MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChuyện Nhà Họ LâmChương 8: LỜI NÓI THẬT

Chuyện Nhà Họ Lâm

Chương 8: LỜI NÓI THẬT

632 từ · ~4 phút đọc

Sau khi đám người đòi nợ rời đi, căn nhà họ Lâm chìm vào một sự im lặng kỳ lạ. Đó không phải là sự im lặng bình yên, mà là sự im lặng sau một trận động đất, khi mọi người đang cố gắng kiểm kê lại những gì còn sót lại.

Ông Lâm gọi tất cả các con vào phòng bệnh của mình. Ông ngồi tựa lưng vào gối, gương mặt già nua hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng sáng suốt.

"Các con ngồi xuống đi," ông nói, giọng trầm nhưng vang. "Hôm nay, nhà mình đã mất đi rất nhiều tiền, nhưng bố lại thấy nhẹ lòng."

Bà Trương ngạc nhiên nhìn chồng: "Ông nói gì thế? Tiền dưỡng già, tiền của con Tuệ, thằng Vũ... bay sạch rồi, ông còn bảo nhẹ lòng?"

Ông Lâm mỉm cười cay đắng: "Bà chưa thấy sao? Suốt mấy năm qua, nhà mình sống trong một cái lồng kính đẹp đẽ nhưng dễ vỡ. Nhất thì gồng mình làm đại gia, Tuệ thì làm nữ cường nhân lạnh lùng, Vũ thì làm kẻ mơ mộng trốn tránh thực tế. Chúng ta sống cùng một mái nhà nhưng chẳng ai biết người kia đang nghĩ gì, đang khổ sở ra sao. Hôm nay cái lồng kính vỡ rồi, chúng ta mới thực sự nhìn thấy nhau."

Lâm Nhất cúi đầu, những giọt nước mắt rơi xuống tấm chăn của bố. "Con xin lỗi bố. Con đã quá coi trọng vẻ bề ngoài."

"Nhất này," ông Lâm đặt tay lên vai con trai, "Ngày xưa bố học nghề mộc, sư phụ bố dạy rằng: Một cái cây dù vỏ ngoài có bóng loáng đến đâu mà bên trong bị mối mọt thì cũng không thể làm được rường cột. Con muốn làm trụ cột gia đình, thì tâm con phải vững trước đã. Tiền mất rồi thì thôi, từ mai con hãy ở nhà, phụ bố và thằng Vũ sửa sang lại cái xưởng mộc này."

Lâm Tuệ ngồi bên cạnh, bỗng nhiên cô lên tiếng: "Bố, con cũng mất việc rồi."

Bà Trương hốt hoảng: "Cái gì? Sao lại mất việc? Con giỏi thế cơ mà?"

Lâm Tuệ kể lại chuyện mình bị hãm hại và đình chỉ công tác. Lần đầu tiên, cô không dùng vẻ mặt bất cần để nói về thất bại. Cô thú nhận mình cảm thấy mệt mỏi với những cuộc đấu đá nơi công sở, cảm thấy cô đơn khi mỗi đêm trở về căn hộ cao cấp nhưng không có lấy một hơi ấm.

Bà Trương lặng đi. Bà chợt nhận ra mình đã quá tàn nhẫn khi luôn miệng nhắc con chuyện lấy chồng mà chưa một lần hỏi con có mệt không, có muốn ăn một bát mì nóng mẹ nấu không.

"Nghỉ thì nghỉ!" Bà Trương bất ngờ tuyên bố, tay lau nước mắt. "Cái công ty đó không biết trọng dụng con thì con không cần ở đó. Về nhà, mẹ nuôi. Ba đứa chúng mày về đây, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Nhà mình tuy nghèo đi một tí, nhưng tao thấy đủ người là tao vui rồi."

Lâm Vũ đứng ở góc phòng, bỗng nhiên cậu giơ máy ảnh lên, "tách" một cái.

"Thằng này! Lúc này mà còn chụp ảnh?" Lâm Nhất mắng yêu.

"Anh không thấy sao? Đây là tấm ảnh gia đình đẹp nhất mà em từng chụp được. Mọi người đều đang... thật nhất," Lâm Vũ cười rạng rỡ.

Đêm đó, Lâm Nhất không ngủ được. Anh ra sân sau, nơi xưởng mộc cũ của bố chất đầy những khối gỗ thô. Anh cầm lấy chiếc bào, thử đưa một đường trên mặt gỗ. Tiếng "xoèn xoẹt" nhịp nhàng vang lên trong đêm vắng, nghe như một nhịp tim mới của ngôi nhà.