MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCHUNG MỘT MÁI NHÀChương 13: Những con sóng ngầm trong biệt thự

CHUNG MỘT MÁI NHÀ

Chương 13: Những con sóng ngầm trong biệt thự

2,058 từ

Ánh nắng buổi sớm của thành phố S không còn gay gắt mà mang theo cái dịu dàng của những ngày cuối thu, len lỏi qua những kẽ lá ngân hạnh đã ngả hẳn sang màu vàng rực rỡ. Tuy nhiên, bầu không khí bên trong biệt thự họ Giang lại không hề yên ả như vẻ bề ngoài của nó. Sau khi những bằng chứng về việc Trình Hạo gian lận và bôi nhọ danh dự người khác được gửi lên ban giám hiệu trường trung học số 1, một cơn địa chấn nhỏ đã nổ ra trong giới học sinh thượng lưu. Trình Hạo bị đình chỉ học tập, đồng nghĩa với việc gia đình hắn vốn có quan hệ làm ăn mật thiết với tập đoàn họ Giang bắt đầu có những động thái đáp trả đầy tiêu cực.

Ông Giang Trình ngồi trong thư phòng, gương mặt nghiêm nghị hiện rõ sự mệt mỏi. Trên bàn làm việc của ông là một xấp ảnh và những bản báo cáo không chính thức về mối quan hệ "vượt mức anh em" giữa Giang Liễm và Minh An mà một kẻ giấu mặt đã gửi đến công ty vào sáng nay. Dù Giang Liễm đã công khai tuyên bố trên loa phát thanh để bảo vệ Minh An dưới danh nghĩa gia đình, nhưng những tấm ảnh chụp lén cảnh hai người nắm tay nhau hay cùng đi dưới mưa vẫn là một cái gai trong mắt một người đề cao danh dự dòng tộc như ông Giang.

Giang Liễm và Minh An bị gọi vào thư phòng ngay sau bữa điểm tâm. Căn phòng ngập tràn mùi gỗ đàn hương và thuốc lá đắt tiền, tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên vai hai chàng trai trẻ. Minh An khẽ siết chặt gấu áo, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ lòng bàn tay. Giang Liễm đứng bên cạnh, tấm lưng thẳng tắp như một cây tùng, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào xấp ảnh trên bàn.

"Hai đứa giải thích thế nào về chuyện này?"

Giọng nói của ông Giang Trình trầm thấp nhưng đầy uy lực, khiến không gian dường như đông đặc lại. Ông ném xấp ảnh về phía trước, những tấm hình tản mác trên mặt bàn gỗ bóng loáng.

Giang Liễm không hề nao núng, hắn bước lên một bước, chắn trước mặt Minh An như một bản năng bảo vệ đã ăn sâu vào máu thịt.

"Đó chỉ là những tấm ảnh chụp lén mang tính chất xuyên tạc. Con đã nói rồi, Minh An là em trai con, việc con chăm sóc em ấy là điều hoàn toàn bình thường. Ba định tin vào những trò tiểu nhân của đối thủ cạnh tranh thay vì tin vào con trai mình sao?"

Ông Giang Trình đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động vang lên chói tai trong căn phòng kín.

"Chăm sóc? Chăm sóc đến mức nắm tay nhau giữa sân trường? Chăm sóc đến mức khiến cả cái trường này xôn xao bàn tán về mối quan hệ mập mờ của hai đứa? Giang Liễm, ta đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào con. Ta chấp nhận cuộc hôn nhân này vì muốn có một gia đình êm ấm, không phải để con biến nó thành một trò cười cho thiên hạ!"

Minh An thấy tim mình thắt lại. Cậu không thể đứng nhìn Giang Liễm một mình chịu trận. Cậu bước lên từ phía sau lưng hắn, giọng nói dù run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ được sự bình tĩnh.

"Thưa chú Giang, tất cả là lỗi của cháu. Anh Giang Liễm chỉ muốn giúp cháu hòa nhập với môi trường mới. Cháu mới là người khiến anh ấy gặp rắc rối. Nếu chú thấy không hài lòng, cháu và mẹ có thể dọn ra ngoài..."

"Câm miệng!"

Giang Liễm đột ngột quay lại quát khẽ, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ và lo lắng. Hắn quay sang nhìn cha mình, giọng nói đanh lại.

