Khoa ngồi trong phòng trọ, ánh đèn bàn chiếu lên mẩu giấy hình ngôi sao của Vy, cạnh khung ảnh đôi, con hạc giấy, và bức vẽ nguệch ngoạc. Dòng chữ “Mai hát phải hay hơn nha! Tui chọn bài rồi, chuẩn bị đi!” làm anh chàng hoảng loạn nhẹ. “Hát? Tui mà hát chắc cô ấy bịt tai chạy mất,” Khoa lẩm bẩm, nhưng vẫn mở điện thoại, tìm bài hát nào dễ hát để đỡ quê. Anh thử ngân nga vài câu “Mùa Thu Lá Bay”, nhưng giọng lạc tông, nghe như mèo kêu. “Thôi, cứ thử, không để Vy troll nữa,” Khoa tự nhủ, chọn áo thun in chữ “Chill” và kiểm tra máy ảnh trước khi ra trạm xe bus số 13.
Sáng nay, Sài Gòn rực rỡ, nắng vàng chiếu qua những tán cây ven đường. Chuyến xe số 13 lăn bánh êm ru, Khoa ngồi ở hàng ghế giữa, tay ôm balo, lòng thấp thỏm. Anh đã tập vài câu hát, nhưng vẫn lo mình sẽ làm trò cười. Xe dừng ở trạm quen thuộc, Vy bước lên, mặc áo thun in hình nốt nhạc, tay cầm cuốn sổ và một cặp tai nghe nhỏ. “Anh Khoa! Sẵn sàng làm ca sĩ chưa? Hay định giả vờ mất giọng?” cô hét lên, ngồi phịch xuống cạnh anh, nụ cười tinh nghịch.
Khoa lắc đầu, giả vờ tự tin. “Mất giọng gì nổi, tui tập hát cả tối rồi! Nhưng mà… cô chọn bài gì, nói trước đi, tui chuẩn bị tinh thần!” Vy cười lớn, lôi tai nghe ra. “Bí mật! Nhưng yên tâm, bài này dễ, ai cũng hát được. Nè, đeo tai nghe đi, tui cho anh nghe trước.” Cô đưa một bên tai nghe cho Khoa, mở bài “Một Nhà” của Da LAB. Khoa nghe vài câu, mặt tái mét. “Cô chọn bài này hả? Tui hát dở lắm, cô đổi bài khác đi!”
Vy phì cười, lắc đầu. “Không đổi! Bài này vui mà, tụi mình hát đôi, tui mở đầu, anh hát tiếp. Dám không?” Khoa gật đầu, dù tim đập thình thịch. Vy bắt đầu ngân nga: “Khi hai ta về một nhà, khép đôi mi chung một giường…” Giọng cô trong trẻo, hơi lạc nhịp nhưng đầy cảm xúc. Khoa hít một hơi, tiếp lời: “Đôi khi mơ cùng một giấc, thức giấc chung một giờ…” Giọng anh run run, lạc tông thấy rõ, làm Vy cười nghiêng ngả.
“Trời, anh Khoa, hát như bị ép vậy! Thả lỏng đi, tui không chê đâu!” Vy an ủi, nhưng mắt vẫn lấp lánh ý trêu chọc. Khoa đỏ mặt, cố hát tiếp, nhưng càng hát càng lạc, làm cả hai cười sằng sặc. Một cậu nhóc ngồi ghế sau vỗ tay: “Chị ơi, anh này hát hài ghê, quay TikTok đi!” Vy giơ điện thoại, giả vờ quay, làm Khoa hoảng hồn. “Đừng, đừng quay, tui không muốn lên mạng đâu!” anh kêu lên, giơ tay che mặt.
Cả hai tiếp tục hát, dù giọng lệch tông và lời sai be bét. Hành khách trên xe bus bắt đầu cười, một bà cụ còn góp vui: “Hát to lên đi, tụi nhỏ, bác thích bài này!” Khoa và Vy nhìn nhau, cười tươi, rồi đồng thanh hát câu cuối, dù lạc điệu nhưng đầy hào hứng. Xe dừng ở trạm gần công viên, Vy kéo Khoa xuống. “Hát trên xe vui, nhưng ra đây hát tiếp đi, không thì hành khách đuổi tụi mình mất!”
Dưới tán cây công viên, Vy lôi cuốn sổ ra, viết gì đó, xé một mẩu giấy, gấp thành hình nốt nhạc. “Nè, anh Khoa, cảm ơn vì màn song ca siêu lạc điệu. Mai đọc nha, mở sớm tui giận!” Cô dúi mẩu giấy vào tay Khoa, rồi vẫy tay. “Mai tui muốn thử thách mới: cùng viết một câu chuyện ngắn về Sài Gòn. Dám hem?” Khoa gật đầu, nhìn Vy bước đi, lòng lâng lâng. “Hát dở mà cô ấy vẫn vui, cô này lạ thật,” anh lẩm bẩm.
Tối đó, Khoa mở mẩu giấy hình nốt nhạc, thấy dòng chữ: “Anh Khoa hát dở nhưng dễ thương. Mai viết chuyện nha, tui muốn xem anh sáng tạo cỡ nào! – Vy.” Khoa bật cười, cẩn thận cất mẩu giấy, rồi nhìn khung ảnh đôi trên bàn, tự hỏi: “Viết chuyện? Tui làm sao đấu lại Vy?” Ở phòng trọ, Vy mở nhật ký, ghi: “Anh Khoa hát lạc điệu chết đi được, nhưng tui thích lắm. Mai viết chuyện chung chắc vui lắm đây!” Cô cười, đóng sổ lại.
Chuyến xe số 13 vẫn lăn bánh, mang theo những nốt nhạc lạc điệu và khoảnh khắc nhỏ. Liệu Khoa có vượt qua thử thách viết chuyện của Vy, hay lại bị cô nàng lầy lội kéo vào drama mới? Sài Gòn vẫn nhộn nhịp, và câu chuyện của họ còn dài.