MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChúng Ta Không Có Tên Trong ĐêmChương 10: KHI THÀNH PHỐ BẮT ĐẦU VƯƠN VAI TỈNH GIẤC

Chúng Ta Không Có Tên Trong Đêm

Chương 10: KHI THÀNH PHỐ BẮT ĐẦU VƯƠN VAI TỈNH GIẤC

995 từ · ~5 phút đọc

Có một khoảnh khắc kỳ lạ vào cuối mỗi đêm dạo chơi, khi bóng tối không còn đặc quánh mà bắt đầu loãng ra, chuyển sang một màu xanh thẫm pha lẫn tím than. Đó là lúc những kẻ canh đêm như An nhận ra phiên gác của mình sắp kết thúc. Không gian không còn là một cõi riêng tư tĩnh lặng nữa; nó bắt đầu bị xâm lấn bởi những âm thanh tiên phong của một ngày mới đang hình thành.

An đứng lại trên cây cầu sắt cũ bắc ngang qua một nhánh sông nhỏ. Gió rạng sáng mang theo mùi của bùn đất, của nước sông đang lên và cả mùi dầu hỏa từ những chiếc ghe thuyền vừa nổ máy sớm. Phía chân trời, một đường kẻ màu xám bạc mỏng manh bắt đầu tách đôi bầu trời và mặt đất.

Dưới chân cầu, bà cụ bán xôi mà An vẫn thường ghi chép vào sổ tay đã bắt đầu nhóm bếp.

4:30 sáng – Hẻm số 5. Tiếng quạt nan phành phạch đẩy khói từ bếp than tổ ong bay lên. Mùi nếp cái hoa vàng bắt đầu lấn át mùi sương lạnh. Thành phố đang cởi bỏ lớp áo đen để mặc vào bộ đồ bảo hộ lao động.

An rút máy ghi âm, hướng về phía đại lộ. Từ đằng xa, tiếng chổi tre quét rác của những công nhân vệ sinh đô thị vang lên đều đặn. Xoẹt... xoẹt... xoẹt... Nhịp điệu ấy bền bỉ như một chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ, quét đi những tàn dư của đêm qua, quét đi những nỗi buồn vô danh và cả những vệt khói thuốc muộn mà An đã thu hoạch được.

"Anh vẫn còn ở đây sao?"

An quay lại. Mây đang đứng tựa vào thành cầu sắt, mái tóc cô dính những hạt sương li ti như những viên kim cương vụn. Cô không nhìn anh, mà nhìn về phía mặt trời chưa mọc. Đôi mắt cô trong khoảnh khắc này mang một vẻ mệt mỏi đầy dịu dàng.

"Tôi đang chờ xem thành phố vươn vai," An trả lời.

Họ đứng cạnh nhau trong im lặng, chứng kiến sự chuyển mình của đô thị. Những bóng đèn đường vốn là "người bạn đồng hành" suốt đêm dài bắt đầu vụt tắt theo dây chuyền. Từng khu phố một chìm vào bóng tối trung gian trước khi ánh sáng tự nhiên đủ mạnh để bao phủ tất cả. Tiếng xích xe đạp của người giao báo vang lên giòn giã hơn, rồi tiếng động cơ của những chiếc xe tải chở rau củ vào chợ đầu mối bắt đầu gầm rú.

Thành phố không tỉnh giấc một cách đột ngột. Nó bắt đầu bằng những cái vươn vai rệu rã: một cánh cửa cuốn kim loại kéo lên ầm ĩ, tiếng con chó nhà ai đó sủa vang đón chủ đi tập thể dục, và tiếng còi tàu hỏa từ ga xa vọng lại như một tiếng thở dài cuối cùng của bóng đêm.

"Anh nhìn kìa," Mây chỉ tay về phía những ô cửa sổ của tòa chung cư đối diện.

Từng ô cửa một bắt đầu sáng đèn. Ánh sáng vàng từ bên trong các căn hộ trông thật ấm áp và thực tế, trái ngược hoàn toàn với ánh sáng neon ma mị của đêm. Người ta bắt đầu đánh răng, pha cà phê, chuẩn bị cho một cuộc chiến mới mang tên "cuộc sống ban ngày".

"Khi những ánh đèn này sáng lên, chúng ta lại trở thành người lạ," Mây nói, giọng cô nhỏ dần, lẫn vào tiếng ồn ào đang tăng lên của phố xá.

An nhìn xuống cuộn phim trong túi áo. "Tôi sẽ không quên vầng trăng dưới gầm cầu vượt."

Mây mỉm cười, một nụ cười hàm tiếu nhưng lần này có chút gì đó như sự chia tay. "Đừng quên cả vị của hộp sữa đậu nành chia đôi. Đó là thứ duy nhất giúp tôi tin rằng đêm qua không phải là một giấc mơ."

Một chiếc xe buýt chuyến đầu tiên trong ngày trờ tới trạm dừng dưới chân cầu. Khói xe mù mịt làm nhòe đi dáng hình của họ. Khi khói tan, Mây đã bước đi. Cô không đi vào màn sương nữa, vì sương đang tan. Cô đi vào giữa dòng người bắt đầu đổ ra đường, lọt thỏm giữa những chiếc áo chống nắng và mũ bảo hiểm.

An đứng lại trên cầu thêm một chút. Ánh mặt trời đầu tiên chạm vào đỉnh của những tòa cao ốc, biến chúng từ những khối đen sừng sững thành những cột kính lấp lánh xám xịt. Anh lật trang cuối cùng của phần đầu cuốn sổ tay, ghi chép bằng những nét chữ mạnh mẽ hơn:

5:15 sáng – Mặt trời đã lên. Thành phố mặc lại lớp giáp sắt cứng nhắc. Những kẻ canh đêm rút lui vào những căn phòng nhỏ để ngủ một giấc bù cho sự tỉnh táo. Đêm đã kết thúc, nhưng những khoảnh khắc thu hoạch được sẽ bắt đầu nảy mầm trong bóng tối của tâm hồn.

An bước xuống cầu, đi ngược chiều với dòng người đang hối hả đến công ty. Anh về tới phòng mình khi ánh nắng đã xiên qua khe cửa, rọi thẳng vào chiếc đồng hồ cơ đang chạy nhịp nhàng trên bàn. Anh cởi chiếc áo khoác kaki màu rêu, treo nó lên móc, rồi nằm xuống giường.

Trong cơn mơ màng trước khi chìm vào giấc ngủ, An vẫn nghe thấy tiếng thành phố gầm vang bên ngoài. Nhưng anh không còn thấy lạc lõng nữa. Anh biết rằng, khi mặt trời lặn xuống, thành phố sẽ lại cởi bỏ lớp áo giáp, và anh sẽ lại gặp "người đồng cảnh ngộ" của mình ở một góc phố vắng tên nào đó.

Phần một của cuộc hành trình khép lại bằng giấc ngủ ngon đầu tiên của An sau nhiều tháng dài mất ngủ.