Thành phố Nam Ninh bước vào những ngày mưa phùn. Những hạt mưa nhỏ li ti như sương bám trên những tán lá ngô đồng, làm không khí trong ngõ số 19 thêm phần tĩnh mịch. Trong xưởng mộc nhỏ sau nhà, tiếng đục đẽo vang lên đều đặn. Lâm Nhất đang mồ hôi nhễ nhại vật lộn với một khối gỗ trắc thô.
Đã ba ngày nay anh không ra khỏi xưởng. Để thực hiện bộ bàn trà cho ông Triệu, Lâm Nhất phải học lại từ những bước cơ bản nhất. Anh nhận ra rằng, điều khiển hàng trăm nhân viên trong phòng họp máy lạnh dễ hơn nhiều so với việc điều khiển một chiếc đục đi đúng thớ gỗ.
"Sai rồi, con dùng lực ở cổ tay nhiều quá, phải dùng lực từ vai và hơi thở," tiếng ông Lâm vang lên từ chiếc ghế mây đặt ở cửa xưởng.
Ông Lâm tuy chưa thể đi lại bình thường nhưng đã có thể ngồi dậy quan sát. Ông nhìn con trai cả với ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa xót xa. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút ký tên của Lâm Nhất giờ đây đầy những vết xước và mụn nước vỡ ra, rớm máu.
"Bố, con thấy gỗ này cứng quá," Lâm Nhất dừng tay, thở dốc.
"Gỗ quý thì phải cứng. Con người cũng vậy, muốn thành đại khí thì phải chịu được cái khắc nghiệt của sự mài giũa," ông Lâm chậm rãi nói. "Nếu con thấy mệt quá, cứ nghỉ đi. Đừng ép mình phải trở thành thợ mộc trong một sớm một chiều."
Lâm Nhất nhìn vào bàn tay mình, cười nhạt: "Con không mệt vì việc tay chân đâu bố. Con chỉ thấy tiếc... tiếc là mười mấy năm qua con đã chạy theo những thứ xa vời mà không biết rằng kho báu thực sự nằm ngay dưới mái hiên nhà mình."
Đúng lúc đó, tiếng cổng gỗ kẹt rít vang lên. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện dưới làn mưa mỏng. Đó là Tiểu Phương, vợ của Lâm Nhất. Cô mặc chiếc áo khoác măng tô màu be, tay xách một chiếc túi nhỏ, đứng lặng đi nhìn chồng mình trong bộ đồ bảo hộ lấm lem bụi gỗ.
Lâm Nhất sững người, chiếc đục trên tay suýt rơi xuống đất. "Tiểu Phương? Sao em... em về đây?"
Tiểu Phương không trả lời ngay, cô nhìn quanh ngôi nhà cũ, nhìn thấy bà Trương đang tất bật dưới bếp và Lâm Vũ đang ngồi vẽ phác thảo ở hiên nhà. Ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt hốc hác của chồng.
"Cái Linh nó nhớ bố, suốt ngày hỏi sao bố đi công tác lâu thế," Tiểu Phương khẽ nói, giọng cô run run. "Em nghe nói chuyện nợ nần ở thành phố... Anh bán xe rồi phải không?"
Lâm Nhất bước ra khỏi xưởng, đứng cách vợ một khoảng vì sợ bụi gỗ làm bẩn áo cô. "Anh bán rồi. Trả được một phần lãi và nợ gốc ngân hàng. Còn lại anh xin khất. Phương này... anh xin lỗi. Anh đã làm khổ mẹ con em."
Tiểu Phương bước lại gần, lấy từ trong túi ra một phong thư dày. "Đây là tiền em rút từ bảo hiểm nhân thọ của em và tiền thưởng cuối năm ở bệnh viện. Không nhiều, nhưng đủ để anh thanh toán nốt số tiền lãi tháng này cho đám người kia. Em không muốn họ tìm về đây làm phiền bố mẹ nữa."
"Anh không thể lấy thêm tiền của em được!" Lâm Nhất gạt đi.
"Cầm lấy đi. Đây không phải cho anh, mà là cho 'gia đình' chúng ta. Em chưa ký đơn ly hôn, Lâm Nhất ạ. Em chỉ muốn anh biết rằng, em bỏ đi vì anh dối trá, chứ không phải vì anh nghèo."
Tiểu Phương quay đi, lau nhanh giọt nước mắt vừa rơi. Bà Trương từ trong nhà chạy ra, ôm chầm lấy con dâu. Cả ngôi nhà dường như ấm hẳn lên bởi sự trở về này. Tiểu Phương quyết định xin nghỉ phép một tuần để cùng mẹ chồng chăm sóc ông Lâm, và cũng là để cho mình một cơ hội nhìn lại người đàn ông mà cô đã từng yêu say đắm vì sự chân thành, trước khi anh bị ánh hào quang thành phố làm mờ mắt.