2,479 từ
Bầu trời thành phố S sau những ngày thu dịu dàng bỗng chốc trở nên gắt gỏng với những cơn giông bất chợt đổ ập xuống vào lúc xế chiều. Những đám mây xám xịt như chì nặng nề bò trên các nóc tòa nhà cao tầng, nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại của một ngày buồn bã. Bên trong ngôi biệt thự họ Giang, sự tĩnh lặng bao trùm đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng kim đồng hồ ở sảnh chính tích tắc gõ vào không trung những nhịp điệu khô khốc. Minh An ngồi bên cửa sổ phòng mình, đôi mắt vô hồn nhìn theo những vệt nước mưa dài ngoằng đang chảy tràn trên mặt kính. Đã một tuần trôi qua kể từ khi bí mật về Anh Trai Mưa bị phanh phui, và đối với cậu, mỗi ngày trôi qua đều dài đằng đẵng như một thế kỷ của sự dằn vặt.
Cậu không còn cảm thấy căn phòng này là nơi trú ẩn an toàn nữa. Mỗi khi nhắm mắt lại, cậu lại nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn vang lên từ túi quần của Giang Liễm trong phòng mỹ thuật hôm đó. Nó giống như một vết cắt sắt lẹm, chia cắt niềm tin của cậu thành hai nửa không thể hàn gắn. Một bên là người anh trai kế luôn che chở cậu dưới tán ô đen, một bên là kẻ lừa dối đã biến những tâm tư thầm kín nhất của cậu thành một trò đùa dai dẳng. Minh An thở dài, hơi thở làm mờ một khoảng kính nhỏ. Cậu cảm thấy mình giống như một con cá nhỏ bị mắc kẹt giữa hai dòng nước, không biết nên bơi về phía nào để tìm thấy sự cứu rỗi.
Dưới lầu, tiếng cửa chính mở ra rồi đóng sầm lại một cách thô bạo. Đó là Giang Liễm. Kể từ ngày hôm đó, hắn cũng trở nên lầm lì và dễ nổi nóng hơn bao giờ hết. Hắn không còn tụ tập cùng đám bạn ở sân bóng rổ, cũng chẳng buồn đoái hoài đến những lời mời gọi của đám nữ sinh hâm mộ. Giang Liễm đi thẳng lên lầu, bước chân nặng nề dừng lại trước cửa phòng Minh An một lúc lâu. Hắn định gõ cửa, định nói lời xin lỗi thêm một lần nữa, nhưng bàn tay giơ lên giữa không trung rồi lại buông thõng xuống. Hắn biết, lúc này đây, bất kỳ lời nói nào cũng chỉ làm tổn thương thêm linh hồn mỏng manh phía sau cánh cửa gỗ kia.
Giang Liễm trở về phòng mình, quăng chiếc cặp sách sang một bên rồi đổ người xuống giường. Hắn nhìn lên trần nhà, nơi ánh đèn vàng hắt hiu tạo thành những mảng tối kỳ dị. Hắn nhớ Minh An. Hắn nhớ cảm giác được dắt tay cậu đi dưới hàng cây ngân hạnh, nhớ nụ cười rạng rỡ của cậu trên đỉnh Thanh Sơn. Sự tham lam muốn giữ lấy cả hai danh phận đã khiến hắn trả một cái giá quá đắt. Giờ đây, hắn không chỉ mất đi người bạn mạng tri kỷ mà còn mất luôn cả sự tin tưởng của người em trai mà hắn hằng muốn bảo vệ.
Cơn mưa ngoài kia càng lúc càng nặng hạt, sấm chớp bắt đầu rạch ngang bầu trời bằng những tia sáng tím lạnh lẽo. Minh An bỗng cảm thấy một cơn đau nhói ở vùng bụng, có lẽ là do những ngày qua cậu bỏ bữa thường xuyên và tâm trạng u uất kéo dài. Cậu cố gắng đứng dậy định đi xuống bếp tìm chút nước nóng, nhưng vừa bước đến cửa, một cơn choáng váng ập đến khiến cậu ngã quỵ xuống sàn. Tiếng đổ vỡ của bình hoa gốm đặt cạnh cửa vang lên chói tai trong không gian yên tĩnh.
