giang Liễm như phát điên. Hắn chạy khắp nơi tìm Minh An. Hắn gọi điện nhưng cậu không bắt máy. Hắn nhắn tin nhưng chỉ nhận được sự im lặng đáng sợ. Hắn nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người. Hắn đã quá tham lam khi muốn giữ cả hai thân phận để được gần gũi cậu, để rồi cuối cùng lại đánh mất đi sự tin tưởng mà hắn đã vất vả lắm mới xây dựng được.

Trời bắt đầu đổ mưa, cơn mưa bất chợt của mùa thu làm không khí thêm phần ảm đạm. Giang Liễm chạy dưới mưa, quần áo ướt sũng, gương mặt hắn lộ rõ sự lo lắng tột cùng. Cuối cùng, hắn tìm thấy Minh An đang ngồi thu mình trên một băng ghế đá dưới gốc cây ngô đồng già trong công viên. Cậu ngồi đó, người ướt đẫm, đôi vai nhỏ bé run rẩy theo từng tiếng nấc.

Giang Liễm bước lại gần, hắn không dám chạm vào cậu, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh, dùng thân hình cao lớn của mình để che chắn bớt những giọt mưa đang tạt vào người Minh An.

"Minh An, tôi xin lỗi. Tôi biết tôi là một kẻ hèn nhát. Tôi đã sợ rằng nếu tôi nói ra, cậu sẽ không bao giờ nhìn mặt tôi nữa. Tôi yêu cậu, Minh An. Không phải dưới danh nghĩa anh trai, cũng không phải là người bạn ảo. Tôi yêu cậu chính là tôi, Giang Liễm."

Minh An ngước lên, đôi mắt nhòe đi vì nước mưa và nước mắt. Cậu nhìn thấy một Giang Liễm không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn lại sự chân thành và đau đớn.

"Anh nói anh yêu tôi? Sau tất cả những gì anh đã lừa dối tôi sao?"

"Tôi biết lời nói lúc này là vô nghĩa, nhưng xin hãy cho tôi một cơ hội để sửa sai. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để cậu có thể tin tưởng tôi một lần nữa."

Minh An nhìn hắn rất lâu, rồi cậu đứng dậy, giọng nói đã bình tĩnh hơn nhưng vẫn mang theo sự lạnh lùng.

"Tôi cần thời gian. Đừng theo tôi nữa."

Cậu bước đi trong màn mưa, để lại Giang Liễm đứng đó một mình. Sự thật đã phơi bày, ranh giới giữa thực và ảo đã sụp đổ, để lại một khoảng trống hoang hoác trong tâm hồn của cả hai. Tình yêu của họ vừa mới chớm nở đã phải đối mặt với một thử thách quá lớn. Niềm tin, thứ vốn dĩ rất dễ vỡ, nay đã tan tành.

Những ngày sau đó, không gian trong biệt thự họ Giang trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Minh An tránh mặt Giang Liễm hoàn toàn. Cậu ăn cơm sớm hơn hoặc muộn hơn để không phải ngồi cùng bàn. Cậu đi học bằng tàu điện ngầm thay vì chờ xe của gia đình. Mỗi khi vô tình chạm mặt ở hành lang, cậu đều cúi đầu đi thẳng như thể hắn không tồn tại.

Giang Liễm không bỏ cuộc. Hắn không còn nhắn tin dưới danh nghĩa Anh Trai Mưa nữa. Thay vào đó, mỗi sáng hắn đều đặt một hộp sữa nóng và một chiếc bánh ngọt mà Minh An thích lên bàn học của cậu trước khi cậu đến lớp. Hắn lẳng lặng đi theo sau cậu mỗi khi tan học, giữ một khoảng cách đủ xa để không làm cậu khó chịu nhưng đủ gần để bảo vệ cậu khỏi những kẻ ác ý.

Mẹ của Minh An, bà Lâm Nhã, nhận ra sự bất thường giữa hai đứa con nhưng bà không biết phải làm sao. Bà chỉ có thể thở dài và cố gắng nấu những món ngon hơn để xoa dịu không khí căng thẳng. Ông Giang Trình thì quá bận rộn với công việc nên không nhận ra những gợn sóng đang ngầm chảy trong ngôi nhà mình.

Tại trường, Trình Hạo và nhóm bạn vẫn không ngừng tung ra những lời đồn thổi. Nhưng lần này, Giang Liễm không còn lên tiếng trên loa phát thanh hay dùng vũ lực nữa. Hắn chọn cách im lặng và dùng hành động để chứng minh. Hắn lẳng lặng thu dọn những mảnh giấy ghi lời nhục mạ dán trên ngăn bàn của Minh An. Hắn đứng ra nhận lỗi thay cậu khi cậu vô tình làm hỏng dụng cụ trong phòng thí nghiệm vì mất tập trung.

Một buổi tối, khi Minh An đang ngồi trong phòng vẽ tranh, cậu vô tình lật lại những dòng tin nhắn cũ của Anh Trai Mưa. Cậu đọc lại những lời an ủi, những lời khích lệ mà hắn đã gửi cho cậu trong những lúc cậu tuyệt vọng nhất. Cậu nhận ra rằng, dù là lừa dối, nhưng những tình cảm đó không thể là giả. Những giọt nước mắt lại rơi, nhưng lần này không phải vì hận thù, mà là vì sự đau lòng. Cậu tự hỏi, liệu mình có thể tha thứ cho người đã mang lại cho mình cả ánh sáng lẫn bóng tối hay không?

Ranh giới của sự thật đã được vạch ra, và giờ đây họ phải học cách bước qua nó. Tình yêu thực sự không chỉ có những ngọt ngào, mà còn có cả những đắng cay và sự tha thứ. Liệu Giang Liễm có thể giành lại được trái tim của Minh An? Liệu Minh An có đủ dũng cảm để chấp nhận một Giang Liễm không hoàn hảo?

Mùa thu vẫn tiếp tục trôi đi, mang theo những cơn mưa dai dẳng và những nỗi lòng chưa thể giải tỏa. Nhưng trong sâu thẳm trái tim họ, ngọn lửa tình yêu vẫn chưa hề tắt hẳn, nó chỉ đang âm thầm chờ đợi một cơn gió của sự thấu hiểu để bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.