MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChuyện Nhà Họ LâmChương 2: NHỮNG CON NỢ

Chuyện Nhà Họ Lâm

Chương 2: NHỮNG CON NỢ

781 từ · ~4 phút đọc

Sau bữa tối bão táp, Lâm Nhất không về thành phố ngay mà xin phép ở lại một đêm với lý do "nhớ hơi giường cũ". Thực chất, anh không biết phải đi đâu. Căn hộ sang trọng kia giờ chỉ còn là những mảng tường trống rỗng và những cuộc gọi đòi nợ từ ngân hàng.

Anh ngồi trên chiếc giường đơn trong căn phòng cũ của mình. Trên tường vẫn còn dán những tấm bằng khen từ thời trung học – "Học sinh xuất sắc", "Niềm tự hào của trường". Lâm Nhất bật cười chua chát. Niềm tự hào của gia đình họ Lâm giờ đây là một kẻ trắng tay, nợ nần chồng chất.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Lâm Vũ ló đầu vào.

"Anh cả, anh có thuốc lá không?"

Lâm Nhất ngạc nhiên: "Chú mày tập tành hút thuốc từ bao giờ đấy?"

Hai anh em ra ban công nhỏ nhìn xuống sân nhà. Ông Lâm vẫn ngồi đó, bóng lưng đổ dài dưới ánh đèn đường, lặng lẽ đục đẽo một mảnh gỗ thừa.

"Em biết anh đang có chuyện," – Lâm Vũ đột ngột nói, đôi mắt nhìn xa xăm – "Ánh mắt của anh không lừa được em đâu. Nó giống hệt ánh mắt của em khi bị thầy giáo mắng là 'đồ mơ mộng hão huyền'."

Lâm Nhất thở hắt ra một hơi khói: "Người lớn có những nỗi khổ mà đứa trẻ như em không hiểu được đâu."

"Em 22 rồi, không còn nhỏ nữa. Em biết anh chị đều đang gồng mình lên để đóng vai 'thành đạt'. Nhưng anh nhìn mẹ xem, mẹ già đi nhiều rồi. Mẹ gắt gỏng là vì mẹ sợ chúng ta không hạnh phúc."

Lâm Nhất im lặng. Anh nhớ lại ánh mắt kỳ vọng của mẹ lúc nãy. Nếu bà biết con trai bà đang đứng trước bờ vực phá sản, có lẽ bà sẽ sụp đổ. Anh không thể nói, ít nhất là lúc này.

Sáng hôm sau, Lâm Tuệ rời nhà từ sớm tinh mơ để tránh những lời cằn nhằn của mẹ. Nhưng khi ra đến cổng, cô thấy bố mình đã đứng đó từ bao giờ, tay cầm một túi giấy nhỏ.

"Bố... sao bố dậy sớm thế?"

Ông Lâm dúi túi giấy vào tay cô: "Trong này là ít bánh bao nhân xá xíu mẹ con làm từ tối qua. Con bận việc thì cũng phải ăn sáng. Đừng có cậy trẻ mà phá sức."

Lâm Tuệ nhận lấy túi bánh còn nóng hổi, cổ họng nghẹn lại. Cô luôn tỏ ra mạnh mẽ, luôn muốn thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình, nhưng mỗi khi đứng trước sự quan tâm vụng về của bố, lớp vỏ bọc ấy lại mềm đi.

"Vâng, con biết rồi. Bố vào nhà đi, trời lạnh đấy."

Chiếc xe của Lâm Tuệ lăn bánh, bà Trương đứng sau rèm cửa nhìn theo, tay lau nước mắt. Bà biết mình quá khắt khe, nhưng bà không biết cách nào khác để bày tỏ tình yêu. Bà sợ nếu bà không thúc ép, con gái bà sẽ cô đơn khi về già.

Trong khi đó, tại một góc công viên cách nhà không xa, Lâm Vũ đang dùng máy ảnh ghi lại những khoảnh khắc đời thường. Cậu tình cờ chụp được hình ảnh một gia đình trẻ đang vui đùa. Cậu chợt nhận ra, trong gia đình mình, dường như mọi người đã quên cách chơi đùa với nhau từ lâu. Ai cũng mang trên vai một gánh nặng: Lâm Nhất gánh danh dự, Lâm Tuệ gánh sự độc lập, và cậu... cậu đang gánh sự kỳ vọng về một tương lai ổn định mà cậu không hề muốn.

Buổi chiều hôm đó, một sự cố xảy ra. Ông Lâm trong lúc cố gắng sửa lại cái vòi nước bị hỏng trên tầng hai đã bị trượt chân. Tiếng động lớn vang lên khiến bà Trương đang tưới cây dưới sân rụng rời chân tay.

"Ông Lâm! Ông làm sao thế này?"

Bà Trương lao lên cầu thang, thấy chồng mình đang nằm sóng soài trên sàn nhà tắm, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn. Cơn đau từ cột sống khiến ông không thể cử động. Bà Trương run rẩy rút điện thoại, nhưng người đầu tiên bà gọi không phải là cấp cứu, mà là Lâm Nhất.

"Nhất ơi... bố con... bố con bị ngã rồi!"

Tiếng khóc của mẹ qua điện thoại khiến Lâm Nhất – lúc đó đang đứng trước văn phòng luật sư để tư vấn về thủ tục phá sản – cảm thấy như đất trời sụp đổ. Anh nhận ra, danh dự hay tiền bạc vào giây phút này đều trở nên vô nghĩa.