Cả đêm hôm đó, ông Lâm Quốc Cường không ngủ. Ông ngồi bất động trên chiếc ghế mây ngoài hiên, đôi mắt nhìn đăm đăm vào bóng tối của khu vườn. Tấm ảnh cũ nát được ông nắm chặt trong lòng bàn tay, những cạnh giấy sắc lẹm cứa vào những vết chai sần nhưng ông không thấy đau.
Lâm Nhất bước ra, khoác cho bố chiếc áo len mỏng. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ vai ông. "Bố, người trong ảnh là ai mà khiến bố bận tâm đến vậy? Nếu là nợ tiền bạc, con có thể xoay xở được."
Ông Lâm thở dài, hơi thở mờ ảo trong cái lạnh của sương đêm. "Có những thứ nợ không thể trả bằng tiền, Nhất ạ. Người trong ảnh là chú Triệu Đại – người anh em kết nghĩa của bố từ cái thời bố còn đi khai thác gỗ tận phương Bắc xa xôi."
Theo lời kể đứt quãng của ông Lâm, bốn mươi năm trước, trong một trận lở tuyết kinh hoàng tại khu rừng già, Triệu Đại đã đẩy ông Lâm ra khỏi đường đi của những thân gỗ lớn đang lăn xuống, còn bản thân chú thì bị vùi lấp. Ông Lâm may mắn sống sót, mang theo nỗi ân hận khôn nguôi về quê nhà. Ông luôn tin rằng Triệu Đại đã mất, cho đến khi tấm ảnh này xuất hiện.
"Nếu chú ấy còn sống, sao suốt bốn mươi năm qua không liên lạc?" Lâm Nhất thắc mắc.
"Dòng chữ sau ảnh nói về một 'món nợ'. Bố e rằng... con trai của chú ấy, Triệu Hùng, đang nghĩ rằng bố đã bỏ mặc bạn mình để chạy thoát."
Sáng hôm sau, một người đàn ông lạ mặt với dáng vẻ phong trần, gương mặt hằn học xuất hiện tại ngõ số 19. Hắn không ồn ào như đám đòi nợ thuê của Lý Mỹ Hoa, nhưng sự im lặng của hắn mang theo một áp lực khủng khiếp. Hắn tự giới thiệu mình là Triệu Hùng.
"Ông Lâm, bố tôi đã sống thực vật suốt mười năm sau vụ tai nạn đó rồi qua đời trong nghèo khó," Triệu Hùng nhìn thẳng vào mắt ông Lâm, giọng lạnh lùng. "Trong khi đó, ông về đây lập gia đình, con cái thành đạt, nhà cửa khang trang. Ông có bao giờ thấy cắn rứt không?"
Bà Trương Tú Lan nghe thấy, vội chạy ra che chắn cho chồng: "Này anh kia, chuyện năm xưa là tai nạn ngoài ý muốn. Chồng tôi cũng đã đau khổ cả đời rồi!"
"Đau khổ? Đau khổ mà để bạn mình không có tiền thuốc thang sao?" Triệu Hùng nhếch mép. "Tôi không đến đây để đòi mạng. Tôi nghe nói nhà họ Lâm có một bí kíp đóng đồ nội thất cung đình truyền đời. Tôi muốn cuốn sổ đó. Đó là cái giá cho mạng sống của bố tôi."
Lâm Nhất đứng phắt dậy. Cuốn sổ tay ông nội để lại không chỉ là tài liệu, nó là linh hồn, là danh dự của tổ tiên họ Lâm. Nếu đưa nó cho một kẻ đầy hận thù như Triệu Hùng, nghề mộc của gia đình sẽ mất gốc.
"Anh Triệu, chúng tôi có thể bù đắp bằng cách khác. Nhưng cuốn sổ đó là đồ gia bảo," Lâm Nhất kiên quyết.
"Vậy thì chuẩn bị tinh thần đi. Tôi sẽ khiến cái xưởng 'Mộc Lâm Gia' này không thể tồn tại nổi ở đất này." Triệu Hùng bỏ lại một câu đe dọa rồi quay lưng đi.
Không khí trong nhà họ Lâm lại một lần nữa rơi vào căng thẳng. Cơn bão tài chính vừa đi qua, cơn bão hận thù lại ập tới. Lâm Nhất nhìn bố, thấy ông già nua và suy sụp hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, lần này anh không chỉ bảo vệ tài sản, mà phải bảo vệ cả sự thật và danh dự cho bố mình.