Thành phố vốn dĩ được xây dựng chồng chéo lên nhau. Phía trên là những đại lộ thênh thang rực rỡ, nhưng phía dưới lại là những khoảng không bị bỏ quên, nơi bóng tối ngự trị ngay cả khi mặt trời chưa kịp lặn hẳn. Gầm cầu vượt phía Đông là một nơi như thế — một hầm trú ẩn khổng lồ bằng bê tông, nơi tiếng gầm rú của những bánh xe phía trên vọng xuống nghe như tiếng sấm rền từ một thế giới khác.
An đến điểm hẹn lúc hai giờ rưỡi sáng. Không gian ở đây đặc quánh mùi khói xe lắng đọng và mùi bụi bặm của những công trình chưa hoàn thiện. Những cột trụ bê tông sừng sững, xám xịt, vươn lên như những thân cây cổ thụ trong một khu rừng nhân tạo. Dưới chân chúng là những vũng nước đọng sau cơn mưa muộn, nằm im lìm và tĩnh lặng.
Mây đã đứng đó tự bao giờ. Cô không ngồi trên băng ghế hay bậc thềm, mà đang đứng khom người bên cạnh một vũng nước lớn ngay chính giữa gầm cầu.
"Anh đến rồi," cô nói mà không ngẩng đầu lên, giọng vang vọng trong không gian vòm của gầm cầu. "Lại đây nhìn xem, vầng trăng của đêm nay không nằm trên trời."
An bước lại gần, đôi giày vải của anh không phát ra tiếng động trên nền đất nện. Theo hướng tay của Mây, anh nhìn xuống vũng nước. Do một sự sắp đặt tình cờ của kiến trúc, ánh sáng từ một bóng đèn cao áp hỏng ở tít phía xa lọt qua khe hở giữa hai làn đường cao tốc phía trên, rọi thẳng xuống mặt nước đọng.
Nhưng vũng nước không chỉ phản chiếu ánh sáng trắng đơn điệu. Một vệt dầu loang từ chiếc xe tải nào đó đi ngang qua đã hòa vào nước, tạo thành những màng màu ngũ sắc rực rỡ. Dưới góc độ phản chiếu của ánh đèn, vũng nước ấy hiện lên một hình tròn hoàn mỹ với những dải màu vàng kim, xanh lam và tím biếc xoáy vào nhau. Nó lung linh, huyền ảo và mang một vẻ đẹp ma mị, trông giống hệt một vầng trăng lạ kỳ đang lặn sâu dưới lòng đất.
"Vầng trăng khác," An khẽ lẩm bẩm, mắt không rời khỏi mặt nước.
"Phải," Mây thì thầm, cô đưa máy ảnh lên, lần này cô điều chỉnh ống kính rất lâu. "Ban ngày, người ta chỉ thấy đây là một vũng nước bẩn thỉu cần phải tránh qua. Nhưng ban đêm, khi bóng tối bao phủ mọi thứ xấu xí, nó lại trở thành nơi chứa đựng ánh sáng đẹp nhất. Thành phố luôn giấu những báu vật của nó ở những nơi chẳng ai buồn ngó tới."
An lùi lại một bước, tựa lưng vào cột trụ bê tông lạnh giá. Anh rút máy ghi âm, nhưng lần này anh không thu âm thanh. Anh chỉ đứng đó, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ của mặt đất dưới chân mỗi khi có một chiếc xe container đi qua phía trên. Tiếng "ầm... ầm..." nặng nề ấy đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng tuyệt đối của vầng trăng ngũ sắc dưới chân họ.
2:45 sáng – Gầm cầu vượt phía Đông. Một vầng trăng được dệt bằng dầu hỏa và nước mưa. Nó không tỏa sáng cho cả thế giới, nó chỉ nở rộ cho những kẻ cúi đầu đủ thấp để nhìn thấy.
An ghi xong dòng chữ ấy, rồi nhìn sang Mây. Dưới ánh sáng hắt lên từ vũng nước, khuôn mặt cô trông thanh khiết như một bức tượng tạc từ sương. Anh chợt nhận ra, bản thân Mây cũng giống như vầng trăng dưới gầm cầu này – một linh hồn rực rỡ bị giấu kín trong lớp áo măng tô giản đơn và cái tên không định dạng.
"Anh có bao giờ nghĩ sẽ mang những thứ này kể cho ai đó không?" Mây hỏi, cô ngồi bệt xuống nền đất, không ngại bẩn.
"Kể cho ai?" An hỏi ngược lại. "Người ta bận ngủ để mai còn thức dậy kiếm tiền. Họ không cần biết một vũng nước dưới gầm cầu có màu gì."
"Nhưng nếu chúng ta không ghi lại, vầng trăng này sẽ tan biến khi nắng lên," Mây nói, tay chạm khẽ vào mặt nước, làm những vòng tròn sóng lan tỏa, khiến vầng trăng ngũ sắc vỡ ra thành nghìn mảnh li ti rồi lại từ từ tụ lại. "Tôi chụp ảnh, anh viết sổ. Chúng ta đang giữ lại linh hồn cho thành phố, khi chính nó cũng đang ngủ quên."
An lôi hộp diêm ra, quẹt một que. Ngọn lửa nhỏ nhoi run rẩy trước cơn gió lùa qua gầm cầu. Anh đưa ngọn lửa lại gần cuốn sổ, nhìn những dòng chữ mình vừa viết. Những khoảnh khắc này, những cuộc đối thoại này, dường như đang dần lấp đầy khoảng trống mất ngủ kinh niên trong anh.
Đêm nay, sương mù không còn vị đắng của khói thuốc, nó mang vị của sự đồng cảm.
Họ ngồi lại đó rất lâu, giữa những cột trụ bê tông và vầng trăng giả tưởng. Phía trên cao, thế giới vẫn hối hả chuyển động, nhưng ở dưới này, thời gian dường như đã ngừng trôi. An cảm thấy mình không còn là một kẻ canh gác cô độc nữa. Anh là một phần của bản giao hưởng đêm, và Mây chính là nốt nhạc thanh thoát nhất mà anh từng thu hoạch được.
Khi những tiếng còi xe sớm bắt đầu vang lên từ phía xa, báo hiệu màn đêm sắp tàn, Mây đứng dậy, phủi bụi trên áo.
"Đêm mai, tôi sẽ không đi dạo nữa," cô nói, mắt nhìn vào vầng trăng dưới nước đang mờ dần khi ánh đèn cao áp tự động tắt. "Tôi có một món quà muốn tặng anh. Hẹn gặp ở cột đèn số 09, đại lộ ven sông."
Cô bước đi, để lại An đứng đó với vũng nước giờ chỉ còn là một màu xám xịt vô hồn. Anh nhìn xuống sổ tay, rồi nhìn lên những khối bê tông khổng lồ phía trên. Vầng trăng đã lặn, nhưng ánh sáng của nó dường như đã kịp in hằn vào trong tâm trí anh.
An bước ra khỏi gầm cầu, đi về phía mặt trời đang rục rịch nhô lên. Anh biết, chương tiếp theo của cuộc đời mình sẽ không còn chỉ là những ghi chép đơn độc về đèn đường và mèo hoang nữa.