MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Nhân Trong TranhChương 2: LỜI NGUYỀN

Cố Nhân Trong Tranh

Chương 2: LỜI NGUYỀN

610 từ · ~4 phút đọc

Đêm xuống, Triệu phủ chìm trong không khí u uất. Triệu lão gia – Triệu Hùng – triệu tập con gái vào mật thất dưới tầng hầm. Đây là nơi chứa đựng những bí mật đen tối nhất của dòng họ Triệu, nơi những thỏi mực được làm từ những nguyên liệu kỳ quái mà giới nghệ nhân chân chính luôn kinh sợ.

"Uyển nhi, con nhìn đi." – Triệu Hùng chỉ vào một chiếc bát sứ lớn, bên trong chứa một loại chất lỏng màu đỏ thẫm, đặc quánh và phát ra mùi tanh nồng của sắt. – "Đây là 'Huyết Mặc'. Nó được tinh chế từ nhựa cây sơn nghìn năm hòa cùng huyết cốt của những linh thú. Nếu con dùng nó để vẽ đôi mắt cho chim phượng, bức tranh sẽ thực sự sống dậy và tung cánh bay đi. Khi đó, Lâm gia sẽ chỉ còn là rác rưởi dưới chân chúng ta."

Triệu Uyển lùi lại, gương mặt nàng trắng bệch dưới ánh đèn dầu leo lét. "Cha... đây không phải là nghệ thuật. Đây là tà thuật! Bất cứ thứ gì được tạo ra từ máu đều mang theo lời nguyền. Cha quên rồi sao? Ông nội đã phát điên sau khi vẽ xong bức tranh cuối cùng bằng loại mực này!"

"Câm miệng!" – Triệu Hùng tát mạnh vào mặt con gái, đôi mắt lão rực lên sự tham lam điên cuồng. – "Ông nội con điên là vì ông ấy không đủ bản lĩnh. Còn con, con là thiên tài về màu sắc, con có thể khống chế được nó. Nếu con không vẽ, ta sẽ gả con cho tên quan phủ già khú khụ ở tỉnh, và Lâm gia của tên nhóc Vĩnh Sơn kia sẽ bị ta san phẳng ngay lập tức!"

Triệu Uyển khuỵu xuống sàn đá lạnh ngắt. Nỗi đau trên má không thấm thía gì so với sự tan nát trong lòng. Nàng nhìn vào bát mực đỏ ngòm, dường như thấy trong đó có hàng nghìn linh hồn đang gào thét.

Đêm đó, nàng bị nhốt vào mật thất cùng với bức họa dang dở. Nàng cầm bút lên, đôi tay run rẩy. Mỗi lần nhúng bút vào bát mực máu, nàng lại cảm thấy sinh khí của mình như bị hút dần đi. Những nét vẽ bắt đầu tự chuyển động trên mặt lụa, đôi mắt con chim phượng bắt đầu rực lên một ánh sáng đỏ rực đầy oán hận.

Ở bên ngoài, Lâm Vĩnh Sơn không hề ngồi yên. Anh biết thời gian không còn nhiều. Anh đột nhập vào thư viện của Lâm gia, lùng sục những bản chép tay cổ về cách hóa giải tà thuật của mực máu. Cha của anh, Lâm Đại gia, là một người chính trực hơn, nhưng ông cũng không hay biết con trai mình đang âm thầm giúp đỡ đối thủ.

Vĩnh Sơn tìm thấy một dòng ghi chú nhỏ của cụ tổ: "Mực máu sinh ra từ oán, chỉ có thể diệt bằng tâm. Kẻ vẽ họa phải dùng một nửa linh hồn để khóa lại chân diện mục, kẻo quỷ dữ mượn hình người mà sinh."

"Khóa lại chân diện mục..." – Vĩnh Sơn bừng tỉnh. – "Nếu mình xóa đi khuôn mặt của người trong tranh, hoặc biến bức họa thành vô diện, tà thuật sẽ không có nơi trú ngụ."

Nhưng anh biết, nếu Triệu Uyển làm vậy, nàng sẽ bị cha mình trừng phạt tàn khốc. Anh cần phải có một kế hoạch táo bạo hơn: Một cuộc tráo đổi bức tranh ngay trong ngày thi đấu, và một cuộc đào thoát cho người con gái anh yêu.