Trấn Thanh Thủy sau cơn đại nạn vẫn mang vẻ tiêu điều. Triệu Hùng, sau khi bị Lâm Vĩnh Sơn lừa bằng bức họa giả, đã trở nên điên khùng hơn bao giờ hết. Lão không tin Vĩnh Sơn đã chết, lão cho rằng anh đang lẩn trốn đâu đó cùng bức họa thật.
Một đêm trăng khuyết, một nhóm trộm mộ khét tiếng trong vùng vì túng quẫn đã nảy sinh ý định đột nhập vào chùa Phổ Độ. Chúng nghe đồn rằng nhà họ Lâm và họ Triệu đã mang rất nhiều vàng bạc ký thác vào ngôi chùa này trước khi sụp đổ. Đám trộm lén lút lẻn qua cổng sau, tránh ánh mắt của những vị sư đang hành lễ.
"Đại ca, tìm khắp các điện thờ rồi mà chẳng thấy vàng bạc đâu, chỉ thấy toàn kinh sách." – Một tên trộm thất vọng nói.
Tên cầm đầu mắt lóe lên tia gian giảo, hắn nhìn về phía cái giếng cổ bám đầy rêu xanh ở sân sau: "Nhìn kìa, cái giếng đó bị lấp bởi một phiến đá lớn có khắc phù chú. Chắc chắn báu vật giấu ở dưới đó."
Chúng hì hục dùng xà beng bẩy phiến đá ra. Khi phiến đá dịch chuyển, một luồng khí lạnh lẽo từ dưới giếng bốc lên khiến cả đám rùng mình. Tên cầm đầu buộc dây thừng vào người rồi leo xuống. Dưới đáy giếng không có nước, chỉ có một lớp bùn khô và một chiếc ống đồng được niêm phong bằng sáp ong – y hệt như những gì Vĩnh Sơn đã dặn dò Triệu Uyển.
Bọn trộm hí hửng mang chiếc ống đồng ra khỏi chùa. Nhưng khi chúng vừa định phá niêm phong trong một quán trọ nhỏ, Triệu Hùng đã xuất hiện cùng đám lính của Đốc quân. Lão đã sớm cho người theo dõi mọi biến động quanh các ngôi chùa.
"Đưa nó cho ta!" – Triệu Hùng gào lên, cướp lấy ống đồng từ tay tên trộm đang run rẩy.
Khi nắp ống bật mở, không có vàng bạc rơi ra. Chỉ có một cuộn tranh lụa từ từ được trải trên mặt bàn. Đó là bức chân dung vô diện – bức tranh thật sự mà Triệu Uyển đã dùng Bạch Mực để khóa lại. Dưới ánh đèn dầu, bức tranh trông bình thường đến lạ kỳ, không còn mùi tanh của máu, không còn tà khí đỏ rực.
"Tại sao? Tại sao lại trắng xóa thế này?" – Triệu Hùng điên cuồng dùng tay cào cấu lên mặt tranh – "Khuôn mặt đâu? Công thức Huyết Mặc đâu?"
Trong lúc lão điên cuồng, một giọt nước mưa từ mái hiên dột nát rơi xuống đúng vào vị trí khuôn mặt vô diện trên bức tranh. Một hiện tượng kỳ ảo xảy ra: lớp Bạch Mực dường như mờ đi một chút, để lộ ra những đường nét mờ nhạt của một bản đồ cổ ẩn dưới lớp lụa. Đó không phải là bản đồ kho báu, mà là bản đồ các mạch nước ngầm và các mỏ đá quý của vùng Thanh Thủy mà ông nội Lâm Vĩnh Sơn đã bí mật ghi lại để bảo vệ gia tộc.
Nhưng Triệu Hùng chỉ nhìn thấy những ký tự ngoằn ngoèo, lão tin rằng đó là thần chú để luyện Huyết Mặc tầng cao nhất. Lòng tham trỗi dậy, lão ra lệnh: "Mang bức tranh này về! Tìm cho ra tất cả họa sĩ trong vùng, bắt chúng phải khai nhãn cho bức tranh này bằng máu của chính chúng. Ta không tin không phục hồi được nó!"
Bức họa vô diện lại một lần nữa rơi vào tay quỷ dữ, bắt đầu một cuộc truy quét tàn khốc mới. Và ở một ngôi làng xa xôi, Triệu Uyển đột ngột đánh rơi nghiên mực thảo dược, mảnh sứ vỡ tan. Nàng nhìn về phía chân trời, cảm nhận được một sự rung động không lành từ định mệnh.