Sự phản bội của A Phúc như một nhát dao đâm thấu lưng Lâm Vĩnh Sơn. Trước khi anh kịp phản ứng, bốn tên gia đinh lực lưỡng của Lâm gia – vốn được lệnh của Lâm lão gia để "giữ chân thiếu gia" – đã ập đến.
"Vĩnh Sơn, ta làm điều này là để cứu con." – Lâm lão gia bước ra từ đám đông, gương mặt ông đau đớn nhưng kiên quyết. – "Con bị con bé nhà họ Triệu mê hoặc rồi. Nếu con xông lên đó, Triệu Hùng sẽ có cớ giết con ngay tại chỗ. Ta không thể để Lâm gia tuyệt tự vì một người đàn bà tà đạo."
"Cha! Người không hiểu đâu! Cô ấy đang chết dần!" – Vĩnh Sơn gào lên, vùng vẫy trong vòng tay của đám gia đinh.
Nhưng mọi nỗ lực của anh đều vô ích. Anh bị lôi xềnh xệch ra khỏi hội trường, bị tống vào căn hầm tối tăm của Lâm phủ. Cánh cửa sắt đóng sập lại, cắt đứt mọi ánh sáng và âm thanh rộn rã của ngày hội.
Trong bóng tối lạnh lẽo, Vĩnh Sơn đấm mạnh vào tường đá cho đến khi đôi tay rướm máu. Anh đau đớn vì sự bất lực của chính mình. Bạch Mực vẫn nằm trong tay Uyển nhi, nhưng nếu không có anh tạo ra sự hỗn loạn, nàng làm sao có thể dùng nó mà không bị Triệu Hùng phát hiện?
Trong khi đó, tại hội trường, không khí đã lên đến đỉnh điểm. Triệu Uyển cầm cây bút lông, ngòi bút nhúng sâu vào bát mực máu. Nàng nghe thấy tiếng cha mình thì thầm bên tai đầy đe dọa: "Vẽ đi! Vẽ cho xong để ta bước lên đỉnh cao!"
Triệu Uyển nhìn xuống đám đông, nàng không thấy Lâm Vĩnh Sơn đâu cả. Nàng hiểu rằng kế hoạch đã đổ bể. Một cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy nàng. Bức tranh trước mặt dường như đang cười nhạo nàng, đôi mắt trống rỗng của nó đang chờ đợi sự hiến tế cuối cùng.
Đúng lúc đó, một tên lính của quan phủ bước vào, thét lớn: "Đốc quân có lệnh! Bức tranh này thuộc về phủ soái, ai dám ngăn cản sẽ bị chém đầu!"
Triệu Hùng biến sắc. Lão không ngờ tên quan phủ lại lật lọng, muốn chiếm đoạt bức họa quý giá này ngay tại chỗ mà không cần chờ kết quả thi. Sự tham lam gặp sự tàn bạo, hội trường bắt đầu trở nên hỗn loạn khi đám lính xông vào chiếm giữ bục cao.
Triệu Uyển nhìn thấy cơ hội duy nhất của mình giữa sự lộn xộn này. Nàng nhìn bát mực máu, rồi nhìn thỏi Bạch Mực giấu trong tay áo. Nàng biết nếu mình vẽ theo ý cha, nàng sẽ mất mạng. Nếu nàng không vẽ, Vĩnh Sơn (mà nàng tin là đang gặp nguy hiểm) sẽ không bao giờ được bình yên.
Trong ngục tối, Vĩnh Sơn chợt nghe thấy tiếng sột soạt. Một cái đầu nhỏ thò ra từ lỗ thông gió. Đó là Tiểu Liên.
"Thiếu gia! Tiểu thư gửi cái này cho người!" – Tiểu Liên đưa qua khe hẹp một mảnh lụa đẫm máu.
Vĩnh Sơn mở ra, bên trên chỉ có một dòng chữ nguệch ngoạc: "Kiếp này vô diện, kiếp sau tương phùng. Hãy sống để phục chế lại trái tim em."
Vĩnh Sơn bàng hoàng. Anh nhận ra Uyển nhi định làm một điều dại dột nhưng kiêu hãnh nhất. Anh gồng hết sức lực, dùng một tảng đá nhọn cạnh tường bắt đầu cưa vào xích sắt. Anh phải ra ngoài, dù có phải trả giá bằng cả đôi mắt của mình.