MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChuyện Nhà Họ LâmChương 4: KHI VỎ BỌC TAN VỠ

Chuyện Nhà Họ Lâm

Chương 4: KHI VỎ BỌC TAN VỠ

755 từ · ~4 phút đọc

Bệnh viện vào sáng sớm là một hỗn hợp của tiếng xe đẩy lạch cạch và mùi cháo trắng nhàn nhạt. Ông Lâm đã qua cơn đau dữ dội nhất, nhưng việc phải nằm bất động một chỗ đối với một người cả đời quen chân tay như ông là một cực hình. Bà Trương vẫn túc trực bên cạnh, gương mặt hốc hác thấy rõ sau một đêm không ngủ.

Lâm Nhất bước vào phòng bệnh với hai túi đồ ăn sáng. Anh cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng đôi mắt đỏ sọc và bàn tay hơi run khi mở nắp hộp cháo đã tố cáo anh. Anh vừa nhận được thêm mười cuộc gọi nhỡ từ chủ nợ.

"Nhất này, lát con về nhà nghỉ ngơi đi. Đêm qua thức đủ rồi," bà Trương vừa thổi cháo cho chồng vừa nói, ánh mắt đầy xót xa nhìn con trai cả. "Tiền viện phí hôm qua con đóng hết bao nhiêu? Để mẹ về lấy sổ tiết kiệm đưa lại cho con. Con còn phải lo cho cái Linh đi học, rồi đối nội đối ngoại trên tỉnh, đừng để hụt tiền nong."

Lâm Nhất cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. "Mẹ, con đã bảo là con lo được mà. Mẹ cứ giữ lấy tiền đó mà tẩm bổ cho bố."

"Mẹ biết con giỏi, nhưng tiền của con cũng là mồ hôi nước mắt. Nhà mình không giàu nhưng cũng không thể để con gánh hết," bà Trương kiên quyết.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn của Lâm Nhất rung lên bần bật. Một dãy số lạ. Lâm Nhất định tắt máy nhưng bà Trương đã nhanh tay cầm lấy: "Kìa, ai gọi nhiều thế này, lỡ là việc gấp ở công ty thì sao? Nghe đi con."

Lâm Nhất chưa kịp phản ứng thì bà đã vô tình chạm vào nút nghe, và vì loa thoại của chiếc điện thoại cũ vốn rất lớn, tiếng quát tháo từ đầu dây bên kia vang lên rõ mồn một trong căn phòng bệnh yên tĩnh:

"Lâm Nhất! Anh định trốn đến bao giờ? Căn hộ của anh sắp bị đấu giá rồi đấy! Nếu trong ba ngày tới không thanh toán khoản lãi quá hạn, chúng tôi sẽ tìm đến tận quê anh để đòi người nhà đấy nhé!"

Không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chiếc thìa trong tay bà Trương rơi xuống bát cháo, phát ra tiếng "cạch" khô khốc. Ông Lâm đang nhắm mắt tĩnh dưỡng cũng giật mình mở trừng mắt nhìn con trai.

Lâm Nhất vội vàng giật lấy điện thoại, tắt máy, gương mặt anh biến từ trắng bệch sang đỏ tía vì nhục nhã. Anh không dám nhìn vào mắt bố mẹ. Sự tự tôn mà anh dày công xây dựng suốt mười năm qua đã sụp đổ chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

"Nhất... người ta nói cái gì thế? Căn hộ nào bị đấu giá? Đòi nợ là sao?" Giọng bà Trương run rẩy, bà đứng không vững phải bám vào thành giường.

Lâm Nhất quỳ sụp xuống cạnh giường bệnh của bố, hai tay ôm mặt. "Con xin lỗi... Con bị lừa đầu tư, dự án đóng băng, con phải vay nóng để bù vào... Con tưởng mình sẽ gỡ gạc được, nhưng..."

"Thế còn vợ con? Cái Linh? Hai mẹ con nó về nhà ngoại không phải vì trực ca đêm hay học thêm đúng không?" Ông Lâm thều thào hỏi, giọng ông tràn đầy sự thất vọng cay đắng.

"Tiểu Phương... cô ấy ly thân với con rồi ạ."

Bà Trương nghe đến đó thì lảo đảo, bà ôm ngực thở dốc. Cả đời bà kiêu ngạo nhất là có đứa con trai tài giỏi, làm quản lý, ở nhà lầu, vợ đẹp con khôn. Hóa ra tất cả chỉ là một bong bóng xà phòng đẹp đẽ nhưng rỗng tuếch. Cú sốc này đối với bà còn đau đớn hơn cả việc ông Lâm bị ngã.

"Mẹ! Mẹ tỉnh lại đi!" Lâm Vũ vừa bước vào cửa, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn, vội vàng chạy lại đỡ lấy mẹ.

Bữa sáng hôm ấy nhà họ Lâm không ai đụng đến một hạt cơm. Sự thật như một cơn bão quét sạch chút bình yên giả tạo cuối cùng. Lâm Nhất bị mẹ đuổi ra khỏi phòng bệnh. Anh ngồi ở cầu thang thoát hiểm, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, cảm thấy mình là một tội nhân không thể dung thứ.