Con thuyền nhỏ dập dềnh trên sông Thanh Thủy, chở theo hai linh hồn vụn vỡ rời xa ánh lửa ngùn ngụt của cổ trấn. Lâm Vĩnh Sơn ngồi ở đuôi thuyền, đôi mắt anh quấn một lớp vải trắng thấm đẫm máu khô và nước thuốc. Hơi nóng từ đám cháy và luồng tà khí của Huyết Mặc đã khiến thị lực của anh gần như biến mất, giờ đây mọi thứ trước mắt anh chỉ là một màn sương mờ đục và những vệt sáng chói lòa đau đớn.
Trong lòng anh, Triệu Uyển nằm bất động, hơi thở mỏng manh như cánh ve. Nàng không chết, nhưng tâm trí nàng dường như đã bị kẹt lại trong khoảnh khắc nàng dùng Bạch Mực xóa đi khuôn mặt mình trên bức họa. Nàng không nói, không khóc, chỉ thỉnh thoảng run lên khi nghe thấy tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền.
"Thiếu gia, chúng ta sắp đến chùa Phổ Độ rồi." – Tiểu Liên khàn giọng nói, đôi tay cô sưng phồng vì chèo thuyền suốt đêm.
Ngôi chùa nằm ẩn mình trên đỉnh núi Sương Mù, nơi quanh năm mây phủ, tách biệt hoàn toàn với thế gian. Sư trụ trì là một người bạn cũ của ông nội Vĩnh Sơn, một người có kiến thức uyên thâm về thảo dược và thuật định tâm. Đây là nơi an toàn duy nhất để họ trốn khỏi sự truy đuổi của tên Đốc quân tàn ác và những kẻ còn sống sót của Triệu gia.
Khi bước chân lên thềm đá xanh mướt rêu của chùa, Vĩnh Sơn quỵ xuống. Anh không còn sức để bế Uyển nhi thêm nữa. Vị sư già bước ra, nhìn thấy hai người trong bộ dạng thảm hại, chỉ thở dài một tiếng: "Vạn sự tùy duyên, nợ máu phải trả bằng tâm sạch. Vào đi thôi."
Những ngày đầu ở chùa là chuỗi ngày tăm tối nhất đời Vĩnh Sơn. Anh sống trong bóng tối của đôi mắt, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp bội. Mỗi ngày, anh quờ quạng tìm đường đến bên giường của Triệu Uyển. Nàng vẫn ngồi đó, nhìn chăm chằm vào bức tường vôi trắng, tay không rời mảnh lụa cháy dở – bức họa vô diện.
"Uyển nhi, anh đây..." – Vĩnh Sơn nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng. – "Ăn một chút cháo nhé? Sư phụ nói mắt anh có thể chữa được, chúng ta sẽ lại cùng nhau vẽ tranh, không dùng máu, chỉ dùng màu của hoa mận thôi."
Triệu Uyển vẫn im lặng. Phải đến khi Vĩnh Sơn vô tình làm rơi chiếc bát sứ, tiếng động chát chúa vang lên mới khiến nàng giật mình. Nàng quay lại, nhìn vào lớp băng gạc trên mắt anh, rồi lần đầu tiên sau nhiều ngày, nàng cất tiếng. Một giọng nói khàn đặc, lạ lẫm: "Khuôn mặt... biến mất rồi. Vĩnh Sơn, anh có thấy tôi không?"
Vĩnh Sơn bật khóc, anh ôm chầm lấy nàng: "Anh thấy. Dù em không có khuôn mặt, dù cả thế gian này tan biến, anh vẫn thấy em bằng trái tim mình."
Sư trụ trì bắt đầu dùng các loại lá cây mọc trên đỉnh núi để đắp lên mắt cho Vĩnh Sơn và sắc thuốc an thần cho Triệu Uyển. Ông nói với Vĩnh Sơn rằng, đôi mắt anh bị thương không chỉ vì lửa, mà vì anh đã nhìn thẳng vào bản thể của quỷ dữ trong bức tranh. Muốn khỏi, anh phải học cách "phục chế" lại chính tâm hồn mình trước khi chạm vào bất cứ cây bút vẽ nào nữa.