MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Nhân Trong TranhChương 8: BÓNG MA CỦA LÒNG THAM

Cố Nhân Trong Tranh

Chương 8: BÓNG MA CỦA LÒNG THAM

625 từ · ~4 phút đọc

Trong khi Lâm Vĩnh Sơn và Triệu Uyển đang tìm kiếm sự bình yên nơi cửa Phật, thì ở dưới chân núi, Trấn Thanh Thủy vẫn không hề yên lặng. Đám cháy tại Triệu phủ đã thiêu rụi gần như toàn bộ dinh thự, nhưng Triệu Hùng – kẻ gieo rắc mọi bi kịch – vẫn chưa chết.

Lão bị bỏng nặng nửa khuôn mặt, giờ đây trông lão chẳng khác nào một con quỷ thật sự. Triệu Hùng lẩn lút trong những ngôi nhà hoang dọc bờ sông, nung nấu ý định trả thù. Lão điên cuồng tin rằng bức họa vô diện không hề bị tiêu hủy hoàn toàn, và công thức Huyết Mặc vẫn còn được giấu trong những thớ lụa mà Triệu Uyển mang theo.

"Chúng nó không thể chạy xa được." – Triệu Hùng rít lên qua kẽ răng, tay cầm một mảnh lụa cháy mà lão nhặt được từ đống tro tàn. – "Con ranh đó đã dùng Bạch Mực để khóa tà khí. Nếu ta tìm được nó, ta sẽ dùng máu của chính Lâm Vĩnh Sơn để mở khóa!"

Triệu Hùng đã bắt liên lạc với tên Đốc quân. Hắn ta cũng đang điên tiết vì miếng mồi ngon bị hụt. Hai kẻ tham lam lại bắt tay nhau, huy động quân lính lùng sục khắp các ngôi chùa, miếu mạo trong vùng. Chúng treo thưởng nghìn vàng cho ai tìm thấy tung tích của một chàng trai mù và một cô gái mang theo bức tranh lụa.

Tin tức lan đến chùa Phổ Độ qua những người dân đi hái thuốc. Tiểu Liên hớt hải chạy vào báo cho Vĩnh Sơn. Lúc này, mắt anh đã bắt đầu nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, dù vẫn còn rất đau rát.

"Thiếu gia, chúng sắp đến đây rồi. Có người thấy lính của Đốc quân đang hành quân về phía chân núi Sương Mù."

Vĩnh Sơn đứng dậy, anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh nhìn về phía gian phòng của Triệu Uyển. Nàng đã bắt đầu tỉnh táo hơn, thậm chí còn giúp các chú tiểu phơi thảo dược, nhưng mỗi khi nhìn thấy mực vẽ, nàng lại co người lại sợ hãi.

"Sư phụ, con phải đi." – Vĩnh Sơn tìm đến vị trụ trì.

"Con định đi đâu trong khi mắt vẫn chưa nhìn rõ?"

"Con sẽ dẫn chúng đi hướng khác. Triệu Hùng muốn tôi, muốn bức tranh. Nếu tôi còn ở đây, chùa Phổ Độ sẽ thành bình địa." – Vĩnh Sơn kiên quyết. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình, những ngón tay vốn chỉ để cầm bút nay phải học cách cầm đoản kiếm để bảo vệ người mình yêu.

Vĩnh Sơn quyết định thực hiện một kế hoạch táo bạo. Anh nhờ Tiểu Liên giúp mình vẽ lại một bức họa vô diện giả, dùng mực thường và phẩm màu rẻ tiền, rồi tẩm vào đó một loại nhựa cây gây ngứa dữ dội. Anh sẽ đóng giả làm một kẻ lang thang, mang theo bức tranh để đánh lạc hướng kẻ thù.

Nhưng Triệu Uyển đã đứng sau cửa từ bao giờ. Nàng bước ra, đôi mắt trong veo nhìn anh: "Không, Vĩnh Sơn. Chúng ta đi cùng nhau. Em không còn là tiểu thư nhà họ Triệu yếu đuối nữa. Em là người đã xóa bỏ khuôn mặt đó, em phải là người kết thúc nó."

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ đục của vùng núi cao, hai bóng người lặng lẽ rời khỏi chùa theo lối mòn phía sau, hướng về phía rừng già bạt ngàn. Họ biết rằng phía sau là vực thẳm, phía trước là quân thù, nhưng chỉ cần tay còn nắm tay, họ vẫn còn một con đường sống.