MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Nhân Trong TranhChương 9: QUYẾT ĐỊNH ĐAU LÒNG

Cố Nhân Trong Tranh

Chương 9: QUYẾT ĐỊNH ĐAU LÒNG

712 từ · ~4 phút đọc

Cuộc truy đuổi diễn ra nghẹt thở trong rừng sâu. Tiếng chó sủa và tiếng đuốc cháy bập bùng của đám lính Đốc quân vang lên khắp nơi. Vĩnh Sơn và Uyển nhi phải lẩn trốn trong những hang đá hẹp, ăn rễ cây và uống nước suối để cầm cự.

Thị lực của Vĩnh Sơn hồi phục chậm chạp, nhưng anh đã có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của Uyển nhi trong khoảng cách gần. Nàng trông gầy đi nhiều, tà áo sườn xám đỏ rực năm nào giờ đã sờn cũ và lấm lem bùn đất, nhưng vẻ đẹp của sự kiên cường khiến anh không thể rời mắt.

"Uyển nhi, nghe anh nói này." – Vĩnh Sơn thì thầm khi họ đang nấp sau một gốc cổ thụ đại thụ. – "Lối này dẫn ra một con đường nhỏ phía Tây, có thể thông sang tỉnh bên. Anh sẽ ở lại chặn chúng ở hẻm núi Tử Thần."

"Anh nói gì vậy?" – Triệu Uyển sửng sốt – "Anh định nộp mạng cho chúng sao?"

"Không. Anh mang theo bức họa giả. Chúng chỉ cần bức họa đó để lập công với Đốc quân. Khi chúng phát hiện ra là giả, anh đã có đủ thời gian để lặn xuống dòng sông ngầm dưới khe núi." – Vĩnh Sơn cố gắng giải thích bằng giọng bình thản nhất, dù tim anh đang đau như cắt. – "Em phải sống. Em mang theo nửa mảnh ngọc chim nhạn này. Nếu sau này chúng ta thất lạc, hãy tìm đến hiệu thuốc cổ ở Tô Châu, anh sẽ để lại tin nhắn ở đó."

Vĩnh Sơn biết rằng nếu cả hai cùng đi, khả năng bị bắt là rất cao vì Uyển nhi không có võ công, lại đang yếu sức. Chỉ khi anh đơn thương độc mã, anh mới có thể dùng địa hình hiểm trở để đối phó với đám lính đông đảo.

"Em không đi!" – Triệu Uyển khóc nghẹn – "Lâm Vĩnh Sơn, anh đã hứa không bỏ rơi em mà!"

"Anh không bỏ rơi em, anh đang bảo vệ em." – Vĩnh Sơn nâng khuôn mặt nàng lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng vào trán nàng. – "Hãy nhớ kỹ, bức họa vô diện thật sự đang nằm dưới đáy giếng cổ trong chùa Phổ Độ. Đừng bao giờ lấy nó ra nếu thế gian chưa hết kẻ tham lam. Hãy sống một cuộc đời bình thường, vẽ những gì trái tim em muốn, không vì danh lợi của bất kỳ gia tộc nào cả."

Tiếng bước chân đã đến rất gần. Vĩnh Sơn dứt khoát đẩy Triệu Uyển vào tay Tiểu Liên – người đã theo sát họ suốt hành trình.

"Tiểu Liên, đưa tiểu thư đi mau! Chăm sóc cô ấy cho tốt!"

"Thiếu gia! Bảo trọng!" – Tiểu Liên gạt nước mắt, kéo Triệu Uyển chạy về phía con đường mòn.

Triệu Uyển ngoái đầu lại, thấy bóng lưng của Lâm Vĩnh Sơn đứng sừng sững giữa hẻm núi, tay cầm bức tranh cuộn tròn, hiên ngang đối mặt với hàng chục cây đuốc đang tiến lại gần. Đó là hình ảnh cuối cùng của người yêu mà nàng nhìn thấy trong suốt nhiều năm sau đó.

Vĩnh Sơn đứng đó, môi nở nụ cười ngạo nghễ. Khi Triệu Hùng bước ra từ bóng tối, gương mặt biến dạng kinh tởm dưới ánh đuốc, lão thét lên: "Giao bức họa ra, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây!"

"Triệu Hùng, thứ ông muốn cả đời, cuối cùng chỉ là một đống giấy lộn mà thôi!" – Vĩnh Sơn thét lên rồi lao mình xuống vực thẳm sâu hun hút, tay vẫn ôm chặt bức tranh giả.

Tiếng vang của vụ va chạm với dòng sông ngầm dưới vực sâu vang lên giữa đêm tối, để lại sự ngỡ ngàng và điên cuồng của những kẻ tham lam. Lâm Vĩnh Sơn đã chọn cái chết (hoặc một sự biến mất bí ẩn) để khép lại một chương đẫm máu, mở ra một hành đời dài đằng đẵng của sự chờ đợi cho Triệu Uyển.

Nàng đi sâu vào núi, mang theo nửa mảnh ngọc và một trái tim đã chết đi một nửa, chờ đợi ngày "người họa sĩ của lòng mình" trở về từ cõi chết.