Trong khi Lâm Nhất bắt đầu tìm thấy sự tĩnh lặng trong xưởng mộc, thì Lâm Tuệ lại chuẩn bị bước vào một cuộc chiến đầy cam go để lấy lại danh dự.
Cô dành cả ngày tại một quán cà phê cũ ở trung tâm thành phố, lật giở từng trang tài liệu kinh doanh mà cô đã bí mật sao lưu trước khi bị đình chỉ công tác. Lâm Tuệ biết rằng Tiểu Vương chỉ là một con tốt thí, kẻ đứng sau vụ vu khống này chắc chắn phải là một người ở cấp cao hơn, người muốn dọn đường cho "người nhà" của họ vào ghế Phó giám đốc.
"Chị Tuệ, em tìm được thứ chị cần rồi."
Lâm Vũ bước vào quán, đặt lên bàn một chiếc thẻ nhớ. Những ngày qua, Lâm Vũ đã dùng khả năng quan sát và các mối quan hệ với những nhiếp ảnh gia tự do để theo dõi các cuộc gặp gỡ của Tiểu Vương. Cậu đã chụp được ảnh Tiểu Vương gặp gỡ riêng với Giám đốc nhân sự của công ty tại một nhà hàng kín đáo ngay trước ngày Lâm Tuệ bị tố cáo.
"Giỏi lắm Vũ," Lâm Tuệ nhìn những bức ảnh, đôi mắt cô sắc lẹm. "Giám đốc nhân sự họ Lý kia vốn có hiềm khích với chị từ lâu vì chị từ chối nhận cháu ông ta vào làm việc."
"Chị định làm gì tiếp theo?" Lâm Vũ lo lắng. "Họ đều là những người có quyền lực."
Lâm Tuệ khẽ nhếch môi: "Quyền lực không thắng được sự thật. Họ nghĩ chị là một người phụ nữ chỉ biết làm việc, nhưng họ quên rằng chị là trưởng phòng kinh doanh. Chị biết cách đàm phán, và cũng biết cách tấn công khi cần thiết."
Lâm Tuệ không đến tòa án ngay. Cô hẹn gặp riêng vị Giám đốc điều hành (CEO) của công ty – người đã ra quyết định đình chỉ cô. Cuộc gặp diễn ra tại chính văn phòng nơi cô từng gắn bó.
"Lâm Tuệ, tôi đã bảo cô chờ thanh tra mà," vị CEO có chút mệt mỏi nói.
Lâm Tuệ đặt xấp ảnh và các bản sao kê tài khoản của Tiểu Vương (mà cô đã nhờ một người bạn ở ngân hàng giúp đỡ tra cứu gián tiếp các khoản tiền bất thường) lên bàn.
"Tôi không có thời gian để chờ những người đang cố tình dìm mình xuống. Thưa ông, nếu chuyện này được gửi lên tập đoàn ở Bắc Kinh về việc quản lý nhân sự cấp cao có dấu hiệu tư túi và hãm hại đồng nghiệp, ông nghĩ ghế của mình có vững không?"
Vị CEO biến sắc. Ông ta cầm những tài liệu lên xem, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Lâm Tuệ không đòi hỏi quay lại làm việc. Cô biết nơi này đã không còn dành cho mình nữa.
"Tôi chỉ có ba yêu cầu," Lâm Tuệ bình thản nói. "Thứ nhất, một văn bản xin lỗi công khai và đính chính về sự trong sạch của tôi trên cổng thông tin nội bộ. Thứ hai, giải quyết chế độ thôi việc và tiền thưởng đúng quy định cho tôi. Thứ ba, sa thải Tiểu Vương và xử lý kỷ luật ông Lý theo đúng luật lao động. Nếu không, ngày mai những tài liệu này sẽ nằm trên bàn của luật sư và truyền thông."
Chỉ trong vòng ba mươi phút, Lâm Tuệ bước ra khỏi tòa nhà văn phòng cao tầng với một nụ cười nhẹ nhõm. Cô không thấy hối tiếc vì mất đi công việc lương cao. Ngược lại, cô thấy mình tự do hơn bao giờ hết. Khi bước xuống sảnh, cô nhận được tin nhắn từ Lâm Nhất: "Bố hôm nay ăn được hai bát cơm, mẹ và chị dâu đang làm sủi cảo, về sớm nhé."
Lâm Tuệ mỉm cười, cô cởi đôi giày cao gót khiến chân mình đau nhức cả ngày, thay bằng đôi giày vải đế bệt mà cô mới mua ở chợ nhỏ gần nhà. Đường về nhà hôm nay sao mà đẹp thế.