Chỉ vài giây sau, cánh cửa phòng bật mở. Giang Liễm lao vào với gương mặt tái nhợt vì lo lắng. Hắn thấy Minh An nằm co quắp trên sàn, tay ôm bụng, gương mặt nhễ nhại mồ hôi và đôi môi tái nhợt không còn chút máu.
"Minh An! Em sao vậy? Đừng dọa tôi!"
Giang Liễm hốt hoảng bế thốc cậu lên giường. Hắn chạm vào trán cậu, cảm nhận một cơn sốt nóng hầm hập đang hành hạ cơ thể nhỏ bé ấy. Sự giận dỗi và xa lánh bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng rằng cậu sẽ gặp chuyện chẳng lành. Hắn nhanh chóng lấy khăn ấm lau mặt cho cậu, rồi chạy xuống lầu tìm thuốc và nước ấm. Bà Lâm Nhã và ông Giang Trình tối nay đều có tiệc xã giao không có nhà, chỉ còn lại hai người đối diện với cơn giông bão ngoài kia và cả cơn giông bão trong lòng.
Minh An hé mở đôi mắt mệt mỏi, thấy Giang Liễm đang quýnh quáng pha thuốc, bàn tay to lớn thường ngày cầm bóng rổ dứt khoát là thế, giờ đây lại run rẩy khi cầm chiếc thìa nhỏ. Cậu định đẩy hắn ra, nhưng một cơn đau lại ập đến khiến cậu rên rỉ khe khẽ.
"Ngoan nào, uống chút thuốc rồi sẽ đỡ thôi. Tôi xin lỗi, tại tôi không chăm sóc em tốt."
Giọng nói của Giang Liễm nghẹn ngào, hắn đỡ đầu cậu tựa vào lòng mình, cẩn thận đưa từng thìa nước ấm vào môi cậu. Minh An không còn sức lực để phản kháng, cậu cứ thế dựa vào lồng ngực vững chãi của hắn, cảm nhận nhịp tim dồn dập của đối phương. Trong cơn mê man, cậu bỗng thấy Giang Liễm của thực tại và Anh Trai Mưa của quá khứ hòa làm một. Cả hai đều mang lại cho cậu cảm giác ấm áp này, dù theo những cách khác nhau.
"Tại sao anh lại lừa tôi? Anh có biết tôi đã đau lòng thế nào không?"
Minh An thầm thì, hơi thở nóng hổi phả vào cổ Giang Liễm. Giang Liễm khựng lại, hắn siết chặt vòng tay hơn, gục đầu vào vai cậu.
"Tôi biết. Tôi sai rồi. Tôi chỉ sợ nếu em biết tôi là kẻ từng nhục mạ em, em sẽ không bao giờ cho tôi cơ hội được ở bên cạnh. Tôi là kẻ hèn nhát nhất trên đời này, Minh An à."
Đêm đó, cơn giông vẫn chưa dứt, nhưng trong căn phòng nhỏ rực rỡ ánh đèn học, một sự hàn gắn lặng lẽ đang diễn ra. Giang Liễm không rời đi, hắn ngồi bên cạnh giường suốt cả đêm, nắm chặt lấy tay Minh An như sợ chỉ cần buông ra là cậu sẽ biến mất vào màn mưa ngoài kia. Hắn thay khăn liên tục, thì thầm những lời xin lỗi mà trước đây hắn chưa từng đủ can đảm để nói ra. Hắn kể cho cậu nghe về mẹ mình, về sự cô độc của hắn trong ngôi nhà rộng lớn này trước khi mẹ con cậu đến, và về việc cậu đã trở thành ánh sáng duy nhất khiến hắn muốn thay đổi bản thân ra sao.
