MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChuyện Nhà Họ LâmChương 7: BÃO TỐ TRƯỚC CỔNG NHÀ

Chuyện Nhà Họ Lâm

Chương 7: BÃO TỐ TRƯỚC CỔNG NHÀ

887 từ · ~5 phút đọc

Người phụ nữ đứng trước cổng tên là Lý Mỹ Hoa, vợ của một tay chuyên cho vay nặng lãi có tiếng ở khu vực lân cận. Sự xuất hiện của cô ta cùng hai gã đàn ông lực lưỡng phía sau khiến không khí yên bình của con ngõ nhỏ bị xé toạc. Hàng xóm bắt đầu thò đầu ra khỏi cửa sổ, những tiếng xì xào bàn tán nổi lên như sóng triều.

"Lâm Nhất! Anh tưởng trốn về cái xó này là xong chuyện à?" Lý Mỹ Hoa hất hàm, đôi môi tô son đỏ chót mím lại đầy giận dữ. "Chồng tôi nể tình anh là người làm ăn lớn nên mới cho khất, ai ngờ anh dọn đồ bỏ trốn. Hôm nay nếu không có năm trăm nghìn tệ trả trước tiền lãi, cái nhà này đừng mong yên ổn!"

Bà Trương Tú Lan đứng chết trân, cây chổi tre trên tay rơi xuống đất. Cả đời bà làm nghề giáo, trọng nhất là cái mặt mũi, cái danh dự. Giờ đây, những lời đòi nợ thuê vang lên giữa ban ngày, trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp cũ và hàng xóm, chẳng khác nào tát vào mặt bà một cú trời giáng.

Lâm Nhất bước ra, chắn trước mặt mẹ và em gái. Gương mặt anh xám xịt, nhưng đôi mắt đã bớt đi vẻ hoảng loạn của những ngày trước. "Chị Lý, tôi không trốn. Tôi về đây để chăm sóc bố bị bệnh. Tôi đã nói sẽ trả, chỉ là cần thêm thời gian để thanh lý tài sản."

"Thời gian? Thời gian của anh không nuôi sống được anh em tôi!" Một gã đàn ông xăm trổ tiến lên, định đẩy Lâm Nhất.

"Dừng tay lại!" Lâm Tuệ quát lên, cô cầm chiếc điện thoại đang ở chế độ quay phim. "Tôi đã ghi lại toàn bộ sự việc. Đây là khu dân cư có camera an ninh. Các người đang xâm phạm gia cư bất hợp pháp và đe dọa người khác. Nếu không muốn cảnh sát can thiệp, mời các người đứng lùi lại và nói chuyện tử tế."

Sự quyết liệt của Lâm Tuệ khiến đám người kia hơi khựng lại. Lý Mỹ Hoa nhìn cô gái trẻ xinh đẹp nhưng đầy khí chất, cười nhạt: "Hóa ra là cô em gái giám đốc. Được thôi, tôi cho các người một tiếng đồng hồ. Gom tiền đi!"

Cả gia đình rút vào trong nhà, cánh cửa gỗ đóng sập lại, ngăn cách với những ánh mắt tò mò bên ngoài. Ông Lâm nằm trong phòng, nghe hết mọi chuyện, cố gắng gượng dậy nhưng cơn đau lưng lại kéo ông xuống.

Trong phòng khách, bà Trương ngồi bệt xuống ghế, bật khóc nức nở. "Nhất ơi là Nhất... sao con lại ra nông nỗi này? Năm trăm nghìn tệ... chúng ta lấy đâu ra ngay bây giờ?"

Lâm Nhất quỳ xuống, đầu tựa vào gối mẹ: "Con sai rồi mẹ. Con sẽ đi vay bạn bè, con sẽ làm mọi cách..."

"Đừng vay mượn thêm ai nữa!" Lâm Tuệ cắt ngang. Cô mở ví, lấy ra một sấp thẻ ngân hàng. "Chỗ này của em có khoảng hai trăm nghìn tệ, là tiền dự phòng cá nhân. Lâm Vũ, chỗ thẻ của em hôm trước còn bao nhiêu?"

Lâm Vũ vội vàng chạy lên gác lấy thẻ: "Còn hơn bốn mươi nghìn ạ."

Lâm Nhất nhìn hai em, cổ họng nghẹn đắng. Anh là anh cả, đáng lẽ phải là người che chở cho các em, vậy mà giờ đây anh lại đang vắt kiệt những đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng.

"Anh không thể lấy tiền của hai đứa," Lâm Nhất lắc đầu.

"Anh cả, bây giờ không phải lúc sĩ diện!" Lâm Vũ gắt lên, đôi mắt cậu đỏ hoe. "Anh muốn bố mẹ uất ức mà đổ bệnh thêm sao? Nhà mình còn người là còn tất cả. Tiền mất thì kiếm lại được, nhưng nếu cái nhà này tan nát thì chẳng gì bù đắp nổi."

Cả buổi chiều hôm đó là một cuộc "tổng động viên" tài chính đau đớn nhất của nhà họ Lâm. Bà Trương run rẩy vào buồng trong, lấy ra một chiếc hộp sắt cũ kỹ giấu dưới gầm giường. Trong đó là những tờ tiền lẻ được xếp phẳng phiu, những chiếc nhẫn vàng từ thời bà đi lấy chồng, và cả cuốn sổ tiết kiệm dưỡng già của hai ông bà.

"Đây... tất cả đây," bà Trương đặt chiếc hộp lên bàn, tay run bần bật. "Nhà ta từ trước đến nay sống sạch sẽ, chưa từng để ai phải đến tận nhà đòi nợ. Con cầm lấy đi Nhất, trả cho người ta, rồi làm lại từ đầu."

Lâm Nhất cầm chiếc hộp nặng trĩu tình thương và cả sự nhục nhã. Anh biết, mỗi tờ tiền trong này đều thấm đẫm mồ hôi từ những ngày ông Lâm bào gỗ đến rộp tay, từ những buổi bà Trương đứng lớp đến khản đặc cổ họng.

Khi anh bước ra cổng để giao tiền cho Lý Mỹ Hoa, bầu trời sập tối. Anh nhìn theo bóng chiếc xe đòi nợ khuất dần, rồi nhìn lại căn nhà mình. Con ngõ số 19 vẫn thế, nhưng bên trong nó, một cuộc cách mạng về tâm hồn vừa mới bắt đầu.