MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChúng Ta Không Có Tên Trong ĐêmChương 2: KẺ THU HOẠCH NHỮNG TÀN DƯ

Chúng Ta Không Có Tên Trong Đêm

Chương 2: KẺ THU HOẠCH NHỮNG TÀN DƯ

1,526 từ · ~8 phút đọc

An bước tiếp, đôi giày vải dẫm lên những vệt sáng loang lổ trên mặt đường. Bóng dáng người lạ ở trạm xe buýt lùi dần lại phía sau, nhưng mùi sữa đậu nành nóng hổi vẫn cứ vương vấn trong cánh mũi, như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng lạnh lẽo của đêm khuya.

Dạo đêm, với nhiều người, là hành vi của những kẻ cô độc hoặc những linh hồn đang mang vết thương lòng. Nhưng với An, đó là một công việc nghiêm túc. Anh gọi mình là kẻ thu hoạch những tàn dư. Đó là những thứ mà ánh nắng ban ngày đã thiêu rụi hoặc sự hối hả của dòng người đã vô tình dẫm nát. Chỉ khi bóng tối buông xuống, những tàn dư ấy mới hiện hình, lấp lánh và chân thật đến lạ kỳ.

Anh dừng chân trước một hiệu ảnh cũ nằm sâu trong hẻm nhỏ. Hiệu ảnh này vốn đã đóng cửa từ mười năm trước, biển hiệu bằng gỗ chỉ còn trơ lại vài nét chữ nhạt nhòa. Nhưng An biết, cứ vào độ này, khi sương đủ dày, hơi ẩm sẽ đọng lại trên mặt kính cửa sổ, tạo thành những vệt nước chảy dài như nước mắt.

An rút máy ghi âm, không phải để thu tiếng động, mà để thu lại sự im lặng. Sự im lặng ở đây không rỗng tuếch; nó đặc quánh mùi của những cuộn phim quá đạn, mùi của thời gian đang phân hủy chậm chạp trong kẽ tường rêu mốc. Anh đứng đó mười phút, bất động như một bức tượng kaki rêu, chỉ để quan sát một con nhện đang miệt mài dệt lại lưới trên góc cửa. Trong bóng tối, sợi tơ nhện bắt lấy ánh đèn đường từ xa hắt lại, trông như những sợi dây đàn bằng bạc đang chờ một cơn gió đi ngang để cất tiếng.

3:15 sáng – Nhện ở hiệu ảnh cũ đã hoàn thành vòng lưới thứ bảy. Một chiếc lá sấu khô rơi trúng, lưới không đứt, chỉ hơi rung.

Ghi chép xong, An rẽ ra phía bờ sông. Đây là nơi "thu hoạch" tốt nhất của anh. Ban ngày, bờ sông ngập trong tiếng còi xe, mùi khói bụi và những gánh hàng rong chen chúc. Nhưng lúc này, mặt nước phẳng lặng như một tấm gương đen khổng lồ, phản chiếu những tòa nhà cao tầng phía bên kia bờ thành những cột sáng đa sắc.

An đi dọc theo bờ kè bê tông. Tiếng xích xe đạp của chú bảo vệ lúc nãy đã biến mất từ lâu, nhường chỗ cho tiếng vỗ rì rào của nước vào chân cầu. Anh tìm thấy một thứ tàn dư khác: một chiếc máy bay giấy bằng bìa vở học sinh nằm kẹt trong kẽ đá. Nó ướt đẫm sương, mực xanh trên đó đã nhòe đi, nhưng nét chữ vẫn còn đọc được loáng thoáng về một bài kiểm tra toán nào đó.

Anh không nhặt nó lên. Anh chỉ ngồi xuống cạnh nó, lôi hộp diêm trong túi ra. Xoẹt. Một vầng sáng nhỏ nhoi bùng lên giữa hư không. Ngọn lửa vàng cam nhảy múa trong đôi mắt có quầng thâm nhạt của An. Anh nhìn ngọn diêm cháy cho đến khi sức nóng chạm vào đầu ngón tay mới khẽ thổi tắt. Khói trắng mỏng manh cuộn lại, tan nhanh vào bóng đêm. Việc quẹt diêm này chẳng để làm gì cả, chỉ là để An tự nhắc nhở mình rằng, giữa cái mênh mông của bóng tối, một chút ánh sáng dù tàn lụi cũng đủ để sưởi ấm tâm trí một kẻ mất ngủ.

Càng về sáng, thành phố càng trở nên lạ lẫm. Những con đường vốn dĩ bằng phẳng ban ngày giờ đây hiện rõ những vết nứt, những ổ gà đọng nước – nơi mà ánh đèn neon phản chiếu thành những dải ngân hà thu nhỏ. An say sưa quan sát chúng. Với anh, đây mới là gương mặt thật của nơi anh sống. Không trang điểm, không che đậy, thành phố phơi bày tất thảy những mệt mỏi và tổn thương của nó cho anh thấy.

Đột nhiên, An nghe thấy tiếng bước chân.

Nó không phải tiếng bước chân nặng nề của những người công nhân vệ sinh, cũng không phải tiếng chạy vội của kẻ lỡ đường. Đó là một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn, có chút gì đó thư thái. An đứng lại dưới bóng một cây lộc vừng già.