Gần sáng, cơn sốt của Minh An bắt đầu hạ nhiệt. Cậu tỉnh dậy, thấy Giang Liễm đã ngủ quên từ lúc nào, đầu gục bên mép giường, bàn tay vẫn không rời khỏi tay cậu. Ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh xuyên qua làn mưa bắt đầu rọi vào phòng, làm rõ những quầng thâm dưới mắt và vẻ mệt mỏi trên gương mặt của đại thiếu gia nhà họ Giang. Minh An nhìn hắn, lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Cậu vẫn còn giận, vẫn còn thấy bị lừa dối, nhưng nhìn thấy hắn vì mình mà tàn tạ thế này, trái tim cậu lại không đành lòng.
Cậu khẽ cử động, khiến Giang Liễm giật mình tỉnh giấc. Hắn vội vàng nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ lo âu.
"Em tỉnh rồi à? Còn đau ở đâu không? Có đói không để tôi đi nấu cháo?"
Minh An nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của hắn, im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng, giọng nói tuy còn yếu nhưng đã không còn sự lạnh lùng như trước.
"Anh nấu cháo có ăn được không đó? Đừng có làm cháy bếp của mẹ tôi."
Giang Liễm ngẩn người, rồi một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi xuất hiện trên môi hắn. Hắn biết, Minh An đã cho hắn một con đường để quay về. Hắn vội vàng đứng dậy, hăng hái như một đứa trẻ vừa nhận được quà.
"Yên tâm đi! Tôi sẽ nấu bát cháo ngon nhất thế giới cho em."
Nhìn bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa, Minh An khẽ thở dài. Cậu biết rằng vết cắt này sẽ cần rất nhiều thời gian mới có thể lành hẳn, và niềm tin cũng cần được xây dựng lại từ những viên gạch đầu tiên. Nhưng ít nhất, cơn giông đã qua đi, và họ đã không buông tay nhau giữa những sóng gió ấy.
Suốt buổi sáng hôm đó, Giang Liễm loay hoay trong bếp dưới sự hướng dẫn qua điện thoại của người làm. Hắn cắt thái vụng về, nêm nếm đến mấy lần mới thấy ổn. Khi hắn bưng bát cháo nóng hổi lên phòng, Minh An đã ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường. Cậu đón lấy bát cháo, ăn từng miếng nhỏ trong sự quan sát tỉ mỉ của Giang Liễm.
"Minh An, chuyện Anh Trai Mưa... tôi sẽ xóa tài khoản đó. Từ giờ trở đi, tôi sẽ chỉ là Giang Liễm thôi. Một Giang Liễm thực sự đứng trước mặt em, được không?"
Minh An đặt bát cháo xuống, ngước mắt nhìn hắn.
"Anh không cần phải xóa. Những gì anh đã viết, những lời an ủi đó, tôi vẫn trân trọng. Chỉ là... sau này đừng bao giờ dùng mặt nạ để đối xử với tôi nữa. Tôi thà nghe một lời mắng mỏ thật lòng còn hơn một lời nói dối ngọt ngào."
Giang Liễm gật đầu lia lịa, ánh mắt kiên định.
"Tôi hứa. Tôi sẽ không bao giờ lừa dối em thêm một lần nào nữa."
Sự cố cơn sốt và trận mưa đêm đó vô tình trở thành một bước ngoặt, ép cả hai phải đối diện với sự thật thay vì trốn tránh. Rào cản vô hình bấy lâu nay dường như đã mỏng đi rất nhiều. Tuy nhiên, ở trường học, bão tố vẫn chưa thực sự lặng xuống. Trình Hạo sau khi thấy kế hoạch ly gián không thành công, hắn bắt đầu có những hành động liều lĩnh hơn. Hắn không chỉ tung tin đồn về mối quan hệ giữa hai người mà còn bắt đầu nhắm vào bà Lâm Nhã, gieo rắc những lời bịa đặt về quá khứ của bà nhằm kích động ông Giang Trình.
Giang Liễm khi biết chuyện đã vô cùng tức giận. Hắn biết mình phải ra tay bảo vệ gia đình mới này trước khi mọi chuyện đi quá xa. Nhưng lần này, hắn không còn hành động một mình. Hắn tìm đến Minh An, ngồi xuống cạnh cậu trong phòng mỹ thuật.
