MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChuyện Nhà Họ LâmChương 15: SỰ THẬT

Chuyện Nhà Họ Lâm

Chương 15: SỰ THẬT

656 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi triển lãm, Triệu Hùng im lặng biến mất một vài ngày. Cả nhà họ Lâm bắt đầu hy vọng sóng gió đã qua. Nhưng một buổi tối, khi cơn mưa rào mùa hạ bất chợt đổ xuống, Triệu Hùng quay lại. Lần này hắn đi một mình, quần áo ướt sũng, gương mặt không còn vẻ hung ác mà là sự rệu rã.

"Ông Lâm, tôi đã lục lại di vật của bố tôi," Triệu Hùng ngồi xuống chiếc ghế đẩu trong xưởng, giọng khàn đặc. "Dưới đáy chiếc rương cũ, tôi tìm thấy một lá thư chưa kịp gửi. Bố tôi viết rằng... ông đã nhiều lần gửi tiền cứu giúp chúng tôi thông qua một người trung gian, nhưng người đó đã ôm tiền bỏ trốn."

Bà Trương Tú Lan thốt lên: "Tôi biết mà! Ông Lâm nhà tôi năm nào cũng gửi tiền về phương Bắc, gửi đến mức nhà mình còn chẳng có tiền mua thịt. Hóa ra số tiền đó không đến tay chú Triệu?"

Ông Lâm bàng hoàng. Bấy lâu nay ông cứ ngỡ gia đình Triệu Đại nhận tiền nhưng vì quá hận nên không hồi âm. Hóa ra, sự hiểu lầm cay đắng này đã kéo dài suốt bốn mươi năm chỉ vì lòng tham của một người xa lạ.

Triệu Hùng quỳ xuống trước mặt ông Lâm, dập đầu: "Cháu xin lỗi bác. Cháu đã để lòng thù hận che mờ mắt, suýt chút nữa đã hủy hoại cả một gia đình tử tế."

Ông Lâm nghẹn ngào đỡ Triệu Hùng dậy. "Không sao, hiểu lầm xóa bỏ được là tốt rồi. Bố cháu ở trên trời chắc cũng không muốn chúng ta như thế này."

Để chuộc lỗi, Triệu Hùng đã dùng những lô gỗ quý mà hắn đã "chặn" trước đó để cung cấp lại cho xưởng Mộc Lâm Gia với giá gốc. Hơn thế nữa, hắn còn đề nghị hợp tác: Xưởng của Lâm Nhất sẽ thiết kế và làm các chi tiết thủ công tinh xảo, còn công ty của hắn sẽ lo phần sản xuất khung và phân phối.

Mọi chuyện dường như đã viên mãn. Lâm Nhất trả được hết nợ, Tiểu Phương đưa con về ở hẳn tại nhà nội, Lâm Tuệ đã lấy lại được sự tự tin và bắt đầu quản lý tài chính cho xưởng. Lâm Vũ thì trở thành nhiếp ảnh gia độc quyền, ghi lại từng công đoạn chế tác để quảng bá thương hiệu.

Tuy nhiên, cuộc đời vốn không phải là một mặt hồ phẳng lặng. Khi kinh tế gia đình đi lên, một vấn đề mới lại phát sinh. Bà Trương Tú Lan bắt đầu cảm thấy mình bị "ra rìa" khi các con đều bận rộn với công việc kinh doanh riêng. Bà thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà đầy ắp tiếng cười.

Một buổi sáng, bà Trương không dậy sớm nấu ăn như mọi khi. Bà để lại một mảnh giấy nhỏ trên bàn: "Tôi đi du lịch với hội người cao tuổi vài ngày, các người tự lo liệu lấy."

Lâm Nhất nhìn mảnh giấy, chợt nhận ra bấy lâu nay họ mải mê xây dựng xưởng mộc, mải mê trả nợ mà quên mất rằng người phụ nữ tận tụy nhất nhà cũng cần được quan tâm. Và rồi, một cú điện thoại từ bệnh viện huyện gọi đến ngay trưa hôm đó: Xe chở đoàn tham quan của bà Trương gặp sự cố trên đường đèo.

Cả nhà họ Lâm rụng rời chân tay. Lâm Nhất lập tức cầm lái, chở cả nhà lao đi trong cơn mưa tầm tã. Họ nhận ra, không có gỗ quý nào, không có danh tiếng nào quan trọng bằng người mẹ già luôn đứng trong gian bếp hẹp chờ họ về ăn cơm.

"Mẹ ơi, mẹ đừng có chuyện gì nhé..." Lâm Tuệ nức nở trên xe, vứt bỏ hết vẻ kiêu kỳ của một nữ doanh nhân.