MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCHUNG MỘT MÁI NHÀChương 15: Sau cơn địa chấn

CHUNG MỘT MÁI NHÀ

Chương 15: Sau cơn địa chấn

2,073 từ

Ánh đèn flash vẫn còn dư âm như những vệt sáng lấp loáng trước mắt Minh An ngay cả khi cậu đã bị Giang Liễm kéo mạnh ra khỏi sảnh tiệc của khách sạn. Không gian xa hoa lộng lẫy phía sau lưng họ giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát của danh dự và những quy tắc gia tộc bị xé toạc. Gió đêm của thành phố S thốc thẳng vào mặt, mang theo hơi lạnh buốt giá của mùa đông đang cận kề, nhưng nó chẳng thấm thía gì so với sự chấn động đang diễn ra trong lồng ngực Minh An. Cậu cảm nhận được bàn tay của Giang Liễm đang siết chặt lấy tay mình, nóng hổi và run rẩy. Đó là sự run rẩy của một kẻ vừa đánh cược cả sinh mạng và tương lai vào một ván bài duy nhất, và kẻ đó đã chọn chiến thắng bằng cách từ bỏ tất cả.

Họ chạy dọc theo con phố dài rực rỡ ánh đèn màu, bóng của hai người đổ dài trên mặt đường lát đá, đan xen vào nhau như một định mệnh không thể tách rời. Phía sau họ, tiếng ồn ào của đám đông và tiếng còi xe cảnh sát xé tan màn đêm tĩnh mịch. Giang Liễm đưa Minh An đến một công viên nhỏ ven sông, nơi vắng lặng không một bóng người. Hắn dừng lại, hơi thở dồn dập, mái tóc vốn dĩ được chải chuốt kỹ lưỡng giờ đây rối bời trong gió. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, gương mặt Giang Liễm hiện lên một vẻ quyết tuyệt đến lạ lùng.

"Minh An, em có sợ không?"

Giọng nói của Giang Liễm khản đặc, hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang ngấn nước của Minh An. Cậu lắc đầu, những giọt nước mắt không kìm được nữa mà lã chã rơi xuống đôi gò má tái nhợt.

"Tôi không sợ. Nhưng anh... anh vừa từ bỏ tất cả rồi. Giang Liễm, anh có biết mình vừa làm gì không? Quyền thừa kế, tập đoàn, tất cả những gì chú Giang đã dành cho anh... anh điên thật rồi."

Giang Liễm bật cười, nụ cười mang theo sự tự do mà suốt mười mấy năm qua hắn chưa từng cảm nhận được. Hắn đưa tay lau nước mắt cho cậu, động tác dịu dàng đến mức khiến trái tim Minh An thắt lại.

"Tôi không điên. Tôi chưa bao giờ tỉnh táo hơn lúc này. Những thứ đó giống như một cái lồng vàng giam cầm tôi bấy lâu nay. Nếu để có được chúng mà phải nhìn em ra đi, nhìn em bị tổn thương, thì tôi thà làm một kẻ trắng tay còn hơn. Minh An, từ nay về sau, tôi không còn là đại thiếu gia nhà họ Giang nữa. Tôi chỉ là Giang Liễm, người yêu em. Em có chê tôi nghèo không?"

Minh An nghẹn ngào, cậu nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy tấm lưng vững chãi ấy như muốn tan chảy vào trong. Cậu biết, từ giây phút này, cuộc đời của họ đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng đi đầy rẫy chông gai nhưng ít nhất họ được nắm tay nhau một cách công khai, không còn phải trốn tránh sau những danh phận giả dối.

"Tôi không chê. Chỉ cần là anh, dù là đi đến đâu tôi cũng sẽ đi cùng."

Họ đứng bên bờ sông rất lâu, cho đến khi hơi lạnh thấm sâu vào xương tủy mới nhận ra rằng mình không thể quay về ngôi biệt thự kia nữa. Điện thoại của Giang Liễm liên tục rung lên những cuộc gọi từ ông Giang Trình và bà Lâm Nhã, nhưng hắn đã thẳng tay tắt nguồn và ném chiếc điện thoại xuống dòng sông đen thẳm.

"Cắt đứt hoàn toàn nhé."

Giang Liễm nói, ánh mắt kiên định nhìn dòng nước đang cuộn chảy. Hắn lấy trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng cá nhân mà hắn đã bí mật tích lũy từ những khoản tiền thưởng và đầu tư riêng từ trước.

"Chúng ta vẫn còn một chút vốn liếng. Đủ để thuê một căn hộ nhỏ và bắt đầu cuộc sống mới."