Từ phía sương mù mờ ảo bên kia cầu, bóng dáng người lạ lúc nãy ở trạm xe buýt lại xuất hiện. Cô ấy – giờ anh đã có thể đoán được là một cô gái qua vóc dáng nhỏ nhắn – vẫn quàng chiếc khăn len màu xám tro ấy. Trên tay cô không còn chiếc bình giữ nhiệt, mà là một chiếc máy ảnh film cơ cũ kỹ đeo lủng lẳng trước ngực.

Cô đi chậm hơn anh, thỉnh thoảng lại dừng lại, đưa máy ảnh lên ngắm nghía một điều gì đó mà có lẽ chỉ mình cô thấy được. Cô không chụp nhiều, đôi khi chỉ đứng yên nhìn vào ống ngắm rất lâu rồi lại hạ xuống, mỉm cười nhẹ.

An đứng trong bóng tối, hơi thở anh đều đặn. Anh vốn không thích sự xâm phạm vào thế giới riêng của mình, nhưng sự hiện diện của người này không mang lại cảm giác khó chịu. Cô giống như một bóng ma dịu dàng, một kẻ cũng đang "thu hoạch" nhưng bằng một phương thức khác.

Họ gặp nhau ở đoạn giữa cầu.

Khoảng cách chỉ còn mười bước chân. Không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh sự tò mò của hai kẻ lạ mặt. An đứng yên, đợi cô bước đến. Khi khoảng cách chỉ còn hai mét, cô dừng lại, đôi mắt dưới lớp tóc mái thưa lấp lánh dưới ánh đèn đường.

"Đêm nay, anh thu hoạch được gì rồi?" – Giọng cô nhỏ, trong trẻo như tiếng chuông gió va vào nhau trong một buổi chiều tĩnh lặng.

An hơi ngạc nhiên. Anh không ngờ cô sẽ lên tiếng trước, và càng không ngờ cô lại dùng đúng từ "thu hoạch". Anh im lặng một nhịp, rồi chậm rãi rút cuốn sổ tay nhỏ trong túi áo kaki ra, khẽ giơ lên thay cho câu trả lời.

Cô gái mỉm cười, một nụ cười hàm tiếu khiến những nếp nhăn mệt mỏi quanh mắt An dường như giãn ra đôi chút. Cô không hỏi tên anh, cũng không hỏi tại sao anh lại lang thang ở đây vào giờ này. Cô chỉ lùi lại một bước, chỉ tay về phía mặt sông nơi có một vệt dầu loang đang phản chiếu ánh đèn màu tím từ biển hiệu của một khách sạn gần đó.

"Chỗ đó đẹp nhỉ? Trông như một bức tranh của Van Gogh bị bỏ quên dưới nước," cô nói thêm.

An nhìn theo hướng tay cô. Anh đã đi qua đây hàng nghìn lần, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc so sánh một vệt dầu loang với tranh Van Gogh. Trong sổ tay của anh, đó chỉ là "vệt dầu loang lúc 3:45". Nhưng qua lời cô, vệt dầu ấy bỗng nhiên có linh hồn.

"Sẽ rất phí nếu chụp nó bằng kỹ thuật số," cô nói, tay vuốt ve chiếc máy ảnh film. "Phải là film, phải là sự chờ đợi mới xứng đáng với cái đẹp lụi tàn này."

An khẽ gật đầu. Một sự đồng điệu mơ hồ bắt đầu nhen nhóm giữa hai con người không rõ danh tính. Họ đứng đó, cạnh nhau bên thành cầu, cùng nhìn vào một vệt dầu loang giữa lòng thành phố đang ngủ. Gió từ sông thổi lên mang theo cái lạnh cắt da, nhưng lúc này, An cảm thấy cái lạnh ấy không còn đáng sợ nữa.

Anh lôi từ trong túi áo khoác ra một chiếc kẹo gừng nhỏ, thứ duy nhất anh mang theo để giữ ấm cổ họng, rồi chìa về phía cô. Cô gái không ngần ngại, đón lấy viên kẹo, ngón tay cô chạm khẽ vào lòng bàn tay anh. Một cái chạm nhẹ tênh, nhưng hơi ấm từ cô như một dòng điện nhỏ chạy dọc cánh tay An, đánh thức những cảm giác vốn đã tê liệt vì cô đơn quá lâu.

"Chúng ta dạo tiếp chứ?" cô hỏi, giọng tự nhiên như thể họ đã là bạn đồng hành từ lâu.

An không nói gì, chỉ cất cuốn sổ vào túi, rồi bước đi trước một bước. Cô gái lẳng lặng bước theo sau, duy trì một khoảng cách vừa đủ để cả hai vẫn thấy riêng tư nhưng không còn xa cách.

Trên bầu trời, những ngôi sao đã bắt đầu mờ đi nhường chỗ cho sắc xám của rạng đông. Hai bóng đen đổ dài trên mặt cầu, hòa vào nhau thành một vệt mờ nhạt. Thành phố vẫn thở, nhưng lúc này, tiếng thở của nó dường như êm đềm hơn, vì đã có hai kẻ đang cùng nhau canh giữ những giấc mơ tan.