Đại lộ ven sông vào lúc hai giờ sáng trông giống như một dải lụa đen mềm mại bị bỏ quên bên rìa thành phố. Những cột đèn đường đứng thẳng hàng, hắt xuống mặt đường nhựa một thứ ánh sáng cô quạnh nhưng kiên định. An bước đi chậm rãi, đếm nhẩm từng con số trên thân cột đèn.
Số 05. Số 07. Và đây rồi, số 09.
Dưới chân cột đèn số 09, sương mù có vẻ mỏng hơn vì gió sông thổi bạt đi liên tục. Mây đã ngồi đó tự bao giờ, trên một chiếc ghế đá bám đầy hơi nước. Nhưng khác với mọi khi, hôm nay cô không cầm máy ảnh. Hai tay cô ôm chặt lấy một chiếc bình giữ nhiệt màu bạc, và bên cạnh là một túi giấy đựng thứ gì đó vẫn còn tỏa ra làn khói mỏng.
An dừng lại cách cô vài bước chân. Anh không vội vàng tiến tới, mà đứng yên để thu hoạch khoảnh khắc này vào tâm trí. Ánh đèn từ cột số 09 không vàng vọt như khu phố cổ, nó mang sắc trắng xanh của đèn LED đời mới, biến mái tóc của Mây thành một quầng sáng ảo diệu.
"Anh đến đúng giờ quá," Mây ngẩng lên, mỉm cười. "Giống như nhịp của những chiếc đồng hồ cơ mà anh hay sửa vậy."
An ngồi xuống đầu kia của chiếc ghế đá. Khoảng cách giữa họ luôn là một sự tôn trọng vô hình, đủ gần để cảm nhận hơi ấm, nhưng đủ xa để giữ lại sự tự do của hai kẻ lạ mặt.
"Đêm nay, quà của cô là trà gừng hay sữa đậu nành?" An khẽ hỏi.
"Không phải cả hai," Mây lắc nhẹ chiếc bình, tiếng nước bên trong nghe xao động. "Đêm nay là cacao nóng. Tôi nghĩ vị đắng nhẹ của cacao hợp với gió sông hơn."
Cô mở nắp bình, rót ra một cốc đầy rồi đưa cho An. Làn khói nâu nhạt bay lên, mang theo mùi thơm nồng nàn của bơ và hạt ca cao nguyên chất. An đón lấy, cảm nhận sức nóng xuyên qua lớp găng tay len mỏng, thấm vào da thịt. Anh nhấp một ngụm. Vị ngọt lịm bao phủ đầu lưỡi, sau đó là một chút đắng thanh thoát đọng lại nơi cuống họng.
Mây mở túi giấy, lấy ra hai chiếc bánh bao nhỏ vẫn còn nóng hổi. "Tôi tìm thấy một lò bánh nằm sâu trong hẻm 12. Ông chủ lò chỉ bán cho người quen vào lúc ba giờ sáng. Bánh này làm bằng tay, vỏ không trắng muốt nhưng thơm mùi men tự nhiên."
An đón lấy chiếc bánh. Vỏ bánh mềm, xốp và nóng đến mức anh phải tung hứng giữa hai bàn tay một lúc mới có thể bẻ đôi. Khói từ nhân thịt bốc lên, quyện vào mùi cacao tạo nên một "vị giác của đêm" đầy đủ và ấm áp đến lạ kỳ. Giữa một đại lộ vắng lặng, bên cạnh dòng sông đen thẫm đang trôi, bữa ăn này trở thành một nghi lễ nhỏ của những kẻ canh gác.
"Anh có nghe thấy tiếng thở của con sông không?" Mây hỏi, mắt cô nhìn ra phía xa, nơi những chiếc sà lan chở cát đang neo đậu im lìm.
