Sáng hôm sau, Lâm Nhất dậy sớm hơn thường lệ. Anh không mặc vest, mà khoác lên mình chiếc áo bảo hộ lao động cũ của bố. Anh bắt đầu thu dọn đống mùn cưa, sắp xếp lại các loại đục, cưa đã han gỉ vì lâu ngày không dùng đến.
Lâm Vũ thấy anh cả làm việc cũng hào hứng chạy ra phụ giúp. Hai anh em, vốn dĩ trước đây chẳng mấy khi nói chuyện quá ba câu, giờ đây lại cùng nhau khiêng những súc gỗ nặng.
"Anh định làm gì với đống gỗ này?" Lâm Vũ hỏi, mồ hôi nhễ nhại trên trán.
"Bố nói đúng, nhà mình có nghề, sao phải đi đâu xa. Anh định sẽ cùng bố phục dựng lại những món đồ nội thất gỗ thủ công. Bây giờ người ta chuộng đồ nhựa, đồ công nghiệp, nhưng những thứ có hồn như gỗ của bố chắc chắn vẫn có giá trị," Lâm Nhất vừa nói vừa lau mồ hôi bằng tay áo.
Lâm Tuệ cũng không ngồi yên. Với đầu óc của một trưởng phòng kinh doanh, cô bắt đầu lập một kế hoạch. "Anh cả, nếu anh và bố làm ra sản phẩm, em sẽ là người lo đầu ra. Em sẽ xây dựng một thương hiệu trên mạng xã hội, lấy tên là 'Mộc Lâm Gia'. Chúng ta sẽ không bán đại trà, mà bán những món đồ mang câu chuyện gia đình."
Bà Trương từ trong bếp đi ra, tay bưng khay nước chanh: "Gớm, mấy đứa này định làm thật đấy à? Thế còn nợ nần của thằng Nhất?"
"Mẹ yên tâm, con đã liên hệ với luật sư và phía ngân hàng để xin gia hạn nợ dựa trên việc thanh lý tài sản trên tỉnh. Con sẽ bán căn hộ đó, trả hết nợ ngân hàng, còn dư một ít con sẽ dồn vào xưởng này," Lâm Nhất kiên định nói.
Trong lúc đó, một sự kiện bất ngờ xảy ra tại con ngõ số 19. Một chiếc xe sang trọng khác đỗ trước cổng, nhưng lần này không phải đòi nợ. Bước xuống xe là một người đàn ông trung niên, trông rất lịch lãm. Đó là ông Triệu, một nhà sưu tầm đồ cổ và nội thất nổi tiếng.
"Xin hỏi đây có phải là nhà của nghệ nhân Lâm Quốc Cường không?" ông Triệu lịch sự hỏi.
Lâm Nhất ngạc nhiên: "Vâng, bố tôi đây. Nhưng ông ấy đang dưỡng thương, ông có việc gì ạ?"
"Tôi nghe danh ông cụ từ lâu. Ngày xưa ông ấy từng đóng một bộ bàn ghế cho một người bạn của tôi, đến giờ vẫn bền đẹp như mới. Tôi muốn đặt làm một bộ bàn trà theo phong cách truyền thống để tặng đối tác. Nghe nói ông cụ đã giải nghệ, nhưng tôi vẫn muốn đến thử vận may."
Ánh mắt Lâm Nhất sáng lên. Anh nhìn sang Lâm Tuệ, cô cũng mỉm cười gật đầu. Đây chính là cơ hội đầu tiên.
Tuy nhiên, khó khăn chưa dừng lại ở đó. Để hoàn thành bộ bàn trà theo yêu cầu khắt khe của ông Triệu, họ cần một loại gỗ đặc biệt mà hiện tại trong kho không có. Hơn nữa, tay nghề của Lâm Nhất vẫn còn quá xanh, mà ông Lâm thì chưa thể đứng dậy để làm việc nặng.
Đúng lúc này, Lâm Tuệ nhận được một cuộc điện thoại từ đồng nghiệp cũ. "Tuệ này, chuyện cô bị hãm hại... có manh mối rồi. Tiểu Vương trong lúc say rượu đã lỡ miệng nói ra việc làm giả chứng từ. Cô có muốn kiện lại không?"
Lâm Tuệ nhìn vào bàn tay mình, vốn dĩ chỉ quen cầm bút ký hợp đồng và gõ bàn phím, giờ đây đang dính đầy bụi gỗ và vôi vữa. Cô hít một hơi thật sâu: "Kiện chứ. Tôi phải lấy lại danh dự. Nhưng không phải để quay lại cái nơi đó, mà để bắt đầu một cuộc đời mới tại đây."
Buổi tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm. Lần này, bát canh cá của bà Trương không còn quá lửa, nó mang vị ngọt thanh của sự thấu hiểu. Ông Lâm nhìn các con bàn bạc về xưởng gỗ, về việc đi tìm nguồn gỗ quý, về việc minh oan cho Lâm Tuệ... Ông thấy trong lòng mình nảy nở một niềm tin mãnh liệt.
"Đời người như thớ gỗ," ông Lâm khẽ nói, "có những chỗ mắt gỗ xù xì, đau đớn, nhưng chính những chỗ đó lại tạo nên vân gỗ đẹp nhất."