Trong khi gia đình đang quay cuồng với scandal nợ nần của Lâm Nhất, Lâm Tuệ lại đang đối mặt với cuộc chiến của riêng mình tại công ty.
Vừa trở lại văn phòng sau một đêm trực ở bệnh viện, Lâm Tuệ thấy bàn làm việc của mình bị xáo trộn. Cấp dưới của cô nhìn cô với ánh mắt vừa e ngại vừa thương hại. Giám đốc điều hành gọi cô vào phòng làm việc ngay lập tức.
"Lâm Tuệ, có người gửi đơn tố cáo cô nhận hoa hồng trái phép từ nhà cung cấp bao bì," vị giám đốc đặt xấp tài liệu xuống bàn. "Mặc dù chúng tôi biết cô là nhân thần của công ty, nhưng trong lúc nhạy cảm này, cô phải tạm đình chỉ công tác để bộ phận thanh tra làm việc."
Lâm Tuệ đứng sững người. Cô là người liêm khiết đến mức cực đoan, chính vì thế cô mới không có nhiều bạn bè trong giới kinh doanh. Đây rõ ràng là một cái bẫy của đối thủ muốn hất cẳng cô khi vị trí Phó Giám đốc đang bỏ ngỏ.
"Tôi không làm. Các ông có thể kiểm tra mọi tài khoản của tôi," cô lạnh lùng đáp.
"Chúng tôi sẽ kiểm tra. Nhưng từ giờ đến lúc đó, mời cô bàn giao lại công việc cho Tiểu Vương."
Tiểu Vương – người mà Lâm Tuệ đã dìu dắt suốt hai năm qua – bước vào với nụ cười đắc thắng. Lâm Tuệ nhận ra, sự độc lập và mạnh mẽ mà cô hằng theo đuổi không hề bảo vệ được cô trước sự phản bội. Cô dọn dẹp đồ đạc vào một chiếc thùng giấy, bước ra khỏi tòa nhà văn phòng hiện đại với cảm giác trống rỗng tột độ.
Cô lái xe vô định trên đường phố, rồi chẳng biết từ lúc nào, chiếc xe lại đưa cô về phía bệnh viện. Cô không vào phòng bệnh ngay mà đứng ở hành lang nhìn qua ô cửa kính nhỏ. Cô thấy mẹ mình đang khóc, thấy anh cả đang đứng gục đầu bên cửa sổ, và thấy Lâm Vũ đang nắm tay bố.
Hóa ra, ai cũng có những vết thương giấu kín. Anh cả vì muốn giữ thể diện cho bố mẹ mà lâm vào nợ nần. Cô vì muốn khẳng định giá trị bản thân mà trở nên cô độc và bị hãm hại. Còn bố mẹ, họ dành cả đời để mong các con "thành rồng thành phượng", để rồi cuối cùng cái họ nhận được lại là sự dối trá và mệt mỏi.
Lâm Tuệ lau nước mắt, chỉnh lại trang phục. Cô bước vào phòng, giọng nói vẫn điềm tĩnh như mọi khi nhưng có thêm một chút ấm áp: "Mẹ, con mang thêm ít quần áo sạch cho bố đây. Anh cả, anh ra ngoài ăn chút gì đi, em ở đây với mẹ."
Lâm Nhất nhìn em gái, anh nhận ra đôi mắt cô cũng hoe đỏ. Hai anh em nhìn nhau, một sự thấu hiểu không cần lời nói len lỏi giữa họ. Lâm Tuệ không trách anh cả, vì cô hiểu áp lực của "đứa con thành đạt" nặng nề đến nhường nào.
Tối hôm đó, Lâm Vũ gọi hai anh chị ra sân sau bệnh viện. Cậu út, người vốn bị coi là vô tư nhất, bất ngờ đưa ra một chiếc thẻ ngân hàng cũ.
"Trong này có khoảng năm mươi nghìn tệ. Là tiền em đi chụp ảnh thuê và nhận giải thưởng nhiếp ảnh hai năm qua mà mẹ không biết. Anh cả cầm lấy mà lo lãi ngân hàng trước đi. Còn chị Tuệ... nếu mệt quá thì nghỉ một thời gian, em nuôi được."
Lâm Nhất và Lâm Tuệ đều ngỡ ngàng nhìn cậu em út. Hóa ra, đứa trẻ mà họ tưởng là lông bông nhất lại là người âm thầm tích lũy và quan sát mọi chuyện tinh tế nhất.
"Em không đùa đâu. Gia đình mình có bao giờ nghèo đâu, chỉ là chúng ta tham lam quá nhiều thứ phù phiếm thôi," Lâm Vũ cười, nụ cười hiền lành như ông Lâm lúc còn trẻ.