An nhắm mắt lại. Anh không nghe thấy tiếng sóng vỗ, mà nghe thấy tiếng ì... oạp... nặng nề mỗi khi dòng nước va vào chân kè bê tông. Đó không phải là âm thanh vui tai, nó trầm đục và mệt mỏi. Con sông sau một ngày tải hàng nghìn chuyến tàu xe cũng đang tranh thủ chợp mắt trong làn sương.
"Sông thở chậm hơn thành phố," An nhận xét.
"Phải. Và nó mang đi tất cả những gì người ta vứt xuống ban ngày," Mây nói, giọng cô hơi chùng xuống. "Có đôi khi tôi nghĩ, chúng ta dạo đêm cũng là một cách để 'nhặt' lại những gì người ta đã vứt bỏ. Những cảm xúc thừa thãi, những suy nghĩ vụn vặt..."
An rút cuốn sổ tay ra. Dưới ánh đèn cột số 09, anh không cần dùng đến diêm để soi. Anh viết:
2:45 sáng – Cột đèn số 09. Vị cacao nóng và bánh bao nhân thịt. Sông thở bằng nhịp của sương mù. Lần đầu tiên cảm thấy bóng tối không còn lạnh lẽo.
"Chiếc bình giữ nhiệt này," An nhìn món đồ trên tay Mây, "nó là vật bất ly thân của cô à?"
Mây vuốt ve lớp vỏ kim loại của chiếc bình, ánh mắt thoáng chút buồn nhưng nhanh chóng tan biến. "Nó là thứ nhắc tôi rằng, dù thế giới ngoài kia có lạnh đến mức nào, mình vẫn có thể tự mang theo một chút ấm áp cho chính mình. Và nếu may mắn, mình có thể chia sẻ nó với một người lạ cùng múi giờ."
Họ ngồi đó, cùng nhau ăn hết chiếc bánh bao và chia nhau những giọt cacao cuối cùng. Gió sông thổi mạnh hơn, lùa qua những tán cây bàng lá nhỏ khiến chúng rung lên xào xạc, nghe như tiếng mưa rơi dù trời hoàn toàn tạnh ráo.
Khi chiếc bình giữ nhiệt đã cạn, Mây đứng dậy. Cô không vội đi ngay mà lấy từ trong túi áo ra một cuộn phim cũ đã chụp xong. Cô đặt nó vào lòng bàn tay An.
"Món quà thực sự đây. Trong này có những hình ảnh về thành phố mà tôi đã chụp trong suốt một tuần qua. Anh giữ lấy nhé."
An bối rối: "Nhưng tôi không có máy để rửa phim. Và chúng ta đã giao ước..."
"Tôi biết," Mây ngắt lời, nụ cười cô dịu dàng như ánh sao đêm. "Đừng rửa chúng ngay. Cứ giữ lấy như một bí mật chưa được tiết lộ. Khi nào anh cảm thấy thành phố này quá ồn ào và nhạt nhẽo, hãy nhìn vào cuộn phim này. Nó chứa đựng những khoảnh khắc mà chỉ có tôi và anh biết."
An siết chặt cuộn phim trong tay. Lần đầu tiên, anh thu hoạch được một thứ có hình hài vật chất, một thứ chứa đựng tâm tư của người khác.
"Đêm mai, chúng ta sẽ bắt đầu quy tắc mới chứ?" An hỏi, lòng anh nôn nao một cảm giác khó tả.
Mây không trả lời, cô chỉ khẽ nghiêng đầu chào rồi bước vào màn sương đang dần phủ kín mặt sông. An đứng lại dưới cột đèn số 09, nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi nó biến mất hoàn toàn.
Anh lật trang sổ, ghi thêm một dòng cuối cùng cho đêm nay:
3:30 sáng – Cuộn phim trong túi áo nặng hơn cả chiếc máy ghi âm. Hóa ra, sự kết nối giữa những kẻ lạ mặt đôi khi lại bền vững hơn những mối quan hệ có tên.
An quay bước trở về, lòng nhẹ tênh như sương, mặc cho thành phố phía sau đang bắt đầu vặn mình đón bình minh.