"Ba đừng có động một chút là lôi chuyện mẹ con Minh An ra để đe dọa. Việc Minh An vào nhà này là quyết định của ba. Việc con bảo vệ em ấy cũng là quyết định của con. Nếu ba cảm thấy danh tiếng của tập đoàn quan trọng hơn hạnh phúc của gia đình, thì có lẽ ba đã sai lầm ngay từ khi bắt đầu rồi."

Cuộc đối thoại rơi vào bế tắc khi ông Giang Trình chỉ tay ra cửa, ra lệnh cho cả hai đi ra ngoài. Ông cần thời gian để xử lý đống rắc rối truyền thông mà gia đình Trình Hạo đang cố tình tạo ra để trả đũa vụ việc ở trường. Khi hai người bước ra khỏi thư phòng, bà Lâm Nhã đang đứng đợi ở hành lang với gương mặt nhợt nhạt. Bà nhìn Minh An, rồi nhìn Giang Liễm, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

"Mẹ xin lỗi... đều tại mẹ..."

Minh An ôm lấy mẹ, lòng đau như cắt. Cậu nhận ra rằng, dù họ có cố gắng đến đâu, những định kiến xã hội và sự thù hận của người đời vẫn luôn là một rào cản quá lớn. Giang Liễm đứng bên cạnh, bàn tay hắn siết chặt thành nắm đấm đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Hắn nhìn Minh An, một ánh mắt chứa đựng hàng vạn lời xin lỗi và một lời hứa không bao giờ bỏ cuộc.

Chiều hôm đó, một sự kiện bất ngờ lại xảy ra. Trình Hạo, thay vì im lặng chịu phạt, hắn đã tìm cách lẻn vào biệt thự họ Giang khi bảo vệ đang đổi ca. Hắn không còn vẻ đạo mạo của một nam sinh ưu tú, thay vào đó là sự điên cuồng của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Hắn chặn đường Minh An ở khu vườn phía sau, khi cậu đang một mình ngồi vẽ tranh để tĩnh tâm.

"Cậu tưởng cậu thắng rồi sao, Minh An? Nhìn xem, vì cậu mà gia đình tôi tan nát, cha tôi bị điều tra kinh doanh vì những bằng chứng mà Giang Liễm cung cấp. Cậu là cái loại tai tinh, chỉ biết mang lại xui xẻo cho người khác thôi!"

Trình Hạo lao tới định giật lấy cuốn sổ vẽ của Minh An, nhưng lần này Minh An không còn lùi bước. Cậu đứng dậy, nhìn thẳng vào gã đối diện.

"Anh sai rồi, Trình Hạo. Không ai làm gia đình anh tan nát cả, chính sự tham lam và hèn hạ của anh đã dẫn đến kết quả này. Đừng đổ lỗi cho tôi hay bất kỳ ai khác."

Cơn điên cuồng của Trình Hạo lên đến đỉnh điểm, hắn định vung tay đánh Minh An thì một lực mạnh từ phía sau đẩy ngã hắn xuống bãi cỏ. Giang Liễm đã xuất hiện kịp lúc. Hắn không đánh Trình Hạo mà chỉ lạnh lùng đứng nhìn kẻ đang thảm hại dưới đất.

"Cút ngay lập tức trước khi tôi gọi cảnh sát. Trình Hạo, cậu đã đánh mất cơ hội cuối cùng của mình rồi."

Khi Trình Hạo lầm lũi rời đi dưới sự áp giải của bảo vệ vừa chạy tới, không gian trong vườn trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Minh An ngồi phịch xuống ghế, đôi vai khẽ run lên. Giang Liễm tiến lại gần, hắn ngồi xuống thảm cỏ ngay dưới chân cậu, đặt đầu mình tựa vào đầu gối của Minh An.

"Đừng sợ, có tôi ở đây rồi."

Minh An đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cứng của Giang Liễm. Cậu cảm thấy mệt mỏi với những con sóng ngầm cứ liên tục ập đến.

"Giang Liễm, liệu chúng ta có thể thực sự bình yên được không? Tôi sợ vì tôi mà anh sẽ mất đi tất cả tình cảm của ba anh."

Giang Liễm ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn rực sáng dưới ánh hoàng hôn cuối ngày.

"Nếu đó là cái giá phải trả để được bên cạnh em, thì tôi sẵn sàng. Minh An, em có biết tại sao tôi lại yêu em đến vậy không? Vì giữa cái thế giới giả dối và đầy toan tính này, em là điều chân thật duy nhất mà tôi tìm thấy. Tôi không cần một cái danh xưng cao quý nếu trong đó không có em."

