MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Nhân Trong TranhChương 11: NGƯỜI THỢ MỘC

Cố Nhân Trong Tranh

Chương 11: NGƯỜI THỢ MỘC

584 từ · ~3 phút đọc

Dưới vực sâu của hẻm núi Tử Thần, dòng sông ngầm chảy xiết đã không nuốt chửng Lâm Vĩnh Sơn như Triệu Hùng lầm tưởng. Anh bị cuốn đi hàng chục dặm, va đập vào những phiến đá ngầm cho đến khi trôi dạt vào một bãi cát vàng dưới chân một thác nước nhỏ.

Vĩnh Sơn được cứu sống bởi ông lão thợ mộc họ A – một người già cô độc sống trong một lán gỗ ven suối. Khi tỉnh lại, Vĩnh Sơn thấy toàn thân đau nhức như bị nghiền nát, đôi mắt anh – vốn đã bị thương do hỏa hoạn – giờ đây hoàn toàn bị bao phủ bởi một màn đêm đen kịt. Đáng sợ hơn cả, anh không thể nhớ mình là ai, không nhớ tại sao mình lại mang đầy vết thương và ôm khư khư một cuộn giấy nát bấy trong tay.

"Cậu trai, tỉnh rồi à?" – Ông lão A bưng bát thuốc đắng ngắt đến bên giường.

Vĩnh Sơn mấp máy môi nhưng không thốt ra được thành lời. Cổ họng anh bị tổn thương nặng do ngâm nước lạnh quá lâu. Anh chỉ có thể ú ớ những âm thanh vô nghĩa. Ông lão thợ mộc thở dài: "Thôi, coi như cái mạng này là nhặt được từ tay Diêm Vương. Từ giờ cứ ở đây giúp ta bào gỗ, coi như trả nợ bát thuốc."

Vĩnh Sơn trở thành một người thợ mộc câm. Anh sống một cuộc đời lặng lẽ, không ký ức, không danh tính. Đôi mắt mù lòa khiến anh phải cảm nhận thế giới qua đôi bàn tay. Anh bắt đầu học cách chạm khắc gỗ. Những khối gỗ vô tri qua tay anh bỗng trở nên có hồn. Anh không biết tại sao mình lại có thể khắc được hình một con chim nhạn đang tung cánh sắc sảo đến thế, hay tại sao mỗi khi chạm vào một mảnh ngọc bội gỗ, tim anh lại nhói lên đau đớn.

Anh thường ngồi bên dòng suối, lắng nghe tiếng nước chảy và cảm nhận mùi hương của gỗ đàn hương, gỗ thông. Trong bóng tối của đôi mắt, anh thường thấy bóng dáng một người con gái mặc sườn xám đỏ, nhưng khi anh cố gắng nhìn rõ khuôn mặt nàng, tất cả lại tan biến vào sương khói. Anh chỉ nhớ một cảm giác ấm áp và một mùi hương mực nhài thanh tao.

Một ngày nọ, khi đang bào một tấm gỗ lớn để làm cánh cửa cho ngôi chùa gần đó, Vĩnh Sơn bỗng dừng tay. Anh ngửi thấy một mùi hương rất quen thuộc từ phía con đường mòn. Đó là mùi của mực thảo dược – thứ mực mà chỉ có người của Lâm gia hoặc những họa sĩ bậc thầy mới biết cách pha chế.

Anh đứng bật dậy, đôi tay run rẩy quờ quạng về phía trước. "Ư... ư..." – Anh cố gắng phát ra âm thanh, cố gọi một cái tên đang chực trào ra khỏi trí nhớ nhưng lại bị một bức tường vô hình ngăn lại.

Ông lão A nhìn thấy cảnh đó, khẽ hỏi: "Cậu thấy gì sao, A Câm?"

Vĩnh Sơn chỉ biết lắc đầu, nước mắt từ đôi mắt mù lòa lặng lẽ chảy xuống. Anh không biết mình đang tìm kiếm điều gì, nhưng anh biết rằng có một nửa linh hồn của mình đang ở đâu đó ngoài kia, cũng đang khắc khoải đợi chờ như nhành mai trong tuyết.