MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Nhân Trong TranhChương 3: CUỘC HẸN

Cố Nhân Trong Tranh

Chương 3: CUỘC HẸN

620 từ · ~4 phút đọc

Ngày hội thi họa đã cận kề. Trấn Thanh Thủy được trang hoàng bằng hàng ngàn chiếc đèn lồng giấy màu sắc rực rỡ. Nhưng trong lòng Lâm Vĩnh Sơn và Triệu Uyển, bóng tối đang ngày một lớn dần.

Nhờ sự trợ giúp của Tiểu Liên, Triệu Uyển được phép ra ngoài đi dạo bên bờ sông Thanh Thủy trong vòng nửa canh giờ để "tìm cảm hứng" theo yêu cầu của cha nàng. Nàng mặc một bộ đồ đơn giản, đầu đội nón lá che khuất gương mặt tiều tụy.

Dưới gốc cây liễu già nơi dòng sông uốn khúc, Lâm Vĩnh Sơn đã đợi sẵn. Khi thấy bóng dáng gầy gò của nàng, anh không kìm được lòng mình, lao đến ôm chặt lấy nàng vào lòng.

"Uyển nhi, em gầy đi nhiều quá..." – Vĩnh Sơn thầm thì, giọng anh lạc đi vì đau xót khi nhìn thấy đôi bàn tay nàng đầy những vệt màu đỏ không thể tẩy sạch.

"Vĩnh Sơn, có lẽ đây là lần cuối chúng ta gặp nhau." – Triệu Uyển tựa đầu vào ngực anh, nước mắt ướt đẫm vạt áo. – "Bức tranh đó... nó đang ăn mòn em. Em thấy mình không còn là mình nữa. Mỗi đêm, em nghe thấy bức tranh nói chuyện với mình, nó đòi em phải cho nó khuôn mặt, cho nó cuộc đời."

Vĩnh Sơn lấy từ trong bọc áo ra một thỏi mực nhỏ màu trắng tuyết, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ của hoa nhài. "Em hãy cầm lấy cái này. Đây là Bạch Mực anh đã thức trắng bảy đêm để chế tạo. Trong ngày hội, khi em phải vẽ nét cuối cùng cho bức chân dung, hãy lén dùng thỏi mực này để vẽ một đường viền quanh khuôn mặt. Nó sẽ ngăn không cho linh hồn em bị hút vào bức tranh."

"Nhưng nếu cha em phát hiện ra..."

"Đừng sợ. Anh đã chuẩn bị một kế hoạch khác. Trong lúc hỗn loạn ở hội trường, anh sẽ tìm cách tráo bức tranh của em bằng một bức vẽ giả mà anh đã thực hiện. Chúng ta sẽ cùng nhau rời khỏi Trấn Thanh Thủy này, đi đến một nơi không ai biết chúng ta là ai."

Triệu Uyển nhìn vào đôi mắt kiên định của Vĩnh Sơn, nàng cảm thấy một tia hy vọng nhen nhóm trong đống tro tàn của tâm hồn. Nhưng nàng cũng biết, Triệu Hùng không phải là kẻ dễ bị qua mặt. Lão đã bố trí những tay sai giỏi nhất để canh giữ bức tranh và nàng từng giây từng phút.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân của đám gia đinh nhà họ Triệu vang lên phía xa.

"Em phải đi rồi." – Triệu Uyển vội vã giấu thỏi mực trắng vào trong tay áo. – "Hẹn gặp anh ở ngày hội. Nếu... nếu em không thể rời đi, hãy hứa với em một điều: Đừng để bức tranh đó làm hại thêm một ai nữa."

Vĩnh Sơn đứng lặng nhìn theo bóng nàng khuất dần sau những rặng liễu. Tay anh nắm chặt mảnh ngọc bội hình chim nhạn – vật đính ước của hai người. Anh biết, ngày hội sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc thi tài năng, mà là một trận chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa tình yêu chân thành và tham vọng mù quáng.

Gió sông Thanh Thủy thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông sắp tới. Trên mặt nước sông, hình bóng những chiếc đèn lồng giấy lấp lánh như những linh hồn phiêu dạt, chờ đợi một điều gì đó sắp nổ ra, làm thay đổi số phận của cả hai gia tộc mãi mãi.