Hội trường Trấn Thanh Thủy lúc này chẳng khác nào một bãi chiến trường của lòng tham. Đám đông chen lấn, lính tráng xô đẩy, và Triệu Hùng thì đang gào thét đòi giữ lấy bức họa.
Triệu Uyển đứng đó, cô độc và kiêu hãnh giữa bão tố. Nàng cầm thỏi Bạch Mực của Vĩnh Sơn, mài nhanh vào đĩa sứ với một chút nước mắt của chính mình. Mực trắng hiện ra, tinh khiết và tỏa hương dịu nhẹ, đối lập hoàn toàn với mùi tanh của Huyết Mặc.
Nàng cầm bút, nhưng thay vì vẽ đôi đồng tử cho con phượng hoàng hay cho chính chân dung mình, nàng vung bút một đường dứt khoát. Nàng dùng Bạch Mực phủ lên toàn bộ khuôn mặt của người con gái trong tranh. Một màu trắng tinh khôi xóa nhòa đi đôi mắt oán hận, xóa nhòa đi đôi môi tái nhợt.
"Con làm gì vậy?" – Triệu Hùng rít lên, lão lao đến định giật lấy cây bút.
Nhưng đã quá muộn. Một hiện tượng kỳ quái xảy ra. Khi Bạch Mực chạm vào Huyết Mặc, một luồng khói đen kịt bốc lên từ mặt lụa. Tiếng gào thét ma quái vang vọng khắp hội trường khiến những kẻ có mặt kinh hãi ngã quỵ. Bức tranh không còn là một tuyệt tác, nó trở thành một mảng màu trắng xóa và đỏ thẫm đan xen, hỗn loạn nhưng đầy uy lực.
Tà khí phản phệ. Triệu Uyển cảm thấy một cơn đau thấu xương xuyên qua lồng ngực. Nàng ngã sụp xuống, máu từ khóe môi chảy ra, nhuộm đỏ tà áo sườn xám. Nhưng trên môi nàng lại nở một nụ cười thanh thản. Nàng đã khóa lại linh hồn mình, không để quỷ dữ mượn hình hài nàng mà hại người.
"Bức tranh hỏng rồi! Đốt nó đi!" – Tên đốc quân tức giận ra lệnh. Đám lính châm lửa vào những tấm màn che quanh bục. Lửa bùng lên dữ dội, thiêu rụi mọi thứ.
Đúng lúc đó, một bóng người rách rưới, đôi tay đầy máu xông vào giữa đám cháy. Đó là Lâm Vĩnh Sơn. Anh đã thoát ra được nhờ sự giúp đỡ của Tiểu Liên và sự lơ là của đám gia đinh khi hỏa hoạn xảy ra.
"Uyển nhi!" – Vĩnh Sơn lao vào biển lửa, mặc kệ những lời can ngăn.
Anh thấy nàng nằm đó, bên cạnh bức họa vô diện đang cháy dở. Anh bế thốc nàng lên, nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của người yêu.
"Vĩnh... Sơn..." – Triệu Uyển thều thào – "Em... xóa... rồi. Nó... không... hại được anh nữa."
"Anh đưa em đi, chúng ta rời khỏi đây!" – Vĩnh Sơn hét lên giữa tiếng nổ của gỗ cháy.
Anh cõng nàng chạy về phía bờ sông Thanh Thủy, nơi chiếc thuyền nhỏ của Tiểu Liên đã đợi sẵn. Phía sau họ, dinh thự họ Triệu chìm trong biển lửa, một thời đại của những tà thuật và tham vọng đang sụp đổ.
Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Vĩnh Sơn cảm thấy đôi mắt mình mờ đi, hơi nóng của lửa và tà khí từ bức tranh đã làm tổn thương giác mạc của anh. Anh nhìn thấy mọi thứ nhòe nhoẹt, chỉ có hình bóng của Uyển nhi trong vòng tay là anh cảm nhận được rõ ràng nhất.
Đêm đó, Trấn Thanh Thủy rực sáng bởi ánh lửa từ hội trường và Triệu phủ. Hai dòng họ lớn nhất trấn đã sụp đổ chỉ sau một đêm. Trên dòng sông tối sẫm, một chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ trôi đi, mang theo một chàng trai sắp mù lòa và một cô gái không còn thần trí ổn định, cùng với nửa mảnh ngọc chim nhạn bị vỡ đôi trong lúc hỗn loạn.
Họ đã thoát ra, nhưng lời nguyền về "Bức họa không mặt" chỉ mới thực sự bắt đầu.