Bệnh viện thành phố vào buổi tối luôn mang một mùi thuốc sát trùng nồng nặc đến nhức mũi. Ông Lâm được chẩn đoán bị thoát vị đĩa đệm cấp tính do chấn thương, cần phải nằm viện theo dõi và điều trị vật lý trị liệu lâu dài.
Lâm Nhất, Lâm Tuệ và Lâm Vũ đều có mặt đông đủ trước cửa phòng bệnh. Bà Trương ngồi thẫn thờ trên ghế chờ, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến mức trắng bệch.
"Tại tôi... tại tôi bắt ông ấy sửa cái vòi nước chết tiệt đó," – Bà Trương lẩm bẩm trong nước mắt.
"Mẹ, đừng tự trách mình nữa. Bố sẽ ổn thôi," – Lâm Tuệ ôm lấy vai mẹ, dù chính cô cũng đang run lên.
Bác sĩ bước ra, nhìn lướt qua ba người con rồi nói: "Bệnh nhân cần người chăm sóc 24/7 trong ít nhất hai tuần tới. Ngoài ra, chi phí phẫu thuật và phục hồi chức năng cũng không nhỏ. Người nhà chuẩn bị tâm lý và tài chính nhé."
Lâm Tuệ lập tức lên tiếng: "Bác sĩ cứ dùng thuốc tốt nhất, tiền bạc không thành vấn đề."
Cô quay sang nhìn Lâm Nhất, hy vọng anh cả sẽ đứng ra lo liệu thủ tục như mọi khi. Nhưng Lâm Nhất lại đứng im, đôi mắt nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Trong đầu anh lúc này là một con số: 0. Tài khoản ngân hàng của anh đang bị phong tỏa, tiền mặt trong ví chỉ còn vài nghìn tệ không đủ đóng tiền tạm ứng viện phí.
"Anh cả? Anh sao thế?" – Lâm Tuệ nhíu mày.
Lâm Nhất giật mình, hắng giọng: "À... ừm... để anh đi đóng tiền trước."
Anh bước ra khỏi hành lang, đi về phía nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại. Lâm Nhất gục đầu vào bồn rửa mặt, những giọt nước lạnh buốt không làm anh tỉnh táo hơn. Anh lấy điện thoại, lướt qua danh bạ. Bạn bè, đối tác... ai sẽ cho một kẻ sắp phá sản vay tiền? Cuối cùng, anh cắn răng gọi cho vợ cũ – Tiểu Phương.
"Tiểu Phương... là anh... anh muốn hỏi vay em một ít tiền. Bố bị ngã phải phẫu thuật."
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, sau đó là tiếng thở dài: "Lâm Nhất, anh vẫn định giấu bố mẹ đến bao giờ? Em sẽ gửi tiền cho anh, nhưng đây là lần cuối cùng. Sau chuyện này, anh hãy nói thật với gia đình đi."
Lâm Nhất nhận được tin nhắn báo tiền về tài khoản, nhưng tim anh đau như có ai bóp nghẹt. Anh cảm thấy mình thật hèn hạ.
Trong phòng bệnh, ông Lâm đã tỉnh lại. Nhìn thấy các con đứng quanh giường, ông cố gượng cười: "Bố không sao, già rồi xương cốt nó giở chứng tí thôi. Đứa nào bận thì cứ về đi làm đi, đừng có để lỡ việc."
"Bố cứ nghỉ ngơi đi, công việc của con không quan trọng bằng bố," – Lâm Vũ nắm lấy tay ông, đôi mắt cậu đỏ hoe. Cậu cảm thấy hối hận vì bấy lâu nay chỉ mải mê với những khung hình trừu tượng mà quên mất việc chụp lại một tấm ảnh tử tế cho bố mình.
Đêm đó, Lâm Nhất và Lâm Tuệ ở lại bệnh viện. Trong không gian yên tĩnh của hành lang, hai anh em ngồi đối diện nhau.
"Anh có chuyện gì giấu em phải không?" – Lâm Tuệ đột ngột hỏi, ánh mắt sắc sảo của một trưởng phòng kinh doanh khiến Lâm Nhất không thể lảng tránh.
"Không có gì, chỉ là dạo này anh hơi mệt thôi."
"Lâm Nhất! Đừng có đem cái vẻ 'anh cả mẫu mực' đó ra với em. Em thấy anh đứng ngoài hành lang gọi điện cho chị dâu. Em biết hai người đã ly thân. Em cũng biết công ty anh đang gặp rắc rối."
Lâm Nhất sững sờ: "Sao con biết?"
"Em là dân làm ăn, vòng tròn quan hệ của chúng ta giao nhau nhiều mà. Tại sao anh không nói với cả nhà? Anh định một mình gánh vác đến lúc chết sao?"
Lâm Nhất cười khổ, hai tay đan vào nhau: "Nói gì đây? Nói là đứa con trai mà bố mẹ luôn tự hào thực chất là một kẻ thất bại sao? Nói là anh đã làm mất sạch tiền tiết kiệm của gia đình sao? Tuệ à, không phải ai cũng mạnh mẽ được như em."
Lâm Tuệ im lặng. Cô nhận ra bấy lâu nay mình luôn ghen tị với sự ưu ái mà bố mẹ dành cho anh cả, nhưng cô không biết rằng chính sự ưu ái đó lại là một chiếc gông xiềng nặng nề đặt lên vai Lâm Nhất.
"Còn em thì sao?" – Lâm Nhất nhìn em gái – "Em cũng chẳng hạnh phúc gì với đống mỹ phẩm và những hợp đồng đó đúng không?"
Lâm Tuệ quay đi, nhìn qua cửa sổ bệnh viện: "Hạnh phúc là thứ xa xỉ, anh ạ. Em chỉ muốn mình không phải phụ thuộc vào ai thôi."
Hai anh em – hai con người thành đạt trong mắt xã hội – giờ đây ngồi cạnh nhau như hai đứa trẻ lạc lối. Vết rạn trên chiếc bàn xoay ở nhà dường như đã lan rộng đến tận đây, báo hiệu một sự sụp đổ của vẻ hào nhoáng giả tạo, nhưng cũng đồng thời mở ra một cơ hội để họ thành thật với nhau lần đầu tiên sau nhiều năm.