"Minh An, Trình Hạo đang tìm cách hãm hại mẹ em và ba tôi. Tôi không thể ngồi yên được. Tôi cần em giúp tôi một việc."
Minh An nhìn hắn, đôi mắt cậu đã lấy lại sự bình tĩnh và thông tuệ thường ngày.
"Anh muốn tôi làm gì?"
"Chúng ta sẽ cho hắn thấy thế nào là sự đoàn kết thật sự của gia đình họ Giang. Hắn muốn dùng sự nghi ngờ để chia rẽ chúng ta, vậy chúng ta sẽ dùng sự thật để phản đòn."
Kế hoạch của họ bắt đầu được triển khai. Giang Liễm dùng tầm ảnh hưởng của mình trong hội học sinh để thu thập bằng chứng về việc Trình Hạo gian lận trong các kỳ thi và dùng tiền mua chuộc các nam sinh khác để gây rối. Còn Minh An, với sự khéo léo và học lực xuất sắc, cậu đã tìm ra được những sơ hở trong các bài báo cáo của Trình Hạo tại câu lạc bộ báo chí trường. Họ phối hợp nhịp nhàng, giống như hai mảnh ghép hoàn hảo của một bức tranh.
Trong quá trình cùng nhau làm việc, những khoảng cách cuối cùng cũng dần biến mất. Những cái chạm tay vô ý khi cùng xem một tài liệu, những ánh mắt khích lệ khi đối phương mệt mỏi, tất cả đều nhen nhóm lại ngọn lửa tình cảm vốn đã bị dập tắt bởi sự lừa dối. Minh An nhận ra rằng, dù Giang Liễm có là ai, thì sự chân thành hắn dành cho cậu là điều không thể phủ nhận. Còn Giang Liễm, hắn học được cách lắng nghe và tôn trọng ý kiến của Minh An thay vì chỉ biết áp đặt như trước.
Một buổi chiều, khi hai người vừa rời khỏi văn phòng hội học sinh sau khi nộp toàn bộ bằng chứng cho giáo viên chủ nhiệm, Giang Liễm đột ngột dừng lại giữa sân trường vắng vẻ. Hắn nhìn Minh An, dưới ánh nắng vàng ruộm của một ngày thu muộn.
"Minh An, cảm ơn em vì đã tin tưởng tôi thêm một lần nữa."
Minh An mỉm cười, một nụ cười thật sự xuất phát từ tận đáy lòng.
"Không phải vì tôi tin anh, mà vì tôi tin vào sự lựa chọn của trái tim mình. Anh trai à, sau này chúng ta cùng cố gắng nhé."
Câu nói "anh trai" lúc này không còn là danh nghĩa gượng ép, mà là một sự thừa nhận đầy tình cảm. Giang Liễm cảm thấy trái tim mình như muốn nổ tung vì hạnh phúc. Hắn biết mình vẫn còn một chặng đường dài để chuộc lỗi, nhưng với Minh An ở bên cạnh, hắn tin rằng mình có thể vượt qua tất cả.
Vết cắt giữa cơn giông ngày nào giờ đây đã bắt đầu lên da non. Những thử thách vẫn còn phía trước, từ sự phản đối của xã hội cho đến những áp lực từ phía gia đình khi họ nhận ra tình cảm thực sự của hai đứa con trai, nhưng vào lúc này, dưới bầu trời xanh ngắt của thành phố S, họ đã tìm thấy sự bình yên mà họ hằng khao khát. Tình yêu, sau khi trải qua những lọc lừa và đau đớn, sẽ trở nên bền vững và rực rỡ hơn bao giờ hết. Họ cùng nhau bước đi về phía cổng trường, bóng của hai chàng trai kéo dài trên mặt đất, đan vào nhau như một lời hứa về một tương lai không còn bí mật, không còn dối lừa, chỉ còn lại sự chân thành dành cho nhau.