2,459 từ
Ánh trăng thành phố S đêm nay bị che lấp bởi những dải mây xám xịt, khiến không gian bên trong biệt thự họ Giang chìm vào một vẻ u uất đến nghẹt thở. Sau những tiếng cãi vã dữ dội vang vọng từ thư phòng, cả ngôi nhà rơi vào một sự im lặng đáng sợ, loại im lặng báo hiệu cho một sự rạn nứt không thể cứu vãn. Minh An ngồi bó gối trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, đôi mắt sưng mọng vì khóc nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định. Lời đề nghị của ông Giang Trình về việc đi du học nước ngoài cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu như một bản án chung thân. Cậu hiểu rõ, đó không phải là một chuyến đi tu nghiệp đơn thuần, mà là một cuộc lưu đày được bọc bằng nhung lụa để tách rời cậu khỏi Giang Liễm vĩnh viễn.
Trong bóng tối, Minh An cảm nhận được hơi lạnh thấm qua lớp áo mỏng. Cậu nghĩ về mẹ, về đôi mắt đỏ hoe và đôi bàn tay run rẩy của bà khi nãy. Bà Lâm Nhã đã hy sinh quá nhiều để có được một bến đỗ bình yên, và giờ đây, chính tình cảm của cậu đang đe dọa phá hủy tất cả. Một bên là người anh trai kế đã trở thành lẽ sống, một bên là hạnh phúc và danh dự của người mẹ tảo tần. Sức nặng của sự lựa chọn khiến đôi vai gầy của cậu như muốn đổ sụp xuống. Cậu tự hỏi, nếu mình ích kỷ giữ lấy tình yêu này, liệu cậu có thể sống thanh thản khi nhìn thấy mẹ phải chịu sự ghẻ lạnh của nhà chồng, và nhìn thấy Giang Liễm bị tước đi quyền thừa kế, trở thành kẻ trắng tay vì một người như cậu?
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên phá tan bầu không khí đặc quánh. Minh An không trả lời, nhưng cánh cửa vẫn từ từ mở ra. Giang Liễm bước vào, bước chân của hắn không còn sự tự tin thường ngày mà mang theo một vẻ mệt mỏi rệu rã. Hắn tiến lại gần, quỳ một chân xuống sàn nhà ngay bên cạnh ghế của Minh An, đôi bàn tay to lớn bao phủ lấy đôi bàn tay đang lạnh ngắt của cậu.
"Minh An, em đừng nghe lời ba tôi. Tôi sẽ tìm cách. Tôi sẽ nói chuyện với ông ấy một lần nữa, hoặc tôi sẽ cùng em rời khỏi đây. Chúng ta không cần cái gia đình này, không cần tiền bạc của ông ấy."
Giọng nói của Giang Liễm khàn đặc, chứa đựng một sự khẩn thiết đến đau lòng. Minh An nhìn xuống gương mặt của người con trai trước mặt, dưới ánh sáng mờ ảo từ đèn đường hắt vào, những đường nét cương nghị ấy dường như đang vỡ vụn. Cậu nhẹ nhàng rút tay ra, khẽ vuốt ve mái tóc của hắn, lòng đau như cắt.
"Giang Liễm, anh có biết mình đang nói gì không? Nếu anh rời bỏ nhà họ Giang, anh sẽ mất tất cả. Sự nghiệp, tương lai, những dự định mà anh đã dày công xây dựng. Tôi không thể để anh vì tôi mà đánh đổi nhiều đến thế. Tôi không xứng đáng."
"Em xứng đáng!"
Giang Liễm gầm nhẹ, hắn siết chặt lấy vai cậu, đôi mắt rực cháy một ngọn lửa ngoan cường.
"Trên đời này không có gì quan trọng bằng em cả. Những thứ kia chỉ là vật ngoài thân, tôi có thể tự tay gây dựng lại từ đầu. Nhưng nếu mất em, tôi sẽ không còn là Giang Liễm nữa. Em có hiểu không?"
