MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Nhân Trong TranhChương 10: NHÀNH MAI

Cố Nhân Trong Tranh

Chương 10: NHÀNH MAI

561 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm định mệnh tại hẻm núi Tử Thần, Triệu Uyển như một linh hồn lạc lối đi trong màn sương mù dày đặc của rừng già. Tiểu Liên nắm chặt tay nàng, hai người phụ nữ dìu nhau đi qua những bụi gai cào rách tà áo, vượt qua những con suối lạnh buốt chân người. Triệu Uyển không khóc, nàng cũng không nói lời nào. Đôi mắt nàng trống rỗng, nhưng bàn tay vẫn ghì chặt nửa mảnh ngọc chim nhạn vào lồng ngực cho đến khi cạnh ngọc sắc nhọn khía vào da thịt ứa máu.

Họ trốn đến một ngôi làng nhỏ hẻo lánh dưới chân núi Thiên Đài, nơi người dân sống bằng nghề trồng trà và dệt vải. Dưới sự sắp xếp của Tiểu Liên, Triệu Uyển thay tên đổi họ thành Mai Cô, đóng giả là một góa phụ trẻ đi tìm người thân. Họ thuê một gian nhà tranh vách đất nằm tách biệt ở cuối làng, nơi có một cây mai già quanh năm gầy guộc.

Những tháng đầu tiên, Triệu Uyển sống như một xác sống. Nàng ngồi bên hiên nhà từ sáng sớm đến tận lúc mặt trời khuất bóng, nhìn về hướng hẻm núi nơi Vĩnh Sơn đã lao xuống. Mỗi khi gió thổi qua nhành mai, nàng lại giật mình như thể nghe thấy tiếng gọi của anh.

"Tiểu thư, người phải ăn một chút chứ. Nếu thiếu gia còn sống và tìm thấy người trong bộ dạng này, anh ấy sẽ đau lòng lắm." – Tiểu Liên bưng bát cháo trắng đặt bên cạnh, giọng nghẹn ngào.

Triệu Uyển chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt nàng dần có lại chút thần sắc: "Em nói đúng... Anh ấy bảo tôi phải sống. Phải vẽ những gì trái tim muốn."

Nàng bắt đầu đứng dậy, nhưng nàng không cầm bút vẽ tranh phong cảnh hay chân dung nữa. Nàng bắt đầu quan sát những người dân làng. Nàng thấy bà cụ đầu làng đau đớn vì vết thương cũ mỗi khi trời trở lạnh, nàng thấy những đứa trẻ gầy gò vì thiếu ăn. Triệu Uyển nhớ lại những gì bà nội từng truyền dạy về tính chất của màu sắc và thảo dược.

Nàng bắt đầu dùng những thỏi mực thảo dược mà Vĩnh Sơn đã tự tay làm cho mình trước đây, kết hợp với các loại lá thuốc nam tìm được trên rừng. Nàng không vẽ lên lụa, nàng vẽ lên những mảnh vải thô những hình ảnh giản dị: một đóa hoa sen thanh khiết, một nhành mai kiên cường. Kỳ lạ thay, khi những người dân làng đến xin những mảnh vải đó về treo trong nhà, họ cảm thấy tinh thần nhẹ nhõm, những cơn đau nhức như được xoa dịu bởi mùi hương thảo mộc và sắc màu dịu nhẹ từ bức vẽ.

Cứ thế, "Mai Cô" trở thành một cái tên được kính trọng trong làng. Người ta bảo nàng là một vị tiên nữ hạ phàm, dùng sắc màu để chữa lành vết thương lòng cho thế gian. Nhưng đêm đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, Triệu Uyển vẫn lặng lẽ lấy mảnh lụa trắng ra. Nàng vẫn chưa dám vẽ lại khuôn mặt của chính mình. Nàng đang đợi, đợi một người họa sĩ duy nhất có quyền hoàn thiện dung mạo cho nàng.