Triệu Hùng nói là làm. Hắn bắt đầu dùng các mối quan hệ trong giới buôn gỗ để chặn nguồn cung cấp gỗ quý cho xưởng của Lâm Nhất. Những lô gỗ trắc, gỗ sưa mà Lâm Nhất đã đặt cọc trước đó đều bị các chủ vườn báo hủy với lý do "sự cố". Không có gỗ tốt, những đơn hàng của ông Triệu và những khách hàng mới đều bị đình trệ.
Lâm Tuệ thấy anh trai lo lắng đến mất ăn mất ngủ, cô cũng đứng ngồi không yên. Với bản tính không cam chịu, cô quyết định đi tìm hiểu về Triệu Hùng. Cô nhận ra hắn cũng đang điều hành một công ty nội thất công nghiệp đang đứng trước nguy cơ phá sản vì hàng hóa kém chất lượng.
"Anh cả, em nghĩ Triệu Hùng không chỉ muốn cuốn sổ để trả thù đâu. Hắn muốn nó để cứu công ty của hắn," Lâm Tuệ phân tích khi cả nhà quây quần trong xưởng mộc.
"Nhưng không có gỗ thì chúng ta làm thế nào?" Lâm Vũ buồn bã nhìn những chiếc đục đang nằm không trên giá.
Lâm Nhất nhìn ra đống gỗ vụn và những cành cây ngô đồng khô trong sân, bỗng nhiên anh nảy ra một ý tưởng táo bạo. "Tại sao chúng ta cứ phải chạy theo những loại gỗ quý đắt tiền mà thiên hạ đang tranh giành? Bố từng dạy, người thợ giỏi là người có thể biến một miếng gỗ mục thành tác phẩm nghệ thuật."
Anh quyết định sử dụng gỗ ngô đồng địa phương kết hợp với kỹ thuật khảm trai và sơn mài truyền thống để tạo ra một dòng sản phẩm mới: "Gỗ của ký ức". Anh không cố gắng mô phỏng đồ cung đình lộng lẫy nữa, mà tập trung vào những món đồ nhỏ xíu, mang đậm hơi thở đồng quê nhưng tinh xảo đến từng milimet.
Suốt hai tuần lễ, Lâm Nhất và Lâm Vũ thức trắng đêm trong xưởng. Tiểu Phương và bà Trương thay phiên nhau đưa cơm, nước cam và thuốc bổ. Thậm chí cái Linh – con gái nhỏ của Lâm Nhất – cũng ngồi cạnh bố để giúp lau bụi gỗ. Cảnh tượng đó khiến ông Lâm cảm động đến rơi nước mắt. Ông nhận ra, sự đe dọa của Triệu Hùng vô tình đã gắn kết mọi người lại chặt chẽ hơn bao giờ hết.
Trong khi đó, Lâm Tuệ âm thầm tiếp cận với những khách hàng cũ của Triệu Hùng. Cô đưa cho họ xem những bức ảnh Lâm Vũ chụp quá trình chế tác tỉ mỉ của gia đình mình. Cô không nói xấu đối thủ, cô chỉ cho họ thấy sự khác biệt giữa "sản phẩm công nghiệp không linh hồn" và "tác phẩm được làm từ tình thân".
Đến ngày diễn ra triển lãm của ông Triệu, xưởng "Mộc Lâm Gia" chỉ mang đến duy nhất một chiếc hộp đựng trang sức nhỏ làm từ gỗ ngô đồng bình thường. Nhưng khi mở chiếc hộp ra, bên trong là một hệ thống mộng gỗ đa tầng có thể xoay chuyển linh hoạt, khảm những lát gỗ mỏng tạo thành hình ảnh con ngõ số 19 dưới ánh trăng.
Tác phẩm gây chấn động triển lãm. Người ta không hỏi về loại gỗ, người ta hỏi về người thợ đã dồn bao nhiêu tình yêu vào đó. Ông Triệu vỗ vai Lâm Nhất: "Cậu đã làm được rồi. Cậu đã vượt qua cái bóng của vật chất để chạm đến nghệ thuật thực thụ."
Triệu Hùng cũng có mặt tại đó. Nhìn thấy sự thành công của Lâm Nhất, hắn định tiến tới gây hấn thì ông Lâm, trên chiếc xe lăn, đã chặn hắn lại.
"Hùng à, nhìn vào chiếc hộp đó đi," ông Lâm nói, giọng run nhưng lực. "Bố cháu và bác ngày xưa không mơ về vàng bạc, chúng ta chỉ mơ về việc xây dựng những mái nhà ấm áp. Nếu cháu lấy cuốn sổ này bằng sự hận thù, cháu sẽ chẳng bao giờ hiểu được những gì ghi trong đó đâu."
Triệu Hùng đứng khựng lại, đôi mắt hung bạo của hắn thoáng qua một sự dao động. Hắn nhìn thấy trong tác phẩm của Lâm Nhất cái hồn của người cha quá cố – một người thợ mộc chân chính mà lâu nay hắn đã quên mất vì lòng tham và thù hận.