Đêm đó, họ thuê một phòng khách sạn bình dân ở khu phố cũ, nơi không ai nhận ra họ là những nhân vật chính trong vụ bê bối chấn động vừa xảy ra. Trong căn phòng chật hẹp với mùi gỗ cũ kỹ, Minh An ngồi trên giường nhìn Giang Liễm đang loay hoay kiểm tra số tiền còn lại. Cậu cảm thấy mọi chuyện diễn ra như một giấc mơ, một giấc mơ vừa tàn khốc vừa ngọt ngào.

"Giang Liễm, còn mẹ tôi thì sao? Chú Giang chắc chắn sẽ trút giận lên bà ấy."

Minh An lo lắng hỏi. Giang Liễm dừng tay, hắn ngồi xuống cạnh cậu, nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy.

"Em yên tâm. Ba tôi tuy nghiêm khắc và trọng danh dự, nhưng ông ấy rất yêu dì Lâm. Sự tức giận của ông ấy lúc này nhắm vào tôi là chính. Hơn nữa, ông ấy cần một người ở bên cạnh lúc này để giữ cho gia đình không hoàn toàn sụp đổ. Tôi đã để lại một lá thư trong phòng làm việc của ông ấy trước buổi tiệc, nói rằng mọi chuyện là do tôi ép buộc em. Ông ấy sẽ không làm khó dì Lâm đâu."

Sáng hôm sau, tin tức về buổi tiệc kỷ niệm nhà họ Giang tràn ngập các mặt báo và trang mạng xã hội của thành phố S. Những tiêu đề giật gân như "Đại thiếu gia nhà họ Giang từ bỏ quyền thừa kế vì tình yêu đồng giới" hay "Vụ bê bối rúng động giới thượng lưu" xuất hiện ở khắp nơi. Hình ảnh Giang Liễm đứng trên sân khấu tuyên bố tình yêu với Minh An trở thành tâm điểm của mọi cuộc bàn tán.

Tại trường Trung học số 1, bầu không khí cũng trở nên hỗn loạn không kém. Trình Hạo dù đã đạt được mục đích làm nhục nhà họ Giang, nhưng chính hắn cũng bị gia đình trừng phạt vì đã gây ra một vụ bê bối quá lớn ảnh hưởng đến quan hệ làm ăn. Tuy nhiên, Giang Liễm và Minh An không còn quan tâm đến những điều đó nữa. Họ đã quyết định nghỉ học một thời gian để ổn định cuộc sống mới.

Họ tìm được một căn hộ nhỏ nằm trong một tòa chung cư cũ ở phía Đông thành phố, nơi có ban công nhìn ra một quảng trường nhỏ đầy hoa nắng. Căn hộ chỉ có một phòng ngủ, một phòng khách nhỏ kiêm phòng làm việc, nhưng đối với họ, đây chính là thiên đường đầu tiên của sự tự do. Giang Liễm bắt đầu tìm việc làm tại một công ty phần mềm của một người bạn cũ, nơi người ta chỉ quan tâm đến năng lực thay vì gia thế. Còn Minh An, cậu tiếp tục vẽ tranh và gửi bán cho các phòng triển lãm nhỏ.

Những ngày đầu tiên của cuộc sống tự lập không hề dễ dàng. Giang Liễm vốn dĩ là người "ngậm thìa vàng" từ nhỏ, giờ đây phải học cách tự nấu ăn, tự giặt quần áo và tính toán chi tiêu hằng ngày. Có lần hắn làm cháy cả nồi cháo khiến khói nghi ngút khắp phòng, Minh An vừa cười vừa giúp hắn dọn dẹp. Những khoảnh khắc giản dị ấy lại mang đến cho họ một niềm hạnh phúc thuần khiết mà trước đây trong ngôi biệt thự lộng lẫy kia họ chưa từng có được.

"Này, anh có hối hận không?"

Minh An hỏi khi họ cùng nhau ngồi trên ban công vào một buổi chiều tà, nhâm nhi hai ly trà nóng. Giang Liễm ôm lấy cậu từ phía sau, đặt cằm lên vai cậu.

"Hối hận duy nhất của tôi là đã không làm điều này sớm hơn. Nhìn em cười thế này, tôi thấy mình là người giàu có nhất thế giới rồi."

Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được bao lâu. Một buổi chiều, khi Minh An đang đi mua màu vẽ ở một cửa hàng gần nhà, cậu bất ngờ gặp bà Lâm Nhã. Bà trông gầy đi nhiều, đôi mắt hằn sâu sự mệt mỏi nhưng khi thấy Minh An, bà lập tức chạy lại ôm chặt lấy cậu.