Minh An im lặng, những giọt nước mắt lại âm thầm lăn dài trên má. Cậu hiểu chứ, cậu hiểu rõ hơn ai hết tình cảm của hắn. Nhưng chính vì hiểu, cậu càng không thể để hắn phải chịu khổ. Sự trưởng thành đột ngột trong đêm trắng này khiến Minh An nhận ra rằng, đôi khi yêu một người không phải là giữ người đó bên cạnh bằng mọi giá, mà là bảo vệ người đó khỏi những giông bão do chính mình mang lại.
Suốt cả đêm hôm đó, họ không ngủ. Họ ngồi bên nhau, tựa vai nhau nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng. Giang Liễm kể cho cậu nghe về những ước mơ của hắn, về việc hắn muốn cùng cậu đi du lịch khắp thế giới, đến những nơi không ai biết họ là ai. Minh An chỉ lặng lẽ lắng nghe, ghi tạc từng lời nói, từng nhịp thở của hắn vào sâu trong tâm khảm. Cậu biết, đây có lẽ là những giây phút bình yên cuối cùng họ được thực sự ở bên nhau mà không có sự hiện diện của những toan tính và định kiến.
Sáng hôm sau, khi ông Giang Trình chuẩn bị rời nhà đi làm, Minh An đã đứng đợi ông ở ngay sảnh chính. Gương mặt cậu nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại toát lên một sự kiên định lạ thường. Giang Liễm đứng từ xa, định tiến lại gần nhưng bị ánh mắt của Minh An ngăn lại.
"Thưa chú Giang, cháu đã suy nghĩ kỹ về lời đề nghị của chú tối qua."
Ông Giang Trình dừng bước, ông nhìn chàng trai trẻ trước mặt với một sự ngạc nhiên thầm kín. Ông đã chuẩn bị tâm lý cho một cuộc phản kháng dữ dội từ phía con trai mình, nhưng thái độ bình thản của Minh An nằm ngoài dự liệu của ông.
"Vậy ý của cháu thế nào?"
Minh An hít một hơi thật sâu, giọng nói rõ ràng và dứt khoát.
"Cháu đồng ý đi du học. Cháu sẽ đi ngay khi chú sắp xếp xong thủ tục. Nhưng cháu có một điều kiện. Chú phải hứa sẽ đối xử tốt với mẹ cháu, và không được gây khó dễ cho anh Giang Liễm về những chuyện đã qua. Anh ấy là người thừa kế duy nhất của chú, xin chú đừng vì cháu mà làm ảnh hưởng đến tương lai của anh ấy."
Một tiếng động lớn vang lên từ phía cầu thang. Giang Liễm lao xuống, hắn nắm lấy cổ áo Minh An, gương mặt biến dạng vì giận dữ và bàng hoàng.
"Em nói cái gì vậy hả? Minh An! Em điên rồi sao? Tôi đã bảo là tôi sẽ lo liệu mà, tại sao em lại tự quyết định như vậy?"
Minh An nhìn thẳng vào mắt hắn, một cái nhìn chứa đựng tất cả sự dịu dàng và cả sự tàn nhẫn cần thiết để kết thúc mọi chuyện.
"Giang Liễm, tôi mệt rồi. Tôi không muốn sống trong sự sợ hãi và trốn tránh nữa. Đi du học là cơ hội tốt cho tôi, và cũng là cách tốt nhất cho tất cả chúng ta. Anh hãy ở lại, sống cho thật tốt, làm một người thừa kế xứng đáng. Đừng để tôi phải cảm thấy tội lỗi mỗi khi nghĩ về anh."
"Tôi không cho phép! Em nghe rõ chưa? Tôi không cho phép em đi!"
Giang Liễm hét lên, hắn quay sang nhìn cha mình bằng ánh mắt thù hận.
