Bình minh ngày hội thi họa Trấn Thanh Thủy hiện ra qua một lớp sương mù dày đặc, hệt như một tấm lụa trắng khổng lồ bao phủ lên những mái ngói rêu phong. Tiếng trống hội vang lên rộn rã từ phía đình làng, nhưng không khí ở hai dinh thự lớn nhất trấn lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lâm Vĩnh Sơn đứng trước hiên nhà, đôi mắt anh thâm quầng vì những đêm thức trắng chế tạo Bạch Mực. Anh khẽ chạm vào bức tranh mình đã vẽ sẵn để tráo đổi – một bức họa mô phỏng phong cách của Triệu Uyển nhưng không mang tà khí. Cha anh, Lâm lão gia, bước đến bên cạnh, giọng ông trầm buồn: "Vĩnh Sơn, hôm nay không chỉ là chuyện thắng thua. Ta nghe nói Triệu gia đã chuẩn bị một thứ gì đó rất khủng khiếp. Con phải cẩn thận."
Vĩnh Sơn gật đầu, lòng thắt lại. Anh không sợ thua, anh chỉ sợ không cứu được người con gái mình yêu.
Tại hội trường trung tâm trấn, hàng trăm chiếc bàn được bày ra. Các họa sĩ từ khắp nơi đổ về, nhưng mọi sự chú ý đều đổ dồn vào bục cao nhất dành cho Lâm gia và Triệu gia. Triệu Uyển xuất hiện trong bộ sườn xám màu đỏ thẫm, khuôn mặt nàng được trang điểm kỹ càng để che đi vẻ tiều tụy, nhưng đôi mắt nàng thì vô hồn, không còn chút lấp lánh nào của ngày xưa.
Triệu Hùng ngồi cạnh con gái, tay lão mân mê chuôi gậy, đôi mắt rực lên vẻ đắc thắng. Lão cho người khênh ra một cái giá gỗ phủ lụa đen. Khi tấm lụa được kéo xuống, cả hội trường bỗng dưng lặng ngắt.
Đó là bức chân dung tự họa của Triệu Uyển. Nhưng kỳ lạ thay, bức tranh như có hơi thở. Màu mực đỏ thẫm không hề xỉn đi mà rực rỡ như máu tươi vừa mới chảy ra từ huyết quản. Người trong tranh như muốn bước ra ngoài, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào tâm can người đối diện. Một mùi hương lạ lùng – vừa thơm dịu như hoa mận, vừa tanh nồng như sắt – lan tỏa khắp không gian.
"Trời ơi! Đây là tuyệt tác hay là yêu thuật?" – Một vị trưởng lão trong giới hội họa thốt lên, tay run rẩy khi chỉ vào bức tranh.
Triệu Uyển đứng cạnh bức họa, đôi tay nàng đặt lên mép tranh. Nàng cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy từ mặt lụa vào cơ thể mình. Bức tranh đang sống, và nó đang đòi hỏi nốt phần linh khí cuối cùng để "khai nhãn" – nét vẽ định mệnh vào đôi đồng tử.
Lâm Vĩnh Sơn đứng ở phía dưới, tim anh đập như đánh trống. Anh nhận ra thỏi Bạch Mực mình đưa cho nàng vẫn đang được nàng siết chặt trong lòng bàn tay áo. Hai người nhìn nhau giữa đám đông ồn ào. Ánh mắt Uyển nhi như đang cầu cứu, cũng như đang từ biệt.
Lúc này, Triệu Hùng đứng dậy, giọng lão dõng dạc: "Thưa quý vị, hôm nay con gái ta sẽ thực hiện nét vẽ cuối cùng để hoàn thiện bức 'Huyết Mẫu Đơn'. Sau ngày hôm nay, giới danh họa sẽ phải cúi đầu trước nhà họ Triệu!"
Lâm Vĩnh Sơn ra hiệu cho Tiểu Liên và đám trẻ con anh thuê sẵn. Theo kế hoạch, họ sẽ tạo ra một vụ cháy giả để anh có cơ hội lẻn lên bục tráo tranh. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị hành động, một bàn tay thô bạo túm chặt lấy vai anh.
"Định đi đâu vậy, thiếu gia?" – Giọng nói của A Phúc, tên gia nhân thân cận nhất của gia đình anh, vang lên. Vĩnh Sơn sững sờ quay lại, thấy A Phúc đang nhìn mình với ánh mắt phản bội và nụ cười nham hiểm. Lão ta đã sớm báo cáo mọi chuyện cho cha anh và cả Triệu gia để đổi lấy một túi tiền vàng.