"Minh An của mẹ... con sống thế nào? Mẹ tìm con khắp nơi..."

Bà khóc nấc lên. Minh An cũng không kìm được nước mắt. Cậu dẫn mẹ về căn hộ nhỏ của mình. Khi bà Lâm Nhã nhìn thấy không gian chật hẹp và cũ kỹ này, bà lại càng xót xa hơn.

"Tại sao hai đứa lại chọn con đường khổ cực này? Chú Giang... ông ấy đã bình tĩnh lại một chút, nhưng ông ấy vẫn rất giận. Ông ấy nói nếu Giang Liễm quay về xin lỗi và cắt đứt với con, ông ấy sẽ bỏ qua tất cả."

Giang Liễm vừa lúc đi làm về, thấy dì Lâm ở đó, hắn đứng khựng lại ở cửa. Hắn nghe thấy những lời dì nói, ánh mắt hắn thoáng một chút trầm tư rồi lại trở nên kiên định.

"Dì Lâm, con sẽ không quay về đâu. Con không thể phản bội trái tim mình và phản bội Minh An thêm một lần nào nữa. Xin dì hãy nói với ba, con vẫn là con trai của ông ấy, nhưng con chỉ có thể sống cuộc đời của chính con."

Bà Lâm Nhã nhìn hai đứa trẻ trước mặt, bà nhận ra rằng sự gắn kết giữa chúng đã vượt qua mức mà bà có thể tưởng tượng. Bà thở dài, lấy trong túi ra một chiếc phong bì dày.

"Đây là tiền tiết kiệm riêng của mẹ. Hai đứa cầm lấy mà lo liệu. Đừng để mình phải đói khổ quá. Mẹ sẽ cố gắng thuyết phục chú Giang thêm, nhưng con biết tính ông ấy rồi đấy, cần phải có thời gian."

Sau khi bà Lâm Nhã ra về, căn hộ nhỏ lại rơi vào sự tĩnh lặng. Minh An nhìn xấp tiền trên bàn, cảm thấy lòng nặng trĩu. Cậu biết rằng sự phản kháng của họ đã để lại những vết thương cho những người xung quanh.

"Chúng ta sẽ ổn thôi, đúng không anh?"

Minh An tựa đầu vào ngực Giang Liễm. Hắn hôn nhẹ lên tóc cậu, giọng nói trầm ấm đầy hứa hẹn.

"Chắc chắn. Chúng ta có nhau, đó là điều quan trọng nhất. Thế gian ngoài kia có thể quay lưng, nhưng chỉ cần em không buông tay, tôi sẽ gánh vác cả bầu trời này cho em."

Mùa đông thực sự đã đến với những đợt gió rít qua khe cửa sổ. Nhưng bên trong căn hộ nhỏ phía Đông thành phố, ngọn lửa tình yêu vẫn cháy rực rỡ và ấm áp. Họ đang cùng nhau viết nên một chương mới của cuộc đời, nơi không có danh gia vọng tộc, không có quyền thừa kế, chỉ có hai tâm hồn nương tựa vào nhau để vượt qua cơn bão lòng. Những con sóng ngầm vẫn còn đó, gia tộc họ Giang vẫn là một cái bóng lớn bao trùm, nhưng sau cơn địa chấn, họ đã tìm thấy được bản ngã và hạnh phúc thực sự của mình.

Minh An nhìn vào bức tranh lá đỏ Thanh Sơn mà cậu vừa hoàn thành, bức tranh ấy giờ đây không còn là một kỷ niệm buồn, mà là biểu tượng cho sự bắt đầu của một tình yêu kiên cường. Cậu biết rằng chặng đường phía trước sẽ còn nhiều gian nan, có thể sẽ có những lúc túng thiếu, có những lúc bị người đời dị nghị, nhưng nhìn vào đôi mắt chứa chan tình cảm của Giang Liễm, cậu biết mình đã chọn đúng.

Tình yêu của họ, sau khi đi qua những lọc lừa, bí mật và cả sự hy sinh vĩ đại, giờ đây đã đủ trưởng thành để đối mặt với thực tế khốc liệt. Họ không còn là những cậu thiếu niên nông nổi, mà là hai người đàn ông dám chịu trách nhiệm với sự lựa chọn của mình. Thành phố S đêm nay tuy lạnh, nhưng trong tim họ, mùa xuân dường như đã bắt đầu nảy mầm.