MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChuyện Nhà Họ LâmChương 12: MÓN QUÀ TỪ QUÁ KHỨ

Chuyện Nhà Họ Lâm

Chương 12: MÓN QUÀ TỪ QUÁ KHỨ

729 từ · ~4 phút đọc

Tiền thôi việc và đền bù của Lâm Tuệ cùng với sự hỗ trợ của Tiểu Phương đã giúp gia đình họ Lâm tạm thời thoát khỏi vòng vây của nợ nần. Khoản vay nặng lãi của Lý Mỹ Hoa được thanh toán dứt điểm, trả lại sự yên bình cho con ngõ số 19.

Lâm Nhất sau những ngày khổ luyện đã bắt đầu thành hình bộ bàn trà cho ông Triệu. Đó là một tác phẩm mang hơi hướng cổ điển nhưng lại có những đường nét thanh thoát của hiện đại – một sự kết hợp giữa kỹ thuật của ông Lâm và tư duy của Lâm Nhất.

Ngày ông Triệu đến nhận hàng, ông ta đứng lặng hồi lâu trước bộ bàn trà. Ông vuốt ve từng thớ gỗ, kiểm tra từng mộng gỗ được ghép khít khao không một tì vết.

"Tuyệt vời... thực sự tuyệt vời," ông Triệu thốt lên. "Tôi đã xem rất nhiều đồ nội thất cao cấp, nhưng bộ này của anh có một thứ mà máy móc không bao giờ làm được. Đó là cảm xúc. Anh làm nó trong tâm thế nào?"

Lâm Nhất nhìn bố mình đang ngồi trên xe lăn, rồi nhìn vợ và em gái đang đứng cạnh, anh thành thật: "Tôi làm nó với tâm thế của một người đang tìm đường về nhà, thưa ông."

Ông Triệu cười lớn, ông rút ra một tấm danh thiếp và đặt lên bàn một số tiền còn lớn hơn thỏa thuận ban đầu. "Tôi có một triển lãm nội thất thủ công vào tháng tới. Tôi muốn mời 'Mộc Lâm Gia' tham gia. Những người trẻ như anh mà chịu giữ nghề truyền thống này thực sự rất hiếm."

Cả nhà mừng rỡ, nhưng ông Lâm lại tỏ ra trầm ngâm. Khi khách đã về hết, ông gọi Lâm Nhất vào xưởng, chỉ tay vào một hộc tủ bí mật nằm sâu dưới sàn gỗ mà trước giờ không ai biết.

"Nhất này, ngày xưa ông nội con trước khi mất có để lại một cuốn sổ tay ghi chép về các bí quyết xử lý gỗ và một số bản vẽ phác thảo những món đồ nội thất cung đình cũ. Bố định để dành nó đến lúc con thực sự trưởng thành mới giao lại. Bố từng nghĩ con sẽ làm giám đốc, không cần đến nó. Nhưng giờ bố thấy, con mới chính là người giữ được linh hồn của dòng họ này."

Lâm Nhất nhận lấy cuốn sổ tay đã ố vàng, cảm nhận được sức nặng của thời gian và trách nhiệm.

Tối hôm đó, gia đình họ Lâm tổ chức một bữa tiệc nhỏ. Tiểu Phương vào bếp cùng bà Trương, Lâm Vũ mang máy chiếu ra sân để cả nhà cùng xem lại những tấm ảnh cũ. Lâm Nhất ngồi cạnh vợ, nắm lấy tay cô dưới gầm bàn.

"Phương, anh định sẽ mở rộng xưởng mộc thành một xưởng thủ công mỹ nghệ. Anh sẽ không quay lại thành phố nữa. Em và con... có muốn về đây ở hẳn không?"

Tiểu Phương tựa đầu vào vai anh: "Ở đâu cũng được, miễn là anh không còn phải gồng mình lên để làm một người khác. Cái Linh nó sẽ thích khu vườn này lắm."

Câu chuyện dường như đang đi đến một kết thúc có hậu, nhưng ngay lúc đó, Lâm Vũ nhận được một bức thư lạ gửi từ một địa chỉ không xác định. Bên trong bức thư chỉ có một tấm ảnh cũ chụp ông Lâm Quốc Cường thời trẻ đứng cạnh một người đàn ông lạ mặt trước một cánh rừng lớn, đằng sau ảnh có dòng chữ: "Món nợ năm xưa ở phương Bắc, đã đến lúc phải trả."

Gương mặt ông Lâm khi nhìn thấy tấm ảnh bỗng chốc tái nhợt. Một bí mật khác từ thời thanh niên của ông, một bí mật mà ông đã chôn giấu suốt bốn mươi năm, dường như đang chuẩn bị trỗi dậy để thử thách gia đình họ Lâm một lần nữa.

"Bố, người này là ai?" Lâm Vũ hỏi, giọng đầy lo lắng.

Ông Lâm run rẩy gấp tấm ảnh lại: "Không có gì... chỉ là một người bạn cũ thôi."

Nhưng ánh mắt xa xăm và đầy nỗi sợ hãi của ông cho thấy, cơn bão thực sự có lẽ vẫn còn đang ở phía chân trời.