Một tuần sau, ông Lâm được xuất viện về nhà điều trị ngoại trú. Căn nhà số 19 lại rộn ràng tiếng người, nhưng không khí đã khác xưa. Không còn những lời khoe khoang về chức vụ hay tiền bạc, chỉ còn sự im lặng đầy suy tư.
Lâm Nhất quyết định bán chiếc xe Audi để trả nợ một phần và chuyển hẳn về nhà ở để chăm sóc bố. Anh bắt đầu mặc lại những bộ quần áo giản dị, không còn veston giày da bóng loáng. Sáng sáng, anh giúp mẹ dọn dẹp vườn tược, chiều chiều lại ngồi cạnh giường bố nghe ông kể về những thớ gỗ.
Một buổi chiều, ông Lâm chỉ vào chiếc tủ gỗ cũ ở góc phòng bị mọt ăn mất một góc. "Nhất này, con có nhớ khi con 10 tuổi, bố đã hứa sẽ đóng cho con một cái bàn học thật đẹp không?"
Lâm Nhất khựng lại: "Con nhớ ạ. Nhưng hồi đó nhà mình nghèo quá, bố phải đi làm thêm suốt."
"Bố mải làm lụng để kiếm tiền cho các con ăn học, để các con thoát khỏi cái nghề thợ mộc cực khổ này. Bố tưởng tiền bạc là tất cả. Nhưng nhìn con bây giờ, bố thấy mình sai rồi. Bố đã đẩy con vào cái vòng xoáy mà con không chịu nổi."
Lâm Nhất quỳ xuống bên cạnh giường bố, nắm lấy đôi bàn tay chai sần của ông. "Không phải lỗi của bố. Là tại con tham tâm, muốn giàu nhanh để nở mày nở mặt với thiên hạ. Con đã quên mất lời bố dạy, làm mộc hay làm người, đều phải đi từ từ, chắc chắn từng thớ gỗ một."
Bà Trương đứng ở cửa bếp, chứng kiến cuộc trò chuyện của hai cha con. Bà nhận ra mình cũng có lỗi. Những lời thúc ép, những sự so sánh của bà đã vô tình tạo nên một áp lực khổng lồ lên vai các con. Bà lẳng lặng đi vào bếp, bắt đầu nấu món cá kho tương, nhưng lần này bà không còn càm ràm về bụi gỗ hay vòi nước rỉ nữa.
Trong khi đó, Lâm Tuệ bắt đầu dành thời gian ở nhà nhiều hơn. Cô giúp Lâm Vũ sắp xếp lại các tác phẩm nhiếp ảnh và nhận ra em trai mình thực sự có tài. Cô dùng kinh nghiệm kinh doanh của mình để giúp em mở một studio nhỏ tại chính căn nhà cũ này.
"Em định đặt tên studio là gì?" Lâm Tuệ hỏi khi đang cùng Lâm Vũ sơn lại bức tường sân sau.
"Em sẽ đặt là 'Mái Hiên Số 19'. Nơi này là nơi chúng ta bắt đầu, cũng là nơi chúng ta tìm lại chính mình."
Nhưng bình yên không kéo dài được lâu. Một buổi sáng, có một người phụ nữ lạ mặt xuất hiện trước cổng nhà họ Lâm. Cô ta ăn mặc sang trọng nhưng gương mặt đầy sự giận dữ.
"Ai là Lâm Nhất? Bảo anh ta ra đây trả nợ cho chồng tôi!"
Bà Trương đang quét sân, nghe thấy tiếng quát thì giật mình. Lâm Nhất từ trong nhà bước ra, mặt biến sắc khi nhận ra người phụ nữ đó là vợ của một trong những "đại ca" tín dụng đen mà anh đã vay nóng để bù lỗ.
Cơn bão nợ nần một lần nữa ập đến, và lần này nó không chỉ là những lời đe dọa qua điện thoại, mà đã hiện diện ngay trước cửa nhà, đe dọa đến sự an toàn của cả gia đình.
Lâm Tuệ bước ra, đứng chắn trước anh trai mình, đôi mắt sắc lạnh nhìn người phụ nữ kia: "Có chuyện gì thì vào nhà nói chuyện. Đây là khu dân cư văn hóa, cô định gây rối ở đây sao?"
Sự xuất hiện của người phụ nữ lạ mặt này chính là khởi đầu cho một chuỗi những biến cố pháp lý và tình cảm khắc nghiệt hơn ở phía trước. Gia đình họ Lâm sẽ phải đối mặt với dư luận hàng xóm và những khoản nợ khổng lồ như thế nào?