"Ba hài lòng rồi chứ? Ba đã ép được em ấy phải rời đi rồi chứ? Tôi nói cho ba biết, nếu em ấy đi, tôi cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho ba."
Ông Giang Trình không nói gì, ông chỉ nhìn Minh An một cái rồi quay lưng bước ra xe. Sự im lặng của ông chính là sự đồng ý ngầm cho thỏa thuận này. Trong sảnh lớn chỉ còn lại hai chàng trai, một người đang sụp đổ hoàn toàn, một người đang cố gắng đứng vững trên những mảnh vỡ của trái tim mình.
Những ngày sau đó, không khí trong biệt thự trở nên u ám hơn bao giờ hết. Minh An bắt đầu thu dọn hành lý. Cậu không mang theo nhiều thứ, chỉ có vài bộ quần áo, tập giấy vẽ và bộ cọ mà Giang Liễm đã tặng. Cậu tránh mặt Giang Liễm nhiều nhất có thể, vì cậu sợ rằng nếu nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe và dáng vẻ tiều tụy của hắn, cậu sẽ không đủ can đảm để bước đi.
Tuy nhiên, có một sự kiện mà họ không thể tránh khỏi trước khi Minh An rời đi, đó chính là buổi tiệc kỷ niệm ba mươi năm thành lập tập đoàn họ Giang. Đây là một buổi tiệc quy mô lớn, quy tụ tất cả các đối tác, quan chức và giới truyền thông. Ông Giang Trình yêu cầu cả gia đình phải có mặt đầy đủ để khẳng định sự đoàn kết và đập tan những lời đồn thổi không hay về mối quan hệ giữa hai người con trai.
Đêm trước buổi tiệc, Giang Liễm lẻn vào phòng Minh An qua ban công. Hắn không nói lời nào, chỉ ôm chặt lấy cậu từ phía sau. Minh An cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi của hắn thấm qua lớp áo sơ mi.
"Đừng đi mà em... làm ơn... tôi xin em..."
Minh An xoay người lại, áp đôi bàn tay lên mặt hắn.
"Giang Liễm, nghe tôi nói này. Khoảng cách địa lý không thể chia cắt được trái tim. Nếu chúng ta thực sự thuộc về nhau, thời gian sẽ là minh chứng tốt nhất. Tôi đi để chúng ta có một tương lai tốt đẹp hơn, để một ngày nào đó tôi có thể tự tin đứng cạnh anh mà không cần phải dựa vào danh nghĩa em trai kế. Anh hãy chờ tôi, được không?"
Giang Liễm nhìn cậu, trong đôi mắt hắn là một sự đau đớn đến tận cùng nhưng cũng bắt đầu nhen nhóm một sự quyết tâm mới.
"Tôi sẽ chờ. Dù là năm năm, mười năm hay cả đời, tôi cũng sẽ chờ em. Nhưng em phải hứa với tôi, ở nơi đó phải sống thật tốt, không được để ai bắt nạt, và không được quên tôi."
"Tôi hứa."
Họ trao nhau một nụ hôn sâu, nụ hôn mang vị mặn của nước mắt và vị đắng của sự ly biệt. Đêm đó, dưới ánh trăng mờ, họ đã trao cho nhau những lời thề nguyện chân thành nhất của tuổi trẻ.
Buổi tiệc kỷ niệm diễn ra tại khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố S. Minh An mặc một bộ vest màu xám nhạt, trông thanh lịch và có chút trầm mặc. Giang Liễm đứng bên cạnh cậu trong bộ vest đen quyền lực, gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc. Khi họ cùng ông Giang Trình và bà Lâm Nhã bước vào sảnh tiệc, hàng nghìn ánh đèn flash của phóng viên lóe lên liên tục.
Giữa buổi tiệc, khi ông Giang Trình đang phát biểu trên sân khấu, Trình Hạo bất ngờ xuất hiện. Hắn đã dùng danh nghĩa gia đình để lọt vào buổi tiệc này. Trình Hạo tiến lại gần khu vực của Giang Liễm và Minh An, trên mặt là một nụ cười quái dị.
