MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChúng Ta Không Có Tên Trong ĐêmChương 9: HỘP SỮA ĐẬU NÀNH ĐẦU TIÊN CHIA ĐÔI

Chúng Ta Không Có Tên Trong Đêm

Chương 9: HỘP SỮA ĐẬU NÀNH ĐẦU TIÊN CHIA ĐÔI

1,004 từ · ~6 phút đọc

Đêm nay, gió mùa tràn về đột ngột. Thành phố không còn cái vẻ lờ đờ, ẩm ướt của những ngày sương muối mà thay vào đó là những cơn gió khô khốc, rít lên qua những kẽ hở của các tòa nhà cao tầng. Âm thanh ấy giống như tiếng sáo thổi lạc nhịp, luồn lách vào từng con ngõ nhỏ, cuốn theo đám lá khô xoáy thành những vòng tròn nhỏ trên mặt đường nhựa.

An kéo cao cổ áo khoác kaki, cảm nhận cái lạnh thấm qua lớp vải jeans sờn. Anh dừng chân trước một cửa hàng tiện lợi nằm trơ trọi nơi góc phố – nơi duy nhất còn duy trì một quầng sáng trắng xanh rực rỡ giữa biển đêm mênh mông. Ánh sáng ấy hắt lên mặt đường, soi rõ những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong luồng khí lạnh.

Bên trong, máy sưởi chạy rì rầm. An tiến về phía quầy đồ nóng. Chỉ còn đúng một hộp sữa đậu nành cuối cùng nằm trong lồng kính tỏa hơi nước mờ mịt.

"Kính coong."

Tiếng chuông cửa vang lên. An không cần quay đầu lại cũng biết mùi hương nhẹ nhàng của len và sương đêm vừa ập vào theo sau luồng gió lạnh. Mây bước đến cạnh anh, đôi má hơi ửng hồng vì gió mùa, đôi mắt lấp lánh nhìn vào lồng kính trống rỗng.

"Tôi chậm một bước rồi sao?" Cô khẽ cười, giọng nói hơi run vì lạnh.

An cầm hộp sữa nóng hổi ra, cảm giác hơi ấm từ lòng bàn tay nhanh chóng lan tỏa, xua đi sự tê dại của những ngón tay. Anh nhìn hộp sữa, rồi nhìn cô. Không một lời đề nghị trang trọng, anh chỉ đơn giản đẩy nhẹ hộp sữa về phía cô khi cả hai cùng ngồi xuống dãy bàn gỗ sát cửa kính cao từ trần đến sàn.

Hộp sữa đậu nành ấy trở thành tâm điểm của thế giới nhỏ bé giữa họ. An khẽ khàng cắm chiếc ống hút vào, rồi đẩy về phía Mây.

"Cô uống trước đi. Đêm nay lạnh hơn mọi khi."

Mây không từ chối. Cô cầm lấy hộp sữa bằng cả hai tay, như thể đang ôm lấy một hòn than ấm. Vị ngọt thanh của đậu nành, quyện với mùi thơm bùi của hạt ngũ cốc nướng, bốc lên theo làn khói mỏng. Cô nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt khép lại tận hưởng sự ấm áp đang chảy xuôi xuống lồng ngực. Sau đó, cô xoay hộp sữa, đẩy ngược lại phía anh.

Cứ thế, giữa không gian nồng nặc mùi nước lau sàn và tiếng tủ lạnh rung bần bật, họ chia nhau hộp sữa duy nhất.

"Anh biết không," Mây nói, nhìn ra ngoài cửa kính nơi những bảng hiệu đèn LED đỏ rực của một tiệm thuốc đối diện đang hắt lên những bức tường rêu phong, biến chúng thành một bức tranh trừu tượng kỳ ảo. "Ban ngày, tôi chưa bao giờ chia sẻ đồ ăn với một người lạ. Nhưng ban đêm, mọi thứ đều trở nên dễ dàng hơn. Có lẽ vì bóng tối làm mờ đi những ranh giới."

An nhấp một ngụm sữa đã vơi một nửa. Vị ngọt dịu giúp anh tỉnh táo hơn. "Bóng tối không chỉ làm mờ ranh giới, nó còn gạt bỏ sự đề phòng. Ban ngày chúng ta mặc lớp giáp để chiến đấu, ban đêm chúng ta chỉ là những kẻ đang tìm đường về với chính mình."

Anh lôi cuốn sổ tay ra. Dưới ánh đèn LED hắt vào từ ngoài phố, mặt giấy trắng hiện lên những mảng màu đỏ, xanh đan xen. Anh viết:

3:10 sáng – Hộp sữa đậu nành cuối cùng. Vị ấm của lòng bàn tay truyền qua lớp vỏ giấy. Một hộp sữa, hai người lạ, và một thành phố đang run rẩy trong gió mùa.

Mây nhìn theo nét bút của anh, rồi chợt chỉ tay ra phía cột đèn đường số 12 đối diện. "Nhìn kìa, nó lại nhấp nháy rồi."

An ngẩng đầu. Chiếc đèn đường số 12 dường như đang vật lộn với tuổi thọ của mình. Nó nháy ba lần liên tiếp, mỗi lần cách nhau đúng hai giây, rồi vụt tắt, để lại một khoảng tối hẫng hụt trên vỉa hè. Nhưng chỉ vài giây sau, nó lại bừng sáng trở lại, yếu ớt nhưng kiên trì.

"Nó giống như hơi thở của thành phố vậy," Mây thì thầm. "Có những lúc tưởng chừng như lịm đi, nhưng rồi lại cố gắng gượng dậy."

Họ ngồi đó cho đến khi hộp sữa chỉ còn lại tiếng rít rỗng tuếch qua ống hút. Hơi ấm từ hộp sữa giờ đã nằm gọn trong cơ thể họ, tạo nên một sự can đảm nhỏ bé để bước tiếp vào màn đêm lạnh giá.

An đứng dậy, dọn dẹp hộp sữa không vào thùng rác. Anh nhìn thấy cuộn phim cô tặng đêm qua vẫn nằm im lùm trong túi áo khoác. Anh chợt muốn hỏi cô điều gì đó về nó, về những gì cô đã "thu hoạch" được, nhưng rồi lại thôi. Quy tắc "không hỏi" vẫn là thứ bảo vệ sự bình yên này tốt nhất.

"Ngày mai thành phố sẽ rất sạch," An nói, mắt nhìn những chiếc lá khô bị gió cuốn đi thật xa. "Gió mùa đã quét dọn thay cho những chiếc chổi tre đêm nay."

Mây đứng dậy, quàng lại chiếc khăn len dày. "Vậy thì đêm mai, chúng ta sẽ thu hoạch một thành phố hoàn toàn mới nhé?"

Họ bước ra khỏi cửa hàng. Luồng gió lạnh lập tức tấn công, nhưng cảm giác ấm nóng của sữa đậu nành vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi. Mỗi người rẽ về một hướng, bóng dáng họ kéo dài dưới ánh đèn đường rồi tan biến vào những góc khuất của đại lộ.

An bước đi, tay chạm vào cuộn phim, lòng thầm nghĩ về chương cuối cùng của đêm – lúc thành phố bắt đầu vươn vai tỉnh giấc.