MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChuyến Xe Bus Số 13Chương 9: Bài Thơ Ngượng Ngùng

Chuyến Xe Bus Số 13

Chương 9: Bài Thơ Ngượng Ngùng

787 từ · ~4 phút đọc

Khoa ngồi trong phòng trọ, ánh đèn bàn chiếu lên mẩu giấy hình cây bút của Vy, bên cạnh khung ảnh đôi, con hạc giấy, và bức vẽ lầy lội từ hôm qua. Dòng chữ “Mai làm nhà thơ nha, tui tin anh làm được!” làm anh chàng vừa lo vừa buồn cười. “Thơ? Tui viết code còn không xong, giờ làm thơ chắc thảm họa,” Khoa lẩm bẩm, nhưng trong lòng lại muốn thử. Anh lục trí nhớ, tìm mấy bài thơ thời cấp ba, nhưng chỉ nhớ được mấy câu “Trăng treo lơ lửng trên cao” sến sẩm. “Thôi, cứ thử, không để Vy troll nữa,” Khoa tự nhủ, lấy giấy bút, nguệch ngoạc vài dòng, rồi ra trạm xe bus số 13, mang theo chút tự tin mong manh.

Sáng nay, Sài Gòn se lạnh, không khí thoảng mùi cà phê từ mấy quán ven đường. Chuyến xe số 13 lăn bánh êm ru, Khoa ngồi ở hàng ghế giữa, tay cầm máy ảnh và một mẩu giấy ghi vài câu thơ. Anh tự nhủ phải làm Vy bất ngờ, dù biết thơ mình chắc… không ra gì. Xe dừng ở trạm quen thuộc, Vy bước lên, mặc áo thun in chữ “Poet Mode On”, tay cầm cuốn sổ và một cây bút bi lấp lánh. “Anh Khoa! Sẵn sàng làm nhà thơ chưa? Hay định ngủ gật để trốn thử thách?” cô hét lên, ngồi phịch xuống cạnh anh, nụ cười rạng rỡ.

Khoa lắc đầu, giả vờ tự tin. “Ngủ gì nổi, tui chuẩn bị thơ rồi, cô coi chừng thua tui!” Vy nhướng mày, mắt sáng rực. “Ooh, anh Khoa tự tin ghê! Đưa tui coi, hay để tui đọc trước?” Cô giơ tay định giật mẩu giấy của Khoa, nhưng anh vội giấu đi. “Từ từ, để tui đọc trước, cô đừng cười nha!” Khoa hít một hơi, đọc giọng ngượng ngùng: “Xe bus chạy qua phố, nắng vàng rơi, có cô gái hay cười, làm tui… ờ, rối bời.” Anh ngừng lại, mặt đỏ như cà chua, vì nhận ra thơ mình sến không chịu nổi.

Vy phá lên cười, làm vài hành khách quay lại nhìn. “Trời, anh Khoa, thơ gì mà đáng yêu dữ vậy? Rối bời là sao? Kể tui nghe coi!” Cô chống cằm, mắt lấp lánh. Khoa gãi đầu, ấp úng. “Thì… tại cô hay trêu tui, tui không biết viết gì nữa!” Vy cười lớn, lôi cuốn sổ ra, viết gì đó rồi đọc to: “Xe số 13 lăn bánh, anh chàng ngố bên cạnh, chụp ảnh đẹp, nhưng thơ thì… cần học thêm!” Cô nháy mắt, làm Khoa vừa quê vừa buồn cười. “Cô chê tui hả? Thơ tui vậy là ổn rồi!” anh chống chế.

Cả hai tiếp tục luân phiên sáng tác, mỗi người thêm một câu thơ. Vy viết về ánh nắng Sài Gòn, Khoa thêm về tiếng còi xe bus. Bài thơ chung càng lúc càng lầy lội: Vy tả anh chàng ngố ngủ quên, Khoa đáp lại cô gái lầy hay làm rơi bút. Cả hai cười sằng sặc, làm một bà cụ ngồi gần phải lên tiếng: “Tụi nhỏ làm thơ gì mà vui thế? Đọc bác nghe coi!” Vy hào hứng đọc to bài thơ, còn Khoa thì muốn độn thổ vì xấu hổ.

Xe dừng ở trạm của Vy, cô lôi cuốn sổ ra, viết gì đó, xé một mẩu giấy, gấp thành hình ngôi sao. “Nè, anh Khoa, cảm ơn vì bài thơ siêu ngố. Mai đọc nha, mở sớm tui giận!” Cô dúi mẩu giấy vào tay Khoa, rồi vẫy tay. “Mai tui muốn thử thách mới: cùng hát một bài trên xe. Dám hem?” Khoa ngớ người, nhưng gật đầu. “Hát? Tui hát dở lắm, nhưng… dám!” Vy cười tươi, bước xuống xe, để lại Khoa với mẩu giấy và nụ cười lâng lâng.

Tối đó, Khoa mở mẩu giấy hình ngôi sao, thấy dòng chữ: “Anh Khoa làm thơ dễ thương, nhưng mai hát phải hay hơn nha! Tui chọn bài rồi, chuẩn bị đi! – Vy.” Khoa bật cười, tự hỏi: “Hát? Tui mà hát chắc cô ấy chạy mất!” Anh nhìn khung ảnh đôi và những mẩu giấy trên bàn, lòng ấm áp lạ. Ở phòng trọ, Vy mở nhật ký, ghi: “Anh Khoa làm thơ ngố chết đi được, nhưng tui thích lắm. Mai hát chung chắc vui lắm đây!” Cô cười, đóng sổ lại.

Chuyến xe số 13 vẫn lăn bánh, mang theo những câu thơ và khoảnh khắc nhỏ. Liệu Khoa có vượt qua thử thách hát của Vy, hay lại bị cô nàng lầy lội kéo vào drama mới? Sài Gòn vẫn nhộn nhịp, và câu chuyện của họ còn dài.