Mùa thu năm Dân quốc thứ mười tám, Trấn Thanh Thủy không chỉ có mùi lúa chín mà còn nồng nàn mùi nhựa thông và hương trầm từ các xưởng vẽ tranh lụa. Những ngày này, không khí trong trấn căng thẳng hơn bao giờ hết bởi cuộc thi họa lớn nhất thập kỷ sắp diễn ra giữa hai đại gia tộc: Lâm gia và Triệu gia. Người ta nói rằng kẻ thắng cuộc không chỉ có được danh hiệu "Đệ nhất danh họa" mà còn có quyền sở hữu bãi khai thác đá màu quý hiếm trên núi Thanh Long.
Triệu Uyển ngồi bên song cửa sổ của khuê phòng, đôi mắt nàng trầm mặc nhìn xuống mặt hồ sen đã tàn. Nàng là đại tiểu thư nhà họ Triệu, nhưng thay vì lụa là gấm vóc, ngón tay nàng lại luôn vương vẩn những vệt màu không bao giờ tẩy sạch. Triệu Uyển không chỉ vẽ đẹp, nàng còn có một khả năng thiên bẩm là "ngửi thấy màu sắc". Nàng có thể phân biệt được trăm loại mực chỉ bằng một nhịp thở.
"Tiểu thư, người lại quên ăn rồi." – Tiểu liên, con hầu thân cận, lo lắng đặt khay trà lên bàn. – "Lão gia vừa nhắn, nếu chiều nay người không hoàn thành bức 'Bách Điểu Triều Phụng', người sẽ không được phép ra khỏi cửa vào tết Trung thu này."
Triệu Uyển khẽ thở dài, chiếc bút lông trong tay nàng run nhẹ. Nàng không muốn vẽ chim phượng cao sang, nàng chỉ muốn vẽ những con nhạn bình dị bay về phương Nam. Nhưng trong cái gia đình coi danh tiếng hơn sinh mạng này, ý muốn của nàng chẳng khác nào một hạt bụi.
Chợt, một âm thanh xé toạc không gian tĩnh lặng: tiếng sáo trúc vút lên từ phía bên kia tường rào – nơi giáp ranh với lãnh địa của Lâm gia. Giai điệu ấy không xa lạ, nó là một khúc nhạc dân gian mà chỉ có nàng và "người đó" mới hiểu.
Triệu Uyển đứng phắt dậy, tim đập liên hồi. Nàng vội vàng lấy từ dưới gối ra một chiếc diều giấy nhỏ, trên đó có viết một chữ "Lâm" thanh mảnh bằng mực tàu. Nàng buộc một mảnh lụa hồng vào dây diều rồi thả nhẹ ra cửa sổ. Gió thu nâng chiếc diều bay qua bức tường cao vút, biến mất vào những tán cây cổ thụ của Lâm gia.
Phía bên kia tường, Lâm Vĩnh Sơn – thiếu gia nhà họ Lâm – đang đứng đợi sẵn. Anh đón lấy chiếc diều, nụ cười trên môi vừa rạng rỡ vừa chứa đựng nỗi sầu muộn. Anh và Triệu Uyển như hai đường thẳng song song, bị ngăn cách bởi mối thù truyền kiếp của hai người cha tham vọng.
Vĩnh Sơn mở mảnh lụa hồng, bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ được viết bằng loại mực xanh mà anh vừa mới tặng nàng tháng trước: "Huyết họa sắp thành, hồn ta ở đâu?"
Vĩnh Sơn siết chặt mảnh lụa. Anh biết Triệu lão gia – cha của Triệu Uyển – đang ép nàng thực hiện một kỹ thuật vẽ cấm kỵ để giành chiến thắng trong cuộc thi sắp tới. Loại mực đó yêu cầu một sự đánh đổi mà chỉ những kẻ điên cuồng vì danh lợi mới dám thực hiện.
"Uyển nhi, anh sẽ không để em trở thành vật tế cho những bức họa vô hồn đó." – Vĩnh Sơn thì thầm vào thinh không, ánh mắt anh nhìn về phía bóng tối đang dần bao trùm lấy dinh thự họ Triệu.