"Nhìn xem, màn kịch gia đình hạnh phúc diễn hay thật đấy. Giang Liễm, mày tưởng mày đuổi được tao ra khỏi trường là mày thắng sao? Tao đã chuẩn bị một món quà bất ngờ cho buổi tiệc này của nhà mày."
Ngay lập tức, trên màn hình lớn phía sau sân khấu, thay vì những hình ảnh lịch sử của tập đoàn, lại là những tấm ảnh chụp lén của Giang Liễm và Minh An tại Thanh Sơn, tại sân trường và cả cảnh họ ôm nhau trên tàu điện ngầm. Cả hội trường xôn xao, những tiếng xì xào bàn tán nổi lên như sóng triều.
Ông Giang Trình tái mặt, ông nhìn xuống phía hai đứa con mình với sự thất vọng tột độ. Bà Lâm Nhã suýt chút nữa thì ngất đi nếu không có Minh An kịp thời đỡ lấy. Trình Hạo cười đắc thắng, hắn hét lớn.
"Mọi người nhìn đi! Đây chính là cái gọi là anh em một nhà của tập đoàn họ Giang đấy! Thật là đồi bại!"
Trong giây phút căng thẳng ấy, Giang Liễm không hề lùi bước. Hắn buông tay Minh An ra, bước lên sân khấu, giật lấy micro từ tay cha mình. Cả hội trường im bặt. Giang Liễm nhìn thẳng vào ống kính máy quay, giọng nói vang dội, đầy uy lực.
"Đúng vậy, những tấm ảnh đó là thật. Tôi yêu Minh An. Nhưng không phải là tình yêu đồi bại như kẻ kia nói. Đó là tình yêu chân thành nhất của cuộc đời tôi. Minh An không có lỗi, người có lỗi là tôi khi đã không đủ mạnh mẽ để bảo vệ em ấy sớm hơn. Nếu mọi người muốn phán xét, hãy phán xét một mình tôi. Tập đoàn họ Giang không liên quan đến chuyện tình cảm cá nhân của tôi. Và tôi, Giang Liễm, hôm nay tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế tập đoàn để được sống thật với trái tim mình!"
Cả hội trường chấn động. Minh An đứng dưới sân khấu, đôi mắt nhòa đi vì xúc động và bàng hoàng. Cậu không ngờ Giang Liễm lại dám công khai tất cả trước mặt bao nhiêu người như vậy. Hành động của hắn không chỉ là sự bảo vệ, mà còn là một sự tuyên chiến với tất cả những định kiến của thế giới này.
Quyết định trong đêm trắng của Minh An đã bị phá vỡ bởi sự điên cuồng và chân thành của Giang Liễm. Buổi tiệc kỷ niệm biến thành một hiện trường của những cảm xúc bùng nổ. Ông Giang Trình đứng chết lặng trên sân khấu, nhìn đứa con trai duy nhất của mình đang từ bỏ mọi thứ vì tình yêu.
Bão tố thực sự đã bắt đầu. Sau đêm nay, cuộc đời của họ sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Không còn sự bao bọc của tiền bạc và danh vọng, chỉ còn lại hai trái tim nương tựa vào nhau giữa muôn vàn sóng gió. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Giang Liễm, Minh An biết rằng mình không còn cô đơn. Dù ngày mai có ra sao, họ cũng sẽ cùng nhau đối mặt.
Quyết định ra đi hay ở lại giờ đây đã không còn quan trọng bằng việc họ đã dám đứng lên vì nhau. Thành phố S đêm nay chứng kiến một sự sụp đổ của những giá trị cũ kỹ, để nhường chỗ cho một mầm mống tình yêu mạnh mẽ vươn lên từ tro tàn của những bí mật và dối lừa.