Những lời thổ lộ của Giang Liễm khiến trái tim Minh An rung động dữ dội. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán hắn. Đó là nụ hôn của sự đồng cảm, của lòng tin và của một tình yêu đang dần vượt qua mọi rào cản.

Tuy nhiên, sóng gió vẫn chưa dừng lại. Tối hôm đó, ông Giang Trình gọi bà Lâm Nhã vào phòng nói chuyện riêng rất lâu. Minh An đứng ngoài cửa, lòng bồn chồn không yên. Cậu nghe thấy tiếng khóc nấc của mẹ và tiếng thở dài của ông Giang. Khi bà Lâm Nhã bước ra, bà nhìn Minh An với ánh mắt đầy xót xa.

"Ba con muốn đưa con đi du học ở nước ngoài ngay trong tháng tới. Ông ấy cho rằng việc hai con tách nhau ra là cách tốt nhất để dập tắt mọi lời đồn và bảo vệ sự nghiệp của Giang Liễm sau này."

Minh An như đứng không vững. Du học? Điều đó có nghĩa là cậu sẽ phải rời xa thành phố S, rời xa mẹ và quan trọng nhất là rời xa Giang Liễm khi tình cảm của họ vừa mới bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Cậu không nói gì, lẳng lặng trở về phòng và đóng cửa lại.

Giang Liễm khi biết tin đã nổi cơn lôi đình. Hắn xông vào thư phòng của cha mình, tiếng cãi vã vang vọng khắp ngôi nhà.

"Ba không có quyền sắp đặt cuộc đời của Minh An! Ba đang làm cái gì vậy? Ba đang dùng tiền và quyền lực để chia rẽ chúng con sao?"

"Ta đang cứu tương lai của cả hai đứa! Con có biết nếu chuyện này rò rỉ ra ngoài, con sẽ bị tước quyền thừa kế, và Minh An sẽ bị người đời sỉ nhục đến mức nào không? Ở cái xã hội này, tình cảm của hai đứa không bao giờ được chấp nhận!"

Cuộc chiến trong biệt thự họ Giang kéo dài suốt đêm. Minh An ngồi trong bóng tối, nhìn ra cửa sổ. Cậu chợt nhớ về những dòng tin nhắn của Anh Trai Mưa, về những lời hẹn ước trên đỉnh Thanh Sơn. Cậu nhận ra rằng, nếu cậu ở lại, Giang Liễm sẽ phải đối mặt với một tương lai mù mịt và đầy rẫy sự thù ghét. Nhưng nếu cậu đi, liệu tình yêu này có đủ sức mạnh để vượt qua khoảng cách địa lý và thời gian?

Minh An lấy điện thoại ra, gõ một dòng tin nhắn cuối cùng gửi cho tài khoản đã cũ của Anh Trai Mưa, dù cậu biết Giang Liễm đang ở ngay phòng bên cạnh.

"Anh ơi, nếu em đi, anh sẽ vẫn đợi em chứ? Em không sợ khó khăn, em chỉ sợ anh sẽ quên mất em là ai trong cuộc đời anh."

Giang Liễm đang ngồi thất thần ở ban công sau cuộc tranh cãi, điện thoại trong túi áo rung lên. Đọc được những dòng này, nước mắt hắn không tự chủ được mà rơi xuống. Hắn đứng dậy, chạy sang phòng Minh An, không gõ cửa mà đẩy thẳng vào. Hắn ôm lấy cậu thật chặt, hơi thở dồn dập.

"Tôi sẽ không để em đi. Nếu em phải đi, tôi sẽ đi cùng em. Tôi đã hứa sẽ che ô cho em suốt đời, dù là ở thành phố S hay ở bất kỳ nơi nào trên thế giới này, tôi cũng sẽ không bao giờ buông tay."

Trong bóng đêm, họ tựa vào nhau, tìm kiếm hơi ấm giữa những con sóng ngầm đang chực chờ nuốt chửng hạnh phúc nhỏ bé. Họ biết rằng ngày mai sẽ là một cuộc chiến thực sự, nhưng ít nhất vào lúc này, họ vẫn còn có nhau. Sự thật về tình cảm đã không còn là bí mật, nó đã trở thành vũ khí, thành sức mạnh để họ cùng nhau đối